Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 29: Tụ Âm Trận

Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:10:01
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Xe rời khỏi thành phố chạy một mạch về phía vùng núi. Đây là đầu tiên Trọng Dương xa nhà khi tỉnh . Nhìn ki-lô-mét hiển thị bản đồ di động, một nữa cảm thán sự phát triển của thời đại.

“Từ Giang Thành đến Nam Cương, mất bao lâu?” Trọng Dương hỏi.

Nam Cương, là nơi xa nhất từng đến.

“Nam Cương , nếu máy bay thì bốn tiếng.” Nam Vinh .

“Còn lái xe thì ?”

“Chắc cũng tầm một hai ngày, bao giờ, nhưng hai ngày chắc là đủ.” Nam Vinh ước chừng.

Chỉ cần một hai ngày thôi ư, chuyến đó của mất gần hai tháng trời.

“Sao thế?” Nam Vinh lấy làm lạ hỏi, “Anh đến Nam Cương ?”

“Không , chỉ đang cảm thán sự tiến bộ của nhân loại thôi. Mấy trăm năm , Nam Cương mất mấy tháng trời, bây giờ chỉ cần vài ngày là tới.”

“Anh cảm thán cứ như ông già .” Với tuổi của Nam Vinh, đáng lẽ sinh thì ô tô máy bay , lấy mấy lời cảm thán cổ lỗ sĩ .

“Anh đang suy ngẫm về ý nghĩa của luân hồi.” Trọng Dương cũng nhận lời gì đó đúng, bèn bướng bỉnh chữa .

“Sự tiến bộ của thời đại thì liên quan gì đến ý nghĩa của luân hồi?” Nam Vinh thắc mắc.

“Người đời đều do luân hồi mà đến, mà thời đại thì vẫn luôn tiến bộ, điều cho thấy, luân hồi thể khiến con trở nên thông minh hơn.”

“Chẳng lẽ là do sự tích lũy và truyền bá tri thức tạo nên sự tiến bộ của nhân loại ?” Nam Vinh đồng tình.

“Em bằng chứng nào chứng minh luân hồi khiến con thông minh hơn ?” Trọng Dương lặng lẽ .

Đây là nên bắt đầu cùn đây mà?

“Anh đúng, bằng chứng.” Luân hồi thể khiến con thông minh hơn , chuyện e rằng đến cả Minh Vương chưởng quản Lục Đạo Luân Hồi cũng chẳng . Nam Vinh tiếp tục thảo luận vấn đề nữa, sang Tiểu Trọng Minh ngủ say hỏi: “Chuyện đóng phim, với Tiểu Trọng Minh ?”

“Chưa, em chắc chọn ?” Sáng hôm qua Nam Vinh bảo thể tìm hỏi xem làm thế nào để tiểu quỷ trở thành minh tinh tích lũy công đức, đến chiều báo cho một cơ hội đóng phim, bảo hôm đưa tiểu quỷ đến cho đạo diễn xem mặt. Nếu chọn, tiểu quỷ coi như bước bước đầu tiên, vì thế họ mới chuyến sáng nay.

“Anh nên chút lòng tin khí vận của chứ.” Cậu nhờ giúp đỡ thì hiếm khi nào thành công, cũng chỉ Trọng Dương mới tin lời khách sáo của là thật.

“Tôi làm việc dựa vận khí, chỉ dựa thực lực.” Trọng Dương .

“Anh đúng.” Điểm Nam Vinh đồng tình, mặc dù từ nhỏ khí vận gia trì, nhưng cũng khí vận chắc việc thuận lợi.

Chuyến khá dài, Tiểu Trọng Minh ngủ ngay khi xe khỏi thành phố, Trọng Dương hơn nửa chặng đường cũng bắt đầu buồn ngủ, chỉ còn một Nam Vinh lái xe hơn hai trăm ki-lô-mét tiến vùng núi.

Trọng Dương xóc nảy làm cho tỉnh giấc, lúc tỉnh thì bên ngoài cửa sổ là rừng cây rậm rạp.

Nhận tỉnh, Nam Vinh chủ động giải thích: “Vào khu vực núi , đường xóc một chút.”

