Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 2: Nhân quả

Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:09:30
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

002

"Chậc, quên hỏi tên ." Trọng Dương ảo não về hướng cánh cửa hư biến mất, vẫn chủ nhân của cơ thể tên là gì.

"Thôi kệ, cũng quan trọng lắm." Cửa đóng, Trọng Dương cũng lười mở nữa, mệt thật.

Từ phòng ngủ , Trọng Dương xử lý thằng bé định tại chỗ ngay, mà tự tham quan căn phòng. Phòng lớn, chỉ một lát là hết. Tổng cộng năm gian, trong đó hai phòng đặt giường, hẳn là nơi để ngủ. Một phòng chén đĩa, chắc là nhà bếp, một phòng nhỏ sạch sẽ, lẽ là nơi để tắm rửa đ.á.n.h răng, còn là nơi tỉnh và ở cùng thằng bé, đoán chừng là phòng khách để tiếp đãi khách.

Ấn tượng của Trọng Dương về căn nhà ngoài bẩn thỉu, lộn xộn và tồi tàn thì vẫn là bẩn thỉu, lộn xộn và tồi tàn, rác rưởi vứt bừa bãi khắp nơi , trong phòng còn tràn ngập một mùi chua thối. Chỉ khi ban công xuống lầu, mới vài phần mới mẻ.

"Tòa nhà đúng là cao thật, còn cao hơn cả đài chiêm tinh của hoàng thất ngày xưa, chỉ là..." Trọng Dương ngẩng đầu trời, tiếc nuối lắc đầu, thời tiết tệ thế , buổi tối căn bản thể ngắm .

"Tấm gương làm cũng tồi." Trọng Dương gương trong phòng tắm đ.á.n.h giá cơ thể hiện tại của , "Quả nhiên tướng tự tâm sinh, cùng một bộ da, dùng liền thuận mắt hơn tên thanh niên nhiều."

Tên thanh niên hẳn là chút quan hệ huyết thống với , ngoài độ tương thích cao của cơ thể , dung mạo còn năm phần tương tự . Trước đó khi gã thanh niên còn ở trạng thái linh hồn, thở uể oải, mặt mày hoảng sợ, Trọng Dương còn thấy, lúc chính soi gương, ngũ quan giống với ngày .

"Lại tẩm bổ một thời gian nữa, chắc thể giống đến tám phần." Trọng Dương hài lòng gật đầu, lúc mới phòng khách.

Lúc thằng nhóc định nửa giờ, con ngươi ánh lên sắc xanh lúc biến thành màu đen. Thấy Trọng Dương tới, nó bắt đầu nhe răng, chỉ là răng nanh lúc biến mất, trở hàm răng của một đứa trẻ bình thường. Trắng sữa, còn răng, thật sự chẳng chút sức uy h.i.ế.p nào.

Trạng thái Quỷ Hóa giải trừ?

Trọng Dương xổm mặt thằng nhóc, bàn tay to sờ soạng khắp nó, thỉnh thoảng xoay đầu, vạch mí mắt, nắn lỗ tai nó, càng xem càng kinh ngạc.

"Không nhập, cũng phong ấn dưỡng quỷ, lẽ nào là bẩm sinh."

Thân cốt quỷ, thể?

Trọng Dương quyết định kiểm tra kỹ hơn, giơ tay bắt đầu xắn tay áo thằng bé lên, định dùng linh lực dò xét cơ thể nó, kết quả tay áo xắn lên, Trọng Dương liền nhíu mày.

Chỉ thấy cánh tay nhỏ bé của thằng nhóc chi chít những vết véo xanh tím, dấu vết vô cùng rõ ràng, rõ ràng là do lớn dùng sức véo, nhiều chỗ thậm chí còn vết máu.

Trọng Dương giơ tay xắn tay áo còn của thằng bé lên, đó vẫn những vết véo xanh tím, tiếp theo là bụng, bắp chân, Trọng Dương thậm chí còn thấy hai vết ở cổ nó.

Đây là...

Trọng Dương ngước mắt thằng nhóc, giơ tay giải khai phong ấn.

Thằng bé cử động liền xoay chạy về phía , nhưng vì chạy quá vội nên cẩn thận ngã phịch m.ô.n.g xuống đất, cả ngây một lúc mới vội vàng bò dậy, nhanh như chớp trốn ghế sô pha.

"Anh mà đ.á.n.h nữa, sẽ ăn thịt ." Lúc chuyện, cơ thể nó chỉ ló nửa cái đầu, thật đúng là dùng tư thế hèn nhát nhất để những lời độc ác nhất.

Trọng Dương khinh thường, thầm nghĩ một thằng nhóc ranh như ngươi thì làm khó chắc?

"Vết thương ngươi là do ngươi làm ?"

