Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 20: Anh trai cậu thơm không?

Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:09:51
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trọng Dương dắt Tiểu Trọng Minh đến trung tâm thương mại, nơi cũng chính là trung tâm thương mại Lâm Tịch dẫn tới, là mới mở, khai trương đến nay còn hai tuần. Trọng Dương chẳng cảm giác gì đặc biệt với việc mới mới, dù đối với , cả thế giới đều mới mẻ.

Khu vui chơi trẻ em ở cửa vẫn còn đó, chiếm trọn nửa quảng trường trung tâm, bên trong là đám nhóc con loài cởi giày lăn lộn.

Đã nhiều nhóc con như , còn khuyến khích chính sách ba con?

, sự cọ rửa của dòng thông tin khổng lồ mạng, Trọng Dương chính sách chủ chốt của quốc gia là ba con.

Trọng Dương định thì khóe mắt thoáng thấy Tiểu Trọng Minh đang khu vui chơi trẻ em với ánh mắt sáng rực.

Nhóc con chơi ?

Tuy cái thứ gì thú vị, nhưng xét đến tình trạng hiện tại của nhóc con là thể lộ phận vì mộng du bất cứ lúc nào, lẽ sống bao lâu nữa, Trọng Dương hào phóng phất tay: “Đi chơi .”

Tiểu Trọng Minh mừng rỡ ngẩng đầu, nhưng chạy về phía khu vui chơi: “Không cần ạ, chúng còn ăn lẩu nữa.”

“Cho nhóc chơi mười phút.” Trọng Dương .

“Chơi mười phút họ cũng thu tiền cả ngày, chúng thẻ, đắt lắm.” Lúc bố Tiểu Trọng Minh còn sống, bé thường đến những nơi như thế chơi nên rành về cách tính phí của các khu vui chơi.

“Vậy thì mua một cái.” Trọng Dương kiếm hai triệu, đúng lúc đang lắm tiền nhiều của, một cái thẻ cỏn con thì đáng là gì, bước qua với khí chất bá đạo, hỏi nhân viên. “Mua một cái thẻ?”

Thẻ, thẻ gì?

Nhân viên ngẩn một lúc mới phản ứng : “Ý ngài là thẻ thành viên ạ?”

Trọng Dương giơ tay chỉ Tiểu Trọng Minh: “Cái thẻ thể cho nó chơi bất cứ lúc nào ?”

“Vâng, hiểu ạ, xin hỏi ngài làm thẻ tuần, thẻ tháng thẻ năm ạ. Tiêu chuẩn tính phí của chúng lượt là…”

Nhân viên đang định lấy tấm bảng ghi tiêu chuẩn tính phí thì Trọng Dương hào phóng : “Loại đắt nhất.”

“Vâng!” Cô thích nhất là kiểu khách hàng sảng khoái thế .

Bên Trọng Dương bắt đầu điền thông tin thành viên, bên Tiểu Trọng Minh vẫn còn đang sốc: Anh trai làm thẻ ư? Hóa thích đến .

“Em trai nhỏ thể chơi một lát.” Nhân viên thấy Trọng Dương trả tiền xong, thái độ cũng nhiệt tình hẳn lên.

Tiểu Trọng Minh nhúc nhích, vẫn bên chân Trọng Dương.

“Vào .” Trọng Dương cúi đầu liếc bé một cái.

Lúc Tiểu Trọng Minh mới cong cong mày, xoay .

“Chờ .” Trọng Dương , “Chơi đủ thì tự đến quán lẩu tìm , quán ở tầng 5 .”

“Vâng ạ.” Tiểu Trọng Minh nhanh nhảu đáp.

Một lát , Trọng Dương điền xong thông tin, nhân viên đưa cho một tấm thẻ màu bạc: “Lần ngài đưa em trai đến thì chỉ cần xuất trình tấm thẻ . Ngoài , vì sự an của các bé, những đứa trẻ trong trừ khi phụ đến đón, nếu thì tự ý rời .”