Trọng Dương “ừ” một tiếng thẳng dậy, quen xe ngựa nên chút xóc nảy cũng chẳng là gì.

Tiểu Trọng Minh thắt dây an , nghiêng ngủ ghế. Lúc đường bằng phẳng thì , nhưng khi vùng núi, đường xóc nảy liên hồi, cái đầu nhỏ cứ lắc qua lắc như trống bỏi, chốc chốc xe xóc nghiêng sang bên , chốc chốc ngả về bên , nhưng lạ một điều là nhóc vẫn tỉnh.

Tiểu quỷ hôm qua thức đêm xem phim hoạt hình đấy chứ, ban ngày mà ngủ say như c.h.ế.t.

Để đầu tiểu quỷ xóc rớt xuống, Trọng Dương vẻ mặt đầy ghét bỏ sát , giữ đầu nhóc tựa lên vai .

Ở hàng ghế , Nam Vinh lặng lẽ quan sát bộ quá trình qua kính chiếu hậu, lắc đầu.

Sau khi vùng núi thì gần đến đích, xe chạy thêm nửa tiếng nữa thì cuối cùng cũng thấy bóng .

“Đến .” Nam Vinh dừng xe.

Trọng Dương liếc ngoài cửa sổ, đưa tay đẩy cái đầu đang gối thoải mái của Tiểu Trọng Minh , sức dùng mạnh, một phát làm Tiểu Trọng Minh giật tỉnh giấc.

“Đến nơi , xuống xe.” Trọng Dương mở cửa xe bước xuống .

Ngồi xe hơn bốn tiếng đồng hồ, đôi chân dài của duỗi thẳng nào, lúc tê dại.

Vận động chân tay một chút, đợi cảm giác khá hơn, Trọng Dương đầu suýt loá mù mắt. Chỉ thấy Nam Vinh đang xe, lôi từ một chiếc áo khoác lấp lánh mặc lên .

Đó là một chiếc áo khoác nền trắng tinh, bên những mảng thêu lớn màu vàng kim, hoa văn tráng lệ còn đính những chuỗi ngọc và kim sa lấp lánh. Lúc đang là giữa trưa, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống, Nam Vinh đó trông chẳng khác nào một quả cầu disco di động.

Nam Vinh chỉnh cổ áo bước từ xe, còn ánh sáng phản chiếu chói mắt, Trọng Dương mới rõ dáng vẻ của Nam Vinh lúc . Quần áo vặn, họa tiết thêu tuy lộng lẫy nhưng hề quê mùa, chuỗi ngọc áo cũng tinh xảo, đính dày đặc những sợi chỉ, trông tinh tế quý giá. dù bộ quần áo quý giá đến cũng thể lấn át khuôn mặt của Nam Vinh, ngược còn tôn lên vẻ ung dung cho khuôn mặt thanh tú của nào đó.

Trông giống…

“Oa, trai xinh , biến thành hoàng t.ử thế .” Tiểu Trọng Minh xuống xe vẻ của trai xinh tấn công trực diện.

Bây giờ hoàng t.ử đều ăn mặc như công xòe đuôi thế ? Trọng Dương chút ghét bỏ.

“Đi thôi, bên trong chắc đang đợi .” Trên đường cả hai đều ngủ, Nam Vinh sợ làm họ xóc nên chậm một chút, vì đến nơi cũng muộn hơn dự tính.

“Chỗ phim cũng hẻo lánh thật đấy.” Đi suốt một đoạn đường mà chẳng thấy bóng dân nào.

“Hình như là một bộ phim cổ trang, nên mới núi lấy cảnh.” Nam Vinh giải thích.

“Là Nam Vinh ạ?” Mấy đến gần, một cô gái hai mươi mấy tuổi, búi tóc củ tỏi bước tới, cô gái cẩn thận nhưng cũng giấu vẻ kinh ngạc khi Nam Vinh.

“Là .” Nam Vinh gật đầu.

“Chào , chào , em là Tiểu Cố, chị Tang Tang bảo em đón .” Tiểu Cố ở trong giới giải trí năm năm, theo một nữ minh tinh hàng đầu, gặp vô mỹ nam, nhưng một ai thể so sánh với mắt.