Thằng bé vẻ hiểu lời Trọng Dương, tự : "Em ăn cái sẽ đau bụng, em ăn , cho em ăn cái khác , thì em ăn đấy."

Trọng Dương theo ánh mắt của nó về phía bàn ăn, một bát đồ đen ngòm là gì đang đặt ở đó.

Đây là đồ ăn.

Trọng Dương nhíu mày, nghĩ đến chuyện gã thanh niên khi bắt em trai ăn gì đó, chẳng lẽ là thứ ?

"Anh ngươi bắt ngươi ăn ?" Trọng Dương hỏi thằng bé.

Thằng bé trừng mắt, như thể đang trai ? Còn giả vờ cái gì?

"Ta của ngươi." Trọng Dương xem hiểu.

"Em nuôi em, thể đưa em đến cô nhi viện."

Cô nhi viện? Nghe tên là nơi nào . Trọng Dương nghĩ nghĩ, cảm thấy đây cũng là một cách , chỉ là ý nghĩ của nảy , một cảm giác khác thường liền dâng lên trong lòng.

Nhân quả?

Trọng Dương nghi ngờ về phía thằng bé, và nó liên lụy nhân quả? Không đúng, liên lụy nhân quả với thằng bé là nguyên chủ, nguyên chủ nợ nó thứ gì?

Không thể nào, hai tuy quan hệ huyết thống, nhưng theo lời nguyên chủ , thằng bé và thực thể xem là xa lạ, nếu nó tự nguyện đến cô nhi viện thì tầng nhân quả sẽ chuyển dời đến . Trừ phi, nguyên chủ nợ nó thứ gì đó.

"Này nhóc." Trọng Dương gọi.

Thằng bé hừ một tiếng đầu , hình mũm mĩm cũng vẻ khí thế lắm.

"Chậc." Trọng Dương chậc một tiếng, một tay xoay đầu thằng nhóc kiêu ngạo , "Có việc hỏi ngươi."

Thằng bé tưởng Trọng Dương định dùng thứ sức mạnh thần kỳ để áp chế , vội vàng nhe răng.

"Còn nhe răng nữa, thu ngươi." Trọng Dương .

"Tôi ăn thịt ." Thằng bé cũng nổi nóng, trong đôi mắt đen nhánh ánh xanh lóe lên.

Trọng Dương thấy , liền cốc cho một cái, thằng bé kêu "ái" một tiếng, ánh xanh trong mắt liền vỡ tan.

"Ta hỏi ngươi, nguyên chủ... cũng chính là , nợ ngươi thứ gì ?" Trọng Dương , bất luận bản chất của thằng nhóc là gì, chỉ thông minh của nó hiện tại đúng là của một đứa trẻ. Hơn nữa dường như đến bây giờ nó vẫn phát hiện , xác của trai đổi .

Nếu đây thật sự là một Tiểu Quỷ Vương thì đúng là phế vật thật.

"Anh hứa cho em ăn cơm trưa." Thằng bé .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-2-nhan-qua.html.]

"..." Chỉ là một bữa cơm trưa mà cũng dính đến nhân quả ?

"Còn gì khác ?"

"Đưa em đến cô nhi viện." Thằng bé .

"..." Ta cũng đưa ngươi lắm chứ, nhưng đây là nhân quả nguyên chủ nợ ngươi ?

"Thôi , bữa trưa đúng , trong nhà gì ăn , lấy đây." Trọng Dương ngủ say bao nhiêu năm, lâu ăn gì, cũng chút nếm thử hương vị. Còn việc bảo thằng bé lấy là vì đồ ăn ở .

Thằng bé nghi ngờ Trọng Dương, ngay khi Trọng Dương nghĩ rằng nó cũng đồ ăn ở thì nó bỗng xoay chạy đến góc phòng lôi hai hộp mì ăn liền.

Trọng Dương nhận đây là thứ gì, lấy một hộp qua xem, phát hiện bao bì hình vẽ, là một bát mì thơm ngào ngạt.

"Mì... ăn... liền?" Chữ đó chút kỳ quái, như là giản thể hóa, nhưng ảnh hưởng đến việc hiểu.

Trọng Dương thấy thằng bé vẫn mặt , nghi hoặc hỏi: "Ngẩn đó làm gì, đói ?"

"Thật sự cho em ăn ạ?" Mắt thằng bé sáng lên.

Trọng Dương gật đầu.

Thằng bé nhiều nữa, xoay chạy bình bịch bếp, chỉ lát bên trong liền truyền đến tiếng nước chảy ào ào. Trọng Dương tò mò theo, liền thấy thằng bé đang một chiếc ghế nhỏ, dùng ấm nước để hứng nước, đó đặt ấm nước đầy lên một cái khay tròn ấn một cái nút. Chỉ lát , ấm nước liền phát tiếng xèo xèo, nóng từ từ bốc lên từ miệng ấm.

