Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 27: Tặng chàng chu sa
Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:09:58
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Vinh thương ở tay, chỉ thể để Mục nhỏ lái xe đưa hai em Trọng Dương về. Mục nhỏ lái xe, ngừng liếc trộm Nam Vinh đang ở ghế phụ.
Đã để lái xe đưa hai em Trọng Dương về , tiểu sư thúc còn theo làm gì nữa, huống chi là trong tình huống đang thương. Còn nữa, món vũ khí mà Trọng Dương mang lên xe , là hung khí do tên tà tu luyện chế đúng ? Sao trấn áp mà ngược còn để Trọng Dương cầm thế?
“ , ở bán lá bùa và chu sa loại ?” Trọng Dương bỗng nhiên nhớ tới chuyện mua lá bùa và chu sa.
“Anh loại mấy đẳng?” Nam Vinh hỏi.
“Loại tương tự tấm bùa bình an mà đưa cho tiểu quỷ là .” Trọng Dương .
“Đó là đồ tự chế của Thanh Phong Quan chúng , bán ngoài.” Mục nhỏ xen .
“Không bán ngoài .”
Trọng Dương chút thất vọng, nhưng đồ tự chế, bán cũng thể ép buộc . Hắn đang định hỏi xem nơi nào khác mua loại chu sa hơn một chút thì Nam Vinh bỗng nhiên lên tiếng: “Để lúc khác lấy cho một ít.”
“Chẳng bán ngoài ?” Trọng Dương nhướng mày.
“Không bán, nhưng thể tặng một ít.”
Mục nhỏ , kìm mà ngoảnh đầu tiểu sư thúc nhà , ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
“Lái xe cho cẩn thận.” Nam Vinh hờ hững liếc Mục nhỏ một cái.
Mục nhỏ vội thẳng , lòng rối loạn, nên lái xe cũng nhanh hơn một chút, đến 20 phút tới cổng tiểu khu.
“Các ở tòa nào?” Nam Vinh đầu hỏi Trọng Dương.
“…” Mục nhỏ liếc tiểu sư thúc nhà , cần phục vụ đến thế , đến cổng tiểu khu tính, còn đích đưa xuống tận lầu.
“Cứ dừng ở đây là .” Trọng Dương .
“Tiểu Trọng Minh ngủ , tay thương, để Mục nhỏ giúp đưa thằng bé lên .” Tiểu Trọng Minh buổi trưa ngủ, ngoài lượn một vòng nên lúc về ngủ gật đường.
“…” Đưa đến lầu còn xong, còn đưa lên tận lầu? Nhiệt tình như , đây vẫn là tiểu sư thúc mà ?
“Không cần , đói, định mua chút gì ăn ở cổng.” Trọng Dương đưa tay véo mũi Tiểu Trọng Minh một cái, Tiểu Trọng Minh khó chịu ư hử hai tiếng từ từ tỉnh .
“Về đến nhà ạ?” Tiểu Trọng Minh mơ màng hỏi.
“Xuống xe ăn cơm.” Trọng Dương .
“Ăn cơm ạ? Bụng con đói meo .” Vừa sắp ăn, Tiểu Trọng Minh ôm bụng bật dậy, tỉnh táo hẳn.
Trọng Dương một tay xách Tiểu Trọng Minh xuống xe, đang định tạm biệt Nam Vinh thì thấy cũng xuống xe.
“Còn việc gì ?” Trọng Dương hỏi.
“Thêm WeChat , hôm khác chuẩn xong chu sa và lá bùa sẽ báo cho .” Nam Vinh lấy điện thoại .
WeChat?!
Ánh mắt Trọng Dương khẽ động, cũng suýt quên mất, chính là xóa WeChat của mà.
“Chúng chẳng kết bạn WeChat ?” Trọng Dương mỉm hỏi.
Bàn tay cầm di động của Nam Vinh cứng đờ, cũng nhớ , đúng là từng kết bạn WeChat với Trọng Dương, nhưng Mục nhỏ xóa mất .
“Sao kết bạn nữa thế?” Trọng Dương tiếp tục mỉm .
Nam Vinh nụ ngày càng rạng rỡ mặt Trọng Dương, khẳng định một điều, Trọng Dương phát hiện chuyện xóa WeChat của , và đang vô cùng tức giận.
“Sao gì?” Trọng Dương vẫn mỉm .
Nam Vinh thở dài, thành thật : “Xin , WeChat của xóa mất .”
