Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 15: Kinh hồn
Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:09:45
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Gã giám đốc Trương đầu trọc tức đến độ tóc giả cũng rơi : “Hạ Trọng Minh, thằng nhóc nhà ngươi chán sống ?”
“Ông g.i.ế.c ?” Trọng Dương híp mắt .
“Ông đây đuổi việc mày!” Giám đốc Trương gầm lên.
Trọng Dương chậc một tiếng, lập tức mất hết hứng thú. Cậu còn tưởng gặp nhân vật tàn nhẫn nào, hóa cũng chỉ là kẻ võ mồm.
“Đuổi thì đuổi , trả lương cho là .” Dù cũng chẳng định đến đây làm việc.
“Mày còn lương , cút ngay cho tao, một xu tao cũng trả.” Giám đốc Trương lạnh.
“Tháng cũng trả?”
“Không trả!”
“Thật sự trả?”
“Một cắc cũng .” Giám đốc Trương hừ một tiếng thật mạnh, để tăng thêm khí thế, ưỡn cái cổ béo mập lên, động tác mạnh đến nỗi bộ tóc giả cũng nảy lên, để lộ mảng da đầu trơn bóng bên , suýt nữa thì làm Trọng Dương mù mắt.
Trọng Dương… Trọng Dương thật sự nhịn , bốp một phát đầu gã giám đốc Trương.
“Mày…”
Hai chữ “đánh tao” còn kịp , Trọng Dương thản nhiên : “Tóc giả sắp rơi kìa.”
Gã giám đốc Trương mới giây còn đang căm phẫn như lao lên liều mạng với Trọng Dương, ngay lập tức dùng một tư thế vô cùng nhanh nhẹn và thuần thục ôm lấy đầu .
Ừm, tóc giả vẫn còn.
Ừm, tư thế trông thuận mắt hơn lúc nãy nhiều.
Giám đốc Trương sửa bộ tóc giả, tuy gương nhưng hói nhiều năm, với kinh nghiệm phong phú, sớm cần đến thứ như gương nữa.
Giám đốc Trương ngẩng đầu, định mở miệng chửi, Trọng Dương hỏi một nhân viên bên cạnh: “Xin hỏi, khăn giấy ướt ?”
“Có, .” Lúc khí thế của Trọng Dương ngút trời, còn mạnh hơn cả chủ tịch trong đại hội công nhân, công nhân theo bản năng đưa khăn giấy ướt qua.
Trọng Dương chậm rãi rút hai tờ, lau từng ngón tay của .
Giám đốc Trương tức sôi máu, đang cãi mà lau tay là ý gì, khinh thường ông đây ?
“Hạ Trọng Minh, mày…”
“Chuyện lương lát nữa , chậc, tóc giả của ông gội , nhờn quá.” Trọng Dương với vẻ mặt ghét bỏ.
“Phụt ~”
Lần cần truyền tai , bởi vì tiếng vang lên gần như cùng một lúc.
“Hạ Trọng Minh, mày cút ngay cho tao!” Giám đốc Trương hận thể tự tay ném kẻ mắt từ tầng 26 xuống.
Trọng Dương chẳng thèm để ý đến , cứ ung dung lấy điện thoại , đầu tiên là chạm chạm mấy cái, đó nhấn nút ghi âm: “Công ty các nghỉ việc trả lương ?”
Nói xong, ngón tay nhấn một cái WeChat. Ngay đó, điện thoại của tất cả trong văn phòng đều vang lên tiếng thông báo “ting”. Mọi cầm điện thoại lên xem, bất giác hít một khí lạnh.
Giám đốc Trương dường như nhận điều gì, vội vàng lôi điện thoại của xem, quả nhiên thấy câu Trọng Dương gửi trong nhóm chat lớn của công ty.
Trọng điểm là, , , @ chủ tịch.
Nhìn thấy tin nhắn , mặt giám đốc Trương tái mét.