Chị Tang Tang quả nhiên lừa cô, nổi bật nhất trong đám đông chính là cô cần đón. Đây chỉ là nổi bật, đúng là một vật phát sáng hình thì đúng hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-29-tu-am-tran.html.]

“Chào Tiểu Cố.” Nam Vinh gật đầu chào.

A, giọng cũng nữa.

“Bây giờ chúng ?”

“A?” Tiểu Cố ngẩn một lúc mới nhận mê trai, lập tức hổ đỏ bừng mặt, “Được ạ, ạ, để em dẫn đường cho .”

Nói xong, cô dám Nam Vinh nữa, nhanh trong.

Trọng Dương bóng lưng phần lúng túng của cô gái, trêu chọc: “Anh thấy em đường nên mang theo Tĩnh Tâm Phù bên , xem kìa, làm cô nương nhà mê mẩn cả .”

“Tình huống thường ngày cũng gặp nhiều.” Cậu diễm quỷ, thể gặp ai cũng làm mê mẩn, nếu thật sự như , trong cục bắt .

“Cũng , thường ngày em cũng ăn mặc như công xòe đuôi .”

Công?

Trong lúc còn đang nghi hoặc, mấy theo Tiểu Cố xuyên qua hơn nửa phim trường, đường thu hút bao nhiêu ánh mắt thì cần , khi thuận lợi khu nghỉ ngơi, họ dừng bên ngoài một căn lều.

“Chị Tang Tang mấy hôm nay nghỉ ngơi , đợi một lúc, bây giờ chắc tâm trạng lắm, lát nữa nhớ cẩn thận một chút.” Trước khi cửa, Tiểu Cố nhỏ giọng dặn dò.

Trọng Dương xong nhíu mày, tính cách cúi đầu khác, cho dù là nhờ vả cũng là trao đổi lợi ích, chứ hạ chịu ấm ức.

Nam Vinh mấy để tâm, hiền lành gật đầu: “Tôi .”

Nam Vinh định vén rèm thì cánh tay Trọng Dương giữ , Nam Vinh ngạc nhiên: “Sao ?”

“Không cần cầu cạnh khác.” Trọng Dương với Nam Vinh, bản thích cầu cạnh khác như , càng thích khác vì làm thế.

Nam Vinh đầu tiên là sững sờ, đến khi hiểu ý của Trọng Dương thì lập tức cong cong khóe môi, khẽ bật : “Không như nghĩ .”

Trọng Dương còn thêm thì thấy một giọng chút tức giận từ bên trong vọng : “Cậu em vẻ quá nhỉ, nhờ giúp đỡ mà còn dám đến muộn.”

Cùng với giọng , một phụ nữ xinh sắc sảo, trang điểm phần kỳ quặc bước từ trong lều. Nói cô trang điểm kỳ quặc là vì phụ nữ rõ ràng đang búi tóc kiểu cổ trang, nhưng khoác một chiếc áo lông vũ, chân thì một đôi giày thêu, trông kỳ quái.

“Chị.”

Chị? Trọng Dương chút kinh ngạc sang Nam Vinh, phụ nữ, lúc mới phát hiện, giữa hai hàng lông mày của họ vài phần tương tự, chỉ là khí chất của Nam Vinh thanh lãnh cao quý, còn phụ nữ thì trái ngược, xinh sắc sảo, thoáng qua thật sự thể tưởng tượng hai là chị em.

“Cậu em hôm nay trông cũng thuận mắt đấy.” Người phụ nữ dùng ánh mắt soi mói đ.á.n.h giá Nam Vinh từ xuống , đó theo cánh tay của Nam Vinh phía và thấy Trọng Dương, ngay lập tức cô nhướng mày, xuống cánh tay của Nam Vinh.

Lúc Trọng Dương mới phát hiện vẫn còn đang nắm tay Nam Vinh, vội vàng buông .

“Chị, đây là bạn em, Hạ Trọng Dương, còn đây là em trai , Tiểu Trọng Minh.” Nam Vinh giới thiệu cho hai bên, “Đây là chị của em, Nam Tang.”

“Chào , là một thiên sư, hàng yêu bắt quỷ, bói toán xem tướng, tất cả đều một chút, nhu cầu về phương diện , thể miễn phí phục vụ một .” Trọng Dương ân cần đưa tay .