Không đợi Trọng Dương hỏi thêm, Nam Vinh giơ tay gõ cửa kính xe, gọi Mục nhỏ.
“Mục nhỏ, xuống đây.”
Mục nhỏ ngoan ngoãn xuống xe, chạy tới: “Tiểu sư thúc, chuyện gì ạ?”
Vì cửa sổ ghế phụ đang đóng nên Mục nhỏ hai gì.
“Cậu xóa đấy.” Nam Vinh chỉ Mục nhỏ và với Trọng Dương.
Ánh mắt Trọng Dương âm u chằm chằm mặt Mục nhỏ.
“Tôi… Tôi làm ạ?” Mục nhỏ ngơ ngác, tiểu sư thúc chỉ làm gì, làm gì ?
“Điện thoại của , mà xóa?” Trọng Dương tin.
“Hôm đó bảo chuyển tiền cho , nên đưa điện thoại cho .” Nam Vinh giải thích.
Nghe một lúc, Mục nhỏ cuối cùng cũng hiểu : “À, là chuyện đó ạ, đúng, WeChat của là do xóa, sợ … Aiya!”
Nam Vinh đá bắp chân Mục nhỏ một cái, chặn thành công hai chữ “ý đồ” kịp thốt .
“Ai cho động điện thoại của .” Cậu tiện thể mắng một câu.
“…” Mục nhỏ ôm bắp chân, trong lòng oan ức vô cùng, đây cũng là từng xóa .
“Chuyện tuy là do Mục nhỏ làm, nhưng cũng trách nhiệm, quả thật là thất lễ, xin .” Nam Vinh xin nữa, thái độ vô cùng thành khẩn.
Trọng Dương thấy như , lửa giận đầy bụng bỗng tài nào phát , cứ như đ.ấ.m bịch bông. Người nhận sai nhanh như làm gì, khiến chẳng chút cảm giác thỏa mãn nào cả.
“Các , ăn cơm đây.” Trọng Dương cộc lốc .
Sự khó chịu của Trọng Dương gần như hết lên mặt, ai cũng thấy, Nam Vinh cũng đòi thêm WeChat nữa, gật đầu : “Được, hai ngày tới sẽ mang chu sa và lá bùa qua cho .”
Nói lời tạm biệt với Tiểu Trọng Minh xong, liền lên xe rời .
“Đi, ăn cơm.” Lúc Trọng Dương mới thấy dễ chịu hơn một chút, xoay về phía quán ăn nhỏ ven đường.
Tiểu Trọng Minh lon ton đuổi theo, một lúc mới nhớ : “Anh ơi, ơi, hình như hai quên kết bạn WeChat .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trí nhớ của Tiểu Trọng Minh , bé Nam Vinh kết bạn WeChat, nhưng đó làm. Trí nhớ của lớn đôi khi cũng , một hồi là quên mất.
“Không kết bạn thì thôi.” Dễ dàng cho kết bạn như , đây xóa thì cần mặt mũi ?
“ Nam Vinh sẽ tặng đồ cho ? Không WeChat, liệu tìm thấy chúng ?”
“Anh chẳng , vận may của lắm, tìm thì tự nhiên sẽ tìm thôi.”
“Giống như hôm nay, đột nhiên gặp ạ?”
“Chắc .”
“Con , là duyên phận ạ.” Tiểu Trọng Minh mở to đôi mắt, phấn khích , “Người duyên phận mới thể thường xuyên gặp .”
Chúng và Nam Vinh gặp mấy mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-27-tang-chang-chu-sa.html.]
Trọng Dương thấy kỳ kỳ, nhưng cụ thể là kỳ ở , nên lười so đo.
Bên , xe, Mục nhỏ lúc mới hỏi thắc mắc của : “Tiểu sư thúc, ngờ đồng ý tặng chu sa và lá bùa cho , chu sa dùng là loại nhất đẳng, thứ đó đắt lắm, mà trong quan cũng nhiều .”
Nếu ví bùa chú là vũ khí, thì chu sa và lá bùa chính là vật liệu để đúc nên vũ khí đó, vật liệu càng thì vũ khí càng cứng rắn, sắc bén. Tương tự, vật liệu càng thì giá cả tự nhiên càng đắt đỏ. Nam Vinh mang khí vận, linh lực mạnh, nên bùa chú vẽ hiệu quả hơn khác nhiều. Để lãng phí thiên phú của , Thanh Phong Quan luôn chuẩn cho loại chu sa nhất, và bùa bình an do Nam Vinh vẽ cũng luôn là chiêu bài của Thanh Phong Quan, là nền tảng để Thanh Phong Quan vững ở Giang Thành, thậm chí lan các thành phố xung quanh, hương khói ngừng.