Có công ty nào dám mang tiếng sa thải nhân viên mà trả lương chứ? Hơn nữa thời buổi , luật lao động bảo vệ, công ty cũng thể tự tiện trừ lương nhân viên. Hắn sở dĩ la lối trả lương cho Hạ Trọng Dương, đơn thuần chỉ là dạy dỗ một bài học, tiện thể giở trò để bỏ túi phần trăm hoa hồng của .
Trước đây vẫn luôn làm như , nhưng mấy ngày nay Hạ Trọng Dương uống nhầm t.h.u.ố.c gì mà bỗng dưng như biến thành một khác.
Bây giờ những chuyện đó còn quan trọng nữa, quan trọng là vì tiền lương của một nhân viên kinh doanh quèn mà kinh động đến cả chủ tịch tập đoàn. Chuyện bất kể đuối lý , đều sẽ xử lý, huống chi chuyện vốn dĩ sai rành rành.
Thằng nhóc Hạ Trọng Dương thì chẳng cả, xem cái dáng vẻ của là định làm nữa , nhưng thì còn về hưu ở công ty cơ mà!
Giám đốc Trương càng nghĩ càng hoảng, càng hoảng mặt càng tái.
Trọng Dương liếc gã đầu trọc bỗng dưng im bặt, hài lòng cất điện thoại : Bất kể thời đại đổi thế nào, một câu luôn sai. Diêm Vương dễ chọc, tiểu quỷ khó chơi.
Nhớ năm đó đến bờ suối vàng hái một đóa hoa bỉ ngạn, chuyện nửa ngày với tiểu quỷ tuần tra sông, nhưng tiểu quỷ cứ khăng khăng cho động . Tức , đành tìm Mạnh bà, Mạnh bà thì hào phóng hơn nhiều, trực tiếp dẫn nhổ cả nửa mẫu ruộng hoa.
Kể từ đó, Trọng Dương một thói quen, hễ bên khó chuyện là tìm thẳng sếp lớn. Đương nhiên, cũng đồng ý, những lúc như sẽ trực tiếp dùng vũ lực.
May mà sếp lớn của công ty cho cơ hội dùng vũ lực, tin nhắn gửi bao lâu, một phụ nữ giày cao gót với khí chất lạnh lùng bước tới.
“Giám đốc Trương, tính lương chẳng là việc của phòng nhân sự chúng ?”
“Đương nhiên, đương nhiên.” Giám đốc Trương bắt đầu lau mồ hôi, bộ tóc giả lệch .
“Hạ Trọng Dương.” Giám đốc nhân sự nỡ thẳng nên dời mắt , sang với Trọng Dương, “Cậu quyết định nghỉ việc ?”
Ừm, quả nhiên thuận mắt hơn nhiều.
Trọng Dương gật đầu.
“Vậy thì cùng đến phòng nhân sự .” Nói , giám đốc nhân sự xoay dẫn đường.
Trọng Dương sải đôi chân dài, dậy, hai tay đút túi quần, thong thả theo phụ nữ.
Phía là ánh mắt đầy kính nể của , và cả ánh mắt oán độc của giám đốc Trương.
Trọng Dương dường như cảm nhận điều gì, đầu liếc mắt giám đốc Trương. Ánh mắt đen kịt, dường như thể thấu nội tâm, vị suy nghĩ trong lòng . Không hiểu , giám đốc Trương cảm thấy một trận rùng rợn, ý định trả thù lập tức tan biến.
Trọng Dương đến phòng nhân sự, ký vài văn kiện, xác nhận tiền lương của sẽ chuyển đầy đủ tài khoản ngày trả lương, đó định rời .
“Hạ Trọng Dương.” Giám đốc nhân sự gọi Trọng Dương .
Trọng Dương nghi hoặc ngước mắt lên.