Hắn tìm hiểu về lễ nghi hiện đại , nam nữ bắt tay coi là đường đột.

Nam Vinh nheo mắt, đầy ẩn ý về phía Trọng Dương. Cái giọng điệu , chút giống với đầu gặp nhỉ. Không đúng, còn nịnh nọt hơn cả lúc đối với , khi đó Trọng Dương dường như chỉ chiếm tiện nghi bằng miệng chứ hề sẽ cung cấp dịch vụ miễn phí nào.

“Phục vụ thì thôi , em trai cũng là thiên sư.” Nam Tang chút quen với kiểu chào hỏi phần sến súa của Trọng Dương, nhưng nể mặt Nam Vinh nên cô miễn cưỡng nhịn.

“Những gì Nam Vinh thì cơ bản đều , nhưng những gì thì em chắc .” Thấy bắt tay , Trọng Dương cũng tức giận, đối với , tính tình nay đều hơn một chút.

“Ồ?” Nam Tang ngạc nhiên về phía em trai, nếu cô nhớ lầm, huyền thuật của em trai lợi hại.

Nam Vinh gật đầu, chỉ bằng việc Trọng Dương thể liếc mắt một cái nhận Thiên Sát Trận thất truyền, câu của , thể phản bác . Huống chi lúc phong ấn hung binh viễn cổ, tùy tiện dùng sáu lá phù chú để bày một phù trận. Cái phù trận đó, Trần lão bây giờ vẫn còn đang nghiên cứu trong cục.

“Chị Tang Tang.” Lúc Tiểu Cố bỗng nhiên chạy , “Bên đạo diễn hỏi khi nào chúng thể đưa diễn viên nhí qua đó. Nếu , ông sẽ liên hệ trực tiếp với các ngôi nhí khác.”

“Đi ngay đây,” Nam Tang lúc mới dời mắt sang Tiểu Trọng Minh, Tiểu Trọng Minh thấy chị gái xinh , liền ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên ngọt ngào gọi một tiếng chị gái xinh .

Nam Tang lập tức cảm thấy trái tim nhỏ bé của sắp tan chảy, kìm đưa tay xoa đầu Tiểu Trọng Minh, an ủi : “Đừng căng thẳng, lát nữa gặp đạo diễn với chị, chị ở đây, đảm bảo em sẽ qua.”

Nói , Nam Tang liền bế Tiểu Trọng Minh ngoài. , là bế chứ dắt, thể thấy mức độ yêu thích.

Tiểu Trọng Minh cũng giãy giụa, dù cũng là chị của trai xinh mà, trai xinh đang hẹn hò với trai , thì họ là một nhà .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nam Vinh và Trọng Dương theo , bảy tám phút thì đến khu vực phim. Nam Tang trực tiếp đưa Tiểu Trọng Minh đến chỗ đạo diễn máy , còn Trọng Dương và Nam Vinh thì gần như cùng lúc về phía ngọn núi máy .

“Nơi , thú vị đấy.” Trọng Dương .

“Tiểu Cố.” Nam Vinh nhíu mày hỏi Tiểu Cố đang theo họ, “Các cô đang phim gì ?”

“Mạnh Bà.” Tiểu Cố .

“Là vị ở cầu Nại Hà ?” Trọng Dương hỏi.

, câu chuyện kể về lý do tại Mạnh Bà đến cầu Nại Hà bán canh Mạnh Bà.” Tiểu Cố .

“Ồ? Tại ?” Trọng Dương cũng thấy hứng thú.

“Vì tổn thương tình cảm, một tên thư sinh lừa gạt.” Tiểu Cố tức giận .

“Phụt ~~” Trọng Dương thật sự nhịn , bật .

Nam Vinh liếc một cái.

“Tuy câu chuyện giả, nhưng bối cảnh thì thật quá .” Trọng Dương nén , bày cả Tụ Âm Trận, bố cục âm khí dày đặc là hiệu ứng ánh sáng, mà là âm khí thật sự.

“Tôi hỏi một chút.” Nam Vinh về phía Nam Tang và đạo diễn.

--------------------

Loading...