“Tôi sẽ tự mua vật liệu về làm.” Nam Vinh cũng định lấy trực tiếp của đạo quan.
“Người còn định tự làm nữa ạ?” Mục nhỏ càng kinh ngạc hơn, chu sa nhất đẳng sở dĩ hiếm và đắt vì nguyên liệu quý, mà là vì quá trình chế tác quá khó khăn. Cần trải qua hàng chục công đoạn tinh luyện, hơn nữa trong quá trình tinh luyện còn ngừng rót linh lực để điều hòa, vô cùng hao tâm tổn sức.
Nói đơn giản, chu sa bình thường thì thường cũng làm , nhưng chu sa nhất đẳng thì bắt buộc do thuật sĩ chế tác. Ngay cả trong giới Huyền học, trừ phi là một vài loại phù chú đặc biệt, mới dùng chu sa nhất đẳng để vẽ.
“Đến phố Tứ Phương.” Nam Vinh .
Phố Tứ Phương chính là nơi mua nguyên liệu làm chu sa.
“Tiểu sư thúc, đối xử với Trọng Dương chút giống bình thường.” Tốt quá mức .
“Có ?” Nam Vinh mân mê chiếc nhẫn ngón tay, thờ ơ đáp.
“Sao , bề ngoài trông hiền hòa, cho cảm giác dễ gần, nhưng thực chất trong xương cốt toát một vẻ lạnh nhạt, như quan hệ với ai cũng tệ, nhưng bên cạnh chẳng lấy một bạn tri kỷ.”
Nam Vinh liếc một cái.
“Là… là sư phụ ạ.” Mục nhỏ lập tức nhận túng, vì cái mạng nhỏ của , dứt khoát bán sư phụ.
“Lái xe cho cẩn thận.” Nam Vinh nữa, đầu ngoài xe.
Mục nhỏ cũng dám nhắc , ngoan ngoãn lái xe đến phố Tứ Phương.
Hôm .
Trọng Dương như thường lệ ngoài kiếm ăn tiện thể dắt Tiểu Quỷ Vương dạo, khỏi cổng tiểu khu thấy Nam Vinh.
Chẳng vì vị trí Nam Vinh dễ thấy, mà là vì trông thật sự quá nổi bật, rõ ràng làm gì cả, chỉ đơn giản dựa xe, thậm chí còn ngẩng đầu, đang cúi xuống nghịch điện thoại, khác chỉ thể thấy một góc nghiêng của , nhưng tất cả qua đường đều sẽ bất giác về phía .
Ngay cả Trọng Dương cũng ngoại lệ.
Và ngay lúc Trọng Dương về phía Nam Vinh, Nam Vinh dường như cảm giác, ánh mắt rời khỏi điện thoại, ngước lên về phía . Đôi mắt xinh thế mà còn sáng hơn cả ánh nắng ban mai, mang theo ý về phía họ.
“Anh ơi, ơi, là Nam Vinh.” Tiểu Trọng Minh cũng thấy Nam Vinh.
Trọng Dương “ừ” một tiếng.
“Anh Nam Vinh hôm nay quá ạ.” Trẻ con cũng thẩm mỹ, tuy Nam Vinh lúc nào cũng , nhưng hôm nay đặc biệt .
Trọng Dương cũng phát hiện, hôm nay mặc áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo len cổ thấp màu xanh biếc, tay áo còn hình thêu sặc sỡ, đúng là màu mè hoa lá.
“Lát nữa con cứ gọi là trai xinh .” Cho màu mè .
“Vâng, ạ.” Tiểu Trọng Minh ngoan ngoãn gật đầu.
Trong lúc hai chuyện, Nam Vinh tới, dừng cách họ vài bước, chào hỏi: “Chào buổi sáng.”
“Chào.” Trọng Dương gật đầu.
“Chào buổi sáng trai xinh .” So với sự lạnh nhạt của Trọng Dương, Tiểu Trọng Minh nhiệt tình hơn nhiều, giọng chỉ to và vang, mà còn tặng kèm một nụ ngọt ngào.
