Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 124: Phần thưởng của anh, là em

Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:13:08
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơn mưa dứt một hồi trút nước, bộ thế giới như gột rửa, trở nên tươi mới , nơi nơi đều căng tràn sức sống. Cho dù là thường cảm nhận linh khí, cũng vô tình ngoảnh và phát hiện cỏ cây xung quanh lớn lên trông thấy chỉ một đêm. Mọi dần thích ngoài hơn, dường như chỉ cần bước một bước, hít một khí bên ngoài là thể sảng khoái tinh thần gấp bội.

cũng ngoại lệ, ví dụ như Trọng Dương, thích ngoài, đặc biệt là khi dắt theo trẻ con.

“Anh ơi, ơi, cặp sách khủng long bạo chúa , là cặp sách khủng long ba sừng hơn?” Tiểu Trọng Minh giơ hai cái cặp chạy đến mặt Trọng Dương.

“Con nào đ.á.n.h giỏi hơn?” Trọng Dương cúi đầu chơi game, mắt thèm ngước lên.

“Khủng long bạo chúa ạ.” Tiểu Trọng Minh đáp ngay.

“Vậy mua khủng long bạo chúa.”

“Vâng ạ.” Tiểu Trọng Minh bỏ cặp khủng long bạo chúa xe đẩy, chạy về cất cặp khủng long ba sừng. Chỉ một lát , cầm hai cái ly nước chạy tới.

“Anh ơi, ơi, ly nước khủng long bạo chúa và ly nước khủng long ba sừng, cái nào hơn ạ?”

“Khủng long bạo chúa.” Trọng Dương đáp cần nghĩ.

ly nước khủng long bạo chúa màu hồng, màu hồng là của con gái mà.”

“Vậy thì khủng long ba sừng.”

khủng long bạo chúa đ.á.n.h giỏi hơn, con thích con nào đ.á.n.h giỏi.” Tiểu Trọng Minh phân vân.

“Vậy mua khủng long bạo chúa.”

nó màu hồng, các bạn khác sẽ con mất.” Tiểu Trọng Minh bạn bè chê .

“Đứa nào dám con thì con cứ đ.á.n.h nó.” Trọng Dương điều khiển Lý Bạch dùng chiêu cuối lướt , băng trụ hạ gục địch, thành một cú triple kill.

“Anh dạy con kiểu gì thế?” Nam Vinh đến thấy những lời lẽ như hùm như sói .

“Anh trai xinh .” Tiểu Trọng Minh thấy Nam Vinh, vui vẻ nhảy cẫng lên tại chỗ.

“Cậu đến , dắt nó mua đồ dùng khai giảng , sắp lên rank Vương Giả .” Trọng Dương “trăm công nghìn việc” ngẩng đầu chào Nam Vinh một tiếng, lưng vùi đầu game.

, Tiểu Trọng Minh cuối cùng cũng sắp học, dù học kỳ qua một nửa, chỉ còn một tháng nữa là nghỉ hè. Vốn dĩ Trọng Dương định cho Tiểu Trọng Minh học, nghĩ bụng dù cũng chỉ còn một tháng, sắp tới còn tuyên truyền phim, chi bằng đợi qua hè bắt đầu học kỳ luôn.

Tiểu Trọng Minh thì phản ứng gì nhiều, dù chỉ cần ở bên trai là vui lắm . Kết quả là chuyện mấy vị lão gia trong khu biệt thự , tức giận kéo cả hội đến tận nhà tìm Trọng Dương lý luận.

Giữa một tràng khuyên nhủ thống thiết của các vị lão gia rằng “ giữ Tiểu Trọng Minh thì giáo d.ụ.c nó cho , chuyện quan trọng nhất của trẻ con là học, Tiểu Quỷ Vương đến nhân gian cũng là để sống cuộc đời của bình thường”, Trọng Dương hỏi một câu.

“Các ông phụ trách đưa đón ?” Trọng Dương hỏi cô giáo mầm non xem thể để cẩu t.ử nhà đưa đón , cô giáo những đồng ý mà còn giáo huấn một trận.

“Không thành vấn đề.” Mấy vị lão gia đồng thanh nhận lời, còn mừng như điên, đến giờ vẫn còn đang tranh cãi ngớt về việc bảy phân chia lịch từ thứ hai đến thứ sáu như thế nào.

Tóm là ngày mai Tiểu Trọng Minh học, hôm nay Trọng Dương đặc biệt ngoài để mua đồ dùng khai giảng cho bé.