“Tuy hôm nay vẻ thắng, nhưng cách làm ở nơi công sở là nên.” Giám đốc nhân sự khuyên nhủ, “Người trẻ tuổi nhiệt huyết là chuyện , nhưng sẽ công việc khác, cũng sẽ chịu những ấm ức khác, thể chuyện gì cũng xử lý như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-15-kinh-hon.html.]
Trọng Dương tuy tại phụ nữ với những lời như , nhưng , cô những lời là vì cho . Là đang dùng phận của một tiền bối để truyền thụ cho cái gọi là kinh nghiệm chốn công sở.
“Cảm ơn.” Trọng Dương dậy, , “ công việc của , nay đều là khác chịu ấm ức.”
Người phụ nữ sững sờ một lúc, cũng khuyên nữa, chỉ lắc đầu, trẻ tuổi , vẫn xã hội mài mòn góc cạnh.
Trọng Dương rời khỏi phòng nhân sự, lập tức đến lớp trông trẻ nơi Tiểu Trọng Minh đang ở, đến cửa thấy tiếng xé tim xé phổi từ bên trong. Âm thanh đó vô cùng chói tai, tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng, đến cả định lực như Trọng Dương cũng nhíu mày.
Trọng Dương bước , phát hiện đang là một cô bé trạc tuổi Tiểu Trọng Minh, xung quanh cô bé hai , một là nữ nhân viên mà Trọng Dương gặp đó, còn là một phụ nữ trung niên trông như bảo mẫu. Còn Tiểu Trọng Minh thì chiếc ghế cách đó xa, ngơ ngác cô bé , như thể dọa choáng váng.
Trọng Dương tới, dùng chân đá nhẹ chiếc ghế Tiểu Trọng Minh đang : “Đi thôi.”
Tiểu Trọng Minh lập tức dậy, cô bé vẫn đang , vẻ mặt lộ rõ sự do dự.
“Ngẩn đó làm gì.” Trọng Dương bực bội gõ nhẹ đầu Tiểu Trọng Minh.
Tiểu Trọng Minh “ư” một tiếng ôm đầu.
“Đi thôi.”
Trọng Dương đang định dẫn Tiểu Trọng Minh rời khỏi nơi âm thanh ma quái đ.â.m thủng màng nhĩ thì bỗng nhiên một ông lão tóc thưa từ bên ngoài xông . Trọng Dương theo bản năng né sang một bên, liền thấy ông lão ôm chầm lấy cô bé lòng, lo lắng hỏi: “Sao thế , kiều kiều ?”
“Chủ tịch, cũng làm nữa. Tiểu thư kiều kiều vốn đang chơi vui, bỗng nhiên thành thế .” Nữ nhân viên sợ hãi .
“Là nó, là thằng bé .” Người phụ nữ trung niên chỉ Tiểu Trọng Minh đến cửa, hô lên, “Thằng bé đó bỗng dưng xông tới c.ắ.n tiểu thư kiều kiều một cái, tiểu thư kiều kiều mới .”
Trọng Dương nhướng mày, cúi đầu Tiểu Trọng Minh.
Tiểu Trọng Minh mang vẻ mặt của kẻ làm sai, cúi đầu: “Xin , con cố ý.”
Chủ tịch đầu tiên là nhíu mày Tiểu Trọng Minh, đó xem xét cháu gái : “Cắn ở ?”
“Trên mặt, chỗ .” Bảo mẫu vội vàng chỉ một chỗ.
Chủ tịch vội sang, phát hiện chỗ đó nhẵn bóng, ngoài nước mắt do cháu gái thì hề dấu răng vết sưng đỏ nào.
“Không , do cháu c.ắ.n , các cháu .” Chủ tịch xua tay hiệu cho Trọng Dương rời .
“Đi thôi.” Trọng Dương thích dỗ trẻ con, nếu do Tiểu Trọng Minh gây thì lúc rời là nhất.
Trọng Dương , vài bước thì thấy Tiểu Trọng Minh ủ rũ lết theo , đôi chân ngắn thường ngày thoăn thoắt nay như thể hết pin.