Nam Vinh cúi đầu Tiểu Trọng Minh, nụ mặt khựng , nhưng nhanh che giấu , giơ tay xoa đầu Tiểu Trọng Minh: “Chào buổi sáng Tiểu Trọng Minh.”
“Sao đến đây?” Trọng Dương hỏi.
“Đưa chu sa và lá bùa cho .” Nam Vinh đưa qua một chiếc hộp to bằng bàn tay.
Trọng Dương mở , thấy bên trong là chu sa đỏ tươi, ẩm ướt, linh lực dồi dào, đáy mắt lóe lên một tia kinh ngạc, chất lượng vượt xa mong đợi của .
“Lá bùa ở xe, hộp to nên mang xuống cùng.” Nam Vinh .
“Không , qua đó lấy.” Người tặng quà, vài bước cũng là lẽ thường.
“Hai định ăn sáng , ăn xong đưa cho, thì mang theo lúc ăn.” Nam Vinh chu đáo .
“Không , cứ đưa cho , thì phiền đợi ở đây.” Trọng Dương cũng chu đáo.
Nam Vinh nhúc nhích, im lặng .
Trọng Dương vẻ mặt khó hiểu, , chẳng lẽ đổi ý cho lá bùa nữa.
“Anh trai xinh , ăn sáng ạ?” Lúc Tiểu Trọng Minh đột nhiên hỏi một câu.
Nam Vinh đầy ẩn ý liếc Trọng Dương một cái, lắc đầu: “Chưa.”
“…” Trọng Dương.
Cái vẻ mặt “ còn hiểu chuyện bằng một tiểu quỷ” của là thế.
“Anh ơi, trai xinh ăn sáng, chúng mời ăn ạ.” Tiểu Trọng Minh kéo kéo tay áo trai .
Trọng Dương hộp chu sa cực phẩm trong tay, quyết định nể mặt hộp chu sa: “Có ăn cùng ?”
“Phiền quá.” Nam Vinh .
“…” Cái cảm giác quen thuộc buột miệng thốt là ?
Quán ăn sáng ở ngay con hẻm cạnh tiểu khu, vài bước là tới. Nam Vinh với khí chất thanh cao ở đó, trông vẻ lạc lõng, nhưng bản chẳng chút tự giác nào, vẫn ung dung cầm một tờ giấy ăn lau bàn.
Có lẽ khí chất của quá đặc biệt, ông chủ cũng cảm thấy cái bàn bóng nhẫy của xứng với đối phương, thế mà giữa lúc trăm công nghìn việc vẫn bớt thời gian cầm giẻ lau qua lau bàn hai .
“Xin nhé, bẩn.” Ông chủ chút áy náy.
“Không ạ.” Nam Vinh tính tình .
“…” Trọng Dương.
Là ai mới sáng hôm qua còn cãi với , quán ăn sáng của sạch sẽ nhất, chê bẩn thì chỗ khác mà ăn.
“Anh ơi, con mua bánh vừng.” Tiểu Trọng Minh gần đây thích một quán bán bánh vừng ở cuối hẻm.
“Tự mua .” Trọng Dương tiện tay đưa điện thoại của cho Tiểu Trọng Minh.
Nam Vinh đợi Tiểu Trọng Minh xa mới lên tiếng: “Tiểu Trọng Minh chút ?”
Động tác thêm giấm hoành thánh của Trọng Dương khựng .
“Anh đừng hiểu lầm, ý dò hỏi gì , chỉ là ở trung tâm thương mại gặp thằng bé, nó tràn đầy công đức chi lực, hôm qua gặp thì công đức chi lực biến mất một ít, hôm nay gặp thì dường như mất thêm một ít nữa, đây là tiêu hao năng lượng bình thường, nên nghĩ, chuyện mặt quỷ gây ảnh hưởng gì đến nó .” Nam Vinh .
“Không .” Trọng Dương thêm giấm cho xong, thuận tay đưa chai giấm cho Nam Vinh, “Anh ăn giấm ?”
“Không ăn.” Nam Vinh nhận lấy tiện tay đặt sang một bên, chần chừ một chút vẫn , “Nếu cần giúp đỡ thể với , làm trong thể chế, làm việc sẽ thuận tiện hơn một chút.”
Trọng Dương nghĩ một lát hỏi một câu: “Anh làm thế nào để nhanh chóng kiếm công đức ?”
--------------------