Vừa thấy, bảo một đứa trẻ nhỏ như tự tìm , sợ giữa đường xảy chuyện gì . Thật là, làm kiểu gì nữa. Thôi thì nể tình trai hào phóng, nhắc nhở một chút .

“Tôi còn đến đón ?”

ạ.”

“Phiền phức thật.”

Độ hảo cảm của nhân viên giảm 50, trai tiền thì chứ, tinh thần trách nhiệm, đ.á.n.h giá kém.

Trọng Dương hứng thú giống như các bậc phụ khác, dán mặt tường ngoài với nụ ngây ngô xem con chơi đùa ngốc nghếch bên trong, định lên tầng 5 gọi món .

=

Bãi đỗ xe ngầm, một chiếc xe màu đen đỗ vị trí một cách chính xác và nhanh chóng.

Nam Vinh tháo dây an định xuống xe, Mục nhỏ ở ghế phụ vội giữ , đưa qua một chiếc khẩu trang màu đen: “Sư thúc nhỏ, đeo cái .”

Nam Vinh nhận lấy, đeo lên mặt.

“Chậc, cảm giác đeo còn gây chú ý hơn đeo nhỉ?” Mục nhỏ lí nhí lẩm bẩm.

Nam Vinh để ý đến , trực tiếp xuống xe.

Mục nhỏ cũng xuống xe từ bên , hôm nay mặc đạo bào mà mặc thường phục. Áo khoác bóng chày phối với quần jean wash, chân một đôi giày thể thao, kết hợp với khuôn mặt trắng nõn, trông khác gì một học sinh cấp ba, nếu búi tóc đạo sĩ đầu.

“Sư thúc nhỏ, chúng ăn cơm xong ở đây hẵng nhé.” Bụng Mục nhỏ đói.

“Tìm đồ .” Nam Vinh .

“Vâng.” Mục nhỏ gật đầu.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Trung tâm thương mại năm tầng, bãi đỗ xe ngầm hai tầng, thang máy lên tầng 5, tìm từ xuống, tìm từ lên?” Nam Vinh sắp xếp.

Mục nhỏ gật đầu, xoay về phía thang máy.

Nam Vinh cũng bãi đỗ xe ngầm quá lâu, lúc lái xe dạo qua hai tầng , bên trong thứ cần tìm, bèn theo cầu thang bộ lên tầng một.

Đây là một trung tâm thương mại mới, để thu hút khách hàng, họ tổ chức ít hoạt động, và quả thực thu hút lượng khách nhỏ. Hôm nay Nam Vinh năm trung tâm thương mại, nơi lượng khách đông nhất.

Thong thả dạo bước trong trung tâm thương mại rộng lớn, ánh mắt tìm kiếm khắp nơi, bỗng nhiên trong lòng khẽ động, ánh mắt về phía khu vui chơi trẻ em.

Cậu phát hiện thứ gì ở hướng đó, chỉ cảm giác thứ gì đó ở đấy. Nam Vinh rảo bước nhanh hơn, về hướng đó.

“Xin thưa , xin hỏi là phụ của bé nào ạ?” Nhân viên chặn Nam Vinh đang định khu vui chơi.

Ánh mắt Nam Vinh hạ xuống, dừng mặt nữ nhân viên.

Ôi… đôi mắt quá, còn nữa, lông mi dài thật, còn hơn cả loại cô dùng nữa.

“Tôi thể xem ?” Nam Vinh hỏi.

A, giọng cũng nữa, đeo khẩu trang, lẽ là minh tinh.

“Xin , đây là khu vui chơi trẻ em, lớn ạ.” Hoạt động tâm lý của nữ nhân viên ít, nhưng công việc thì tận tâm.

Nam Vinh nhíu mày, nếu thứ đó ở bên trong, mau chóng lấy mới .

“Tôi…” Nam Vinh định thể trả tiền, ánh mắt bỗng lóe lên, thấy một bóng dáng quen thuộc, “Tôi đến tìm nó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-20-anh-trai-cau-thom-khong.html.]