“Cái vẻ mặt của ngươi, là đang áy náy đấy chứ.” Trọng Dương quan sát một lát hỏi.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tiểu Trọng Minh ngẩng đầu lên, vẻ mặt như sắp đến nơi.
“…” Thật sự là đang áy náy, ngươi đường đường là một Quỷ Vương, cần thứ cảm xúc làm gì chứ?
“Người liên quan đến ngươi .”
“Con c.ắ.n cô .” Tiểu Trọng Minh .
“Trên mặt cô bé đến một dấu răng cũng , do ngươi c.ắ.n mà .” Lúc vị chủ tịch kiểm tra mặt cô bé, Trọng Dương cũng , mặt cô bé căn bản vết thương nào. Tiểu Trọng Minh là cắn, là thấy cô bé xinh nên lén thơm một cái.
“Con cắn, c.ắ.n một miếng to.”
Tiểu Trọng Minh năng lộn xộn, nhưng Trọng Dương một hồi, bỗng nhiên ngẫm điều gì đó: “Tại ngươi đột nhiên c.ắ.n cô bé?”
“Con cũng , con đang chơi ở trong đó, em gái nhỏ đó tới. Em đến gần, con liền cảm thấy em thơm, ngon, bụng con bỗng dưng đói cồn cào, con cố nhịn , nhưng nhịn .” Tiểu Trọng Minh hổ thẹn .
“Sau đó ngươi c.ắ.n một cái, đối phương liền ?” Trọng Dương hỏi.
“Vâng.”
“Vậy bây giờ ngươi còn đói ?”
“Không đói nữa ạ.” Tiểu Trọng Minh lắc đầu.
Trọng Dương chậc một tiếng, bên tai vẫn mơ hồ thấy tiếng kinh hãi của cô bé, ban đầu để ý lắm, nhưng nếu cô bé như là do tiểu quỷ ăn mất thứ gì đó, thì tiếng hẳn là đơn giản.
Trọng Dương do dự lâu, xoay trở . Tiểu Trọng Minh thấy , vội vàng theo.
Lúc Trọng Dương bước , cô bé đang ông nội, cũng chính là vị chủ tịch ôm lòng, nhưng vẫn đến xé tim xé phổi.
Trọng Dương thẳng tới, trong ánh mắt nghi hoặc của chủ tịch, đặt một ngón tay lên giữa trán cô bé. Chỉ một ngón tay, cô bé liền ngất .
“Cậu làm gì kiều kiều?” Chủ tịch hoảng sợ ôm lấy đứa cháu gái bỗng dưng ngất lịm, cảnh giác Trọng Dương.
“Yên tâm, cô bé chỉ ngủ thôi, nữa sẽ sợ mất hồn vía.” Trọng Dương .
Sợ mất hồn vía?!
Chủ tịch thấy danh từ quen thuộc, ánh mắt cảnh giác vơi : “Xin hỏi là?”
“Hạ Trọng Dương.” Trọng Dương tự giới thiệu.
“Là ?” Chủ tịch chút kinh ngạc.
Đây là gã nhân viên vô dụng làm nửa năm còn địa chỉ công ty, lúc nghỉ việc còn dám @ cả để đòi lương ?
“Là .” Trọng Dương.
“Tôi là Thẩm Diệu Huy.” Chủ tịch thấy Trọng Dương vẻ mặt mờ mịt, bộ dạng như từng qua tên liền thêm, “Tôi là chủ tịch tập đoàn, còn giúp đòi tiền lương.”
Trọng Dương gật gật đầu, là chủ tịch, hai gọi, chỉ là nhớ rõ tên .
mà…
“Tiền lương vốn dĩ ông nên trả cho ?” Trọng Dương hỏi một câu xoáy tâm can.
“…” Chủ tịch.
Người trẻ tuổi, cuối cùng thì cũng tại cấp của ưa đến thế .
--------------------