Đây là đang đun nước?!

Trọng Dương chút kinh ngạc, cần củi lửa cũng đun nước ? Rốt cuộc ngủ say bao lâu, thế giới bên ngoài đổi lớn đến , cũng thú vị đến .

Trọng Dương làm phiền thằng bé, lặng lẽ quan sát, chỉ thấy nó xé nắp hộp mì, cho gói gia vị , đó hai tay ôm ấm nước đổ nước trong. Nó đổ chậm và cẩn thận, nhưng nhỏ sức yếu, ôm ấm nước chút khó khăn, cẩn thận làm nước nóng đổ ngoài.

"A!" Thằng bé sợ hãi hét lên, chợt thấy tay nhẹ bẫng, Trọng Dương đỡ lấy ấm nước.

"Nhiêu đây đủ ?" Trọng Dương cảm thấy cũng gần đủ nên dừng . Tuy từng ăn mì ăn liền, nhưng lượng nước cho một bát mì bình thường thì vẫn .

"Đủ ạ." Thằng bé gật gật đầu.

Trọng Dương đặt ấm nước sang một bên, liền thấy thằng bé đậy nắp , đó tìm một cái đĩa nhỏ đè lên .

Trọng Dương học kỹ năng nấu mì gói, cũng bắt chước làm cho một phần.

Ba phút , thằng bé ghế đẩu bưng bát mì pha xong , mở nắp, mùi thơm nồng nặc liền lan tỏa khắp nơi. Mùi hương đó, dù Trọng Dương ăn qua bao nhiêu sơn hào hải vị, cũng chút chịu nổi.

Hắn cũng vội vàng bưng bát mì của , ăn xong một bát, Trọng Dương chép miệng thưởng thức dư vị, bỗng nhiên chút thấu hiểu nguyên chủ.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Món ngon thế , đến cũng chẳng nỡ cho khác ăn.

Trọng Dương thấy trong hộp vẫn còn chút nước dùng, nhịn ôm hộp lên húp, bên cạnh , thằng bé cũng làm động tác tương tự, nhất thời trong phòng chỉ còn tiếng húp canh sùm sụp.

"Ợ~" một lớn một nhỏ thỏa mãn ợ một tiếng.

Thỏa mãn!

"Cốc cốc."

Lúc , bỗng gõ cửa.

Trọng Dương ăn no uống đủ nên lười động, thằng bé chủ động, nhảy xuống sô pha chạy mở cửa.

"Rõ Ràng." Giọng một đàn ông trung niên vang lên.

"Chú Trần."

Người quen? Còn nữa, thằng nhóc tên là Rõ Ràng ?

Trọng Dương lười biếng nghĩ, ánh mắt tùy ý cửa, liền thấy một đàn ông mặt chữ điền, ăn mặc chỉnh tề . Người đàn ông lúc đang , trong mắt tràn đầy chán ghét, giọng lộ vẻ phẫn nộ.

"Anh Hạ, định đưa Rõ Ràng đến cô nhi viện ?" Người đàn ông hỏi.

Anh Hạ? Ồ, họ Hạ.

"Cũng ." Hắn cũng lắm, nhưng nhân quả hết, đưa .

"Anh mới đồng ý mà." Thằng bé thấy Trọng Dương định nuốt lời, bỗng kích động lên.

hai lớn chẳng ai để ý đến phản ứng của nó, đàn ông Trọng Dương xong, cảm xúc phẫn nộ cũng dịu một chút, tiếp tục : "Anh Hạ, xin nhắc nhở , di chúc của cha rõ, căn hộ thuộc về em trai , tiền đề để ở đây là nuôi nấng em trai khôn lớn. Còn khoản phí nuôi dưỡng mà cha chuẩn cho em trai , cũng tự tham ô ."

"Nếu nuôi nấng em trai , ngoài việc dọn khỏi căn nhà , còn cần trả khoản kinh phí nuôi dưỡng tham ô cùng với tiền lãi."

Trọng Dương càng mày càng nhíu chặt, nguyên chủ cũng quá gì, ăn của thằng bé, ở nhà của thằng bé, còn tham ô phí nuôi dưỡng của nó, mà còn ngược đãi nó?!

Hắn chút hối hận vì ban công đức cho nguyên chủ, nhân phẩm thế mà lúc nãy nhầm?

Không thể nào, chẳng lẽ là vì quyết định tiếp nhận cơ thể , nên tội ác gây thằng bé chuyển sang cho ?

Bị lừa !

Trọng Dương đầu về phía thằng bé: "Chẳng lẽ nuôi ngươi lớn mới ?"

--------------------

Loading...