Nữ nhân viên đầu , phát hiện chỉ là Tiểu Trọng Minh, liền “” một tiếng: “Là trai nó nhờ đến .”

Nữ nhân viên ấn tượng sâu sắc với Trọng Dương, trai vô trách nhiệm.

.” Nam Vinh mặt đổi sắc gật đầu.

“Chờ một lát.” Nữ nhân viên đầu vài câu với đồng nghiệp bên trong, đồng nghiệp gật đầu , một lát dắt Tiểu Trọng Minh .

“Bạn nhỏ ơi, cháu quen ?” Nữ nhân viên trách nhiệm, vì đối phương quen Tiểu Trọng Minh mà cho dắt .

Tiểu Trọng Minh nghi hoặc ngẩng đầu, nhất thời nhận .

Nam Vinh thực cũng chột , và Tiểu Trọng Minh tổng cộng mới gặp hai , gần nhất là đêm qua, nhưng tối qua Tiểu Trọng Minh ngất , căn bản gặp .

“Anh tháo khẩu trang .” Tiểu Trọng Minh cảm thấy đối phương quen, đặc biệt là mùi hương .

Lúc Nam Vinh mới nhận còn đang đeo khẩu trang, vội vàng giơ tay tháo .

“Cạch” một tiếng, quyển sổ trong tay nữ nhân viên rơi xuống đất.

“Là .” Tiểu Trọng Minh nhận , vui vẻ , “Anh trai thơm ơi là thơm.”

Đây là đầu tiên Nam Vinh khác miêu tả là “thơm ơi là thơm”, cảm thấy thú vị, bất giác mỉm .

“Cạch”, điện thoại của nữ nhân viên cũng rơi.

“Anh chơi với em một lát ?” Nam Vinh định thật sự đưa Tiểu Trọng Minh , chỉ tìm một cái cớ để tìm một vòng mà thôi.

“Dạ .” Tiểu Trọng Minh thích trai .

Nam Vinh xoa đầu Tiểu Trọng Minh, động tác chợt khựng : Sức mạnh công đức truyền cho nó hôm qua ? Mà thôi,

“Anh ơi, qua bên chơi .” Tiểu Trọng Minh hưng phấn chỉ về một hướng.

Nam Vinh gật đầu, theo Tiểu Trọng Minh. Trẻ con hiếu động là bẩm sinh, cần Nam Vinh cố ý dẫn đường, chỉ một lát Tiểu Trọng Minh dắt chạy khắp ngóc ngách của khu vui chơi, nhưng Nam Vinh vẫn tìm thấy thứ .

Không ở đây? Mình cảm nhận sai ? rõ ràng cảm nhận thứ gì đó ở đây.

Chẳng lẽ thứ cảm nhận tà vật, mà là sức mạnh công đức đứa trẻ ?

Công đức đứa trẻ đậm đặc, liếc mắt một cái thấy, nhưng thấy lạ. Tối qua đứa trẻ mới mặt quỷ làm thương, Trọng Dương hẳn dùng sức mạnh công đức để chữa trị cho nó. Lại nỡ dùng cả sức mạnh công đức, tình cảm của hai em thật .

Thôi, tìm đồ vẫn quan trọng hơn. Nam Vinh chuẩn rời .

“Bạn nhỏ, em tên gì?” Cậu chỉ trai nó tên Trọng Dương.

“Em tên Hạ Trọng Minh ạ.” Tiểu Trọng Minh một cách tự nhiên.

“Tên lắm.” Nam Vinh khen một câu, “Anh việc, đây.”

“Chờ .” Tiểu Trọng Minh vội giữ Nam Vinh , “Anh dắt em ngoài .”

Nam Vinh khó hiểu: “Lát nữa trai em sẽ đến đón em mà.”

“Anh trai em đang đợi em ở quán lẩu tầng 5.” Tiểu Trọng Minh ngoan ngoãn nhất, hứa với trai là sẽ tìm .

Nam Vinh Tiểu Trọng Minh tự tìm trai, cứ ngỡ đứa trẻ đưa nó tìm Trọng Dương, bèn do dự. Lên tầng 5 cũng mất bao nhiêu thời gian, coi như là cảm ơn đứa trẻ giúp đỡ.

“Đi thôi.” Nam Vinh bế Tiểu Trọng Minh rời , nhân viên ở cửa ngăn cản. Thực , nếu Nam Vinh tháo khẩu trang hỏi, lẽ cần Tiểu Trọng Minh cũng thể .

“Hóa ngoài đời thật sự trai bước từ truyện tranh.”

“Điện thoại rơi vỡ màn hình mà còn mê trai.” Đồng nghiệp tức giận .

“Tôi nguyện ý.” Cùng lắm thì hủy kế hoạch du lịch tháng , nữa, mỹ nhân như chẳng còn hơn phong cảnh ?

Thang máy thẳng quá đông, Nam Vinh bèn bế Tiểu Trọng Minh thang cuốn.

Tiểu Trọng Minh lâu ai bế như , hơn nữa trai thơm thơm, Tiểu Trọng Minh vui vẻ khỏi .

Nếu trai cũng thể bế như thì .

Tiểu Trọng Minh đang nghĩ , bỗng một mùi hôi thối xộc mũi, khiến bé ngửa cả .

Nam Vinh giật , vội vàng ôm chặt : “Sao ?”

“Hôi quá.” Tiểu Trọng Minh duỗi tay chỉ về phía nguồn gốc của mùi hôi.

Nam Vinh theo bản năng qua, phát hiện Tiểu Trọng Minh đang chỉ một chậu cây phát tài. Ngay khoảnh khắc ánh mắt dừng cây phát tài, trong lòng khẽ động.

Chẳng lẽ…

Ánh mắt Nam Vinh trở nên sắc bén, bế Tiểu Trọng Minh tới, đặt đứa trẻ trong lòng xuống, giơ tay bới đất trong chậu hoa, chỉ một lát , một miếng sắt đầy rỉ sét Nam Vinh bới .

“Hôi quá .” Tiểu Trọng Minh càng khó chịu hơn, bịt mũi trốn xa.

Nam Vinh lấy từ trong túi một lá bùa màu vàng tươi, bọc miếng sắt cất . Và gần như ngay khoảnh khắc lá bùa dán miếng sắt, mùi hôi thối liền tan biến.

Nam Vinh đầu , thấy Tiểu Trọng Minh đang với vẻ mặt khó hiểu: “Anh trai thơm thơm, cái đó hôi như , còn nhặt lên. Mẹ , tùy tiện nhặt rác.”

Anh trai thơm thơm? Nam Vinh cũng thấy lạ, bao giờ xịt nước hoa, thơm nhỉ.

Khoan , đứa trẻ thể ngửi thấy mùi của tà vật, cảm thấy thơm, chẳng lẽ là bẩm sinh cảm ứng với những loại sức mạnh đặc thù ?

“Cái thì , thơm ?” Nam Vinh lấy một lá bùa bình an do chính vẽ, đưa cho Tiểu Trọng Minh.

“Hơi thơm ạ.” Tiểu Trọng Minh thành thật trả lời.

Quả nhiên, đúng là một hạt giống để tu luyện huyền thuật.

“Thơm thì tặng em.” Nam Vinh đưa lá bùa bình an cho Tiểu Trọng Minh.

Tiểu Trọng Minh lá bùa bình an nhận là thứ mà vô ở Thanh Phong Quan cầu mà , chỉ nghĩ là một món quà bình thường, cất túi áo của .

Nam Vinh bỗng nhớ đến Trọng Dương, hai gặp Trọng Dương, cảm giác mang cho đều mạnh, nhưng rốt cuộc mạnh đến thì khái niệm. Thế là nhịn , hỏi Tiểu Trọng Minh: “Tiểu Trọng Minh, trai thơm ?”

“Anh ngửi thử chẳng sẽ ?” Một luồng nóng thổi sát qua vành tai .

Toàn Nam Vinh chấn động.

--------------------

Loading...