“Đi nào, mua với em.” Nam Vinh dịu dàng xoa đầu Tiểu Trọng Minh.

“Anh trai xinh , hai cái bình nước cái nào hơn ạ?” Tiểu Trọng Minh hỏi Nam Vinh câu hỏi y hệt.

“Nếu cả hai cái em đều ưng lắm, chúng thể mua thứ khác , lát nữa qua cửa hàng khác xem thử.” Nam Vinh đề nghị.

“Dạ. mà… học còn mua gì nữa ạ?” Tiểu Trọng Minh mua cặp sách, đồ chơi, đồ ăn vặt, học còn cần mua gì nữa.

Nam Vinh khẽ thở dài, ngay Trọng Dương sẽ bận tâm đến những chuyện mà: “Anh hỏi cô giáo của em , cô đưa cho một danh sách, chúng cứ theo đây mua từng thứ một.”

Nói Nam Vinh rút một tờ giấy từ trong túi áo .

“Nhiều thế ạ.” Tiểu Trọng Minh tuy nhiều chữ, nhưng một dãy chữ dài giấy cũng ít đồ.

Nam Vinh dắt Tiểu Trọng Minh vòng quanh trung tâm thương mại mua đồ, đợi đến khi mua gần xong thì Trọng Dương cũng cuối cùng vì gặp đồng đội tạ, thua liền ba ván nên tạm dừng chơi game.

Hắn cất điện thoại, men theo ánh sáng công đức nhàn nhạt trong khí, thẳng về phía hai . Dọc đường, Trọng Dương đều thấy tiếng xì xào bàn tán của đám đông.

“Anh trai nãy quá, tóc còn màu bạc nữa, khi nào là minh tinh .”

“Em trai cũng dễ thương ghê, thấy bé đó giống đứa trẻ trong trailer phim đang hot gần đây , Tiểu Quỷ Vương ?”

“Cậu còn để ý, mải ngắm trai bé quá, giờ nghĩ đúng là giống thật.”

“Tuy nội dung phim cụ thể thế nào, nhưng chỉ cần đoạn Tiểu Quỷ Vương hóa Quỷ thôi là cũng xem .”

“Hay là qua xin chụp ảnh chung , hai em chắc chắn đều là minh tinh.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Ủa, một tên du côn qua , quần đùi, dép lê, còn để tóc dài nữa? Nhìn là .”

“…” Trọng Dương.

Chẳng chỉ là buổi sáng ngoài quên đồ ngủ thôi ? Sao thành du côn . Chỉ với cái kiểu đ.á.n.h giá của các , cũng đừng hòng qua đây chụp ảnh chung.

“Anh ơi, chơi game xong ạ?” Tiểu Trọng Minh vui vẻ hỏi.

“Ừ.”

“Lên Vương Giả ạ?”

“Khụ… Mua xong đồ ?” Vốn dĩ sắp lên , ai ngờ gặp mấy thằng ngáo.

“Còn hộp cơm mua ạ.” Nói , Tiểu Trọng Minh tiếp tục vùi đầu chọn hộp cơm.

Nam Vinh liếc một cái, : “Đừng tốn sức nữa, lên nổi .”

“Có ý gì?” Trọng Dương nghi hoặc nhíu mày, cứ cảm thấy lời của Nam Vinh ẩn ý. Mà cũng , ở nhà chơi game liền bảy ngày, thế mà vẫn lên nổi Vương Giả. Mỗi suýt soát lên là y như rằng thua. Tức đến nỗi Trọng Dương còn định lên Taobao tìm cày thuê.

Nam Vinh giơ một ngón tay lên, chỉ lên .

Trọng Dương ngẩn một lúc lâu mới nhận Nam Vinh đang chỉ Thiên Đạo: “Tại ?”

“Anh lời gì bất kính ?” Nam Vinh nhắc nhở.

Trọng Dương hồi tưởng , đúng là thật, nào là Lão Trời, sẽ coi thường ngươi, lúc đó còn hét to lắm.

Thế thì hẹp hòi quá .

“Cùng lắm thì đổi game khác.” Game đời cả ngàn vạn, thì đổi.

Mua sắm xong đồ dùng khai giảng, ba ăn tối ở trung tâm thương mại mới cùng lái xe về biệt thự. Trên đường , Tiểu Trọng Minh hưng phấn thôi, líu ríu suốt cả chặng đường.

Lúc thì lo các bạn thích , lúc thì lo quà mua đủ , lúc hỏi thể giấu cẩu t.ử trong con khủng long nhồi bông mang đến trường, giả vờ như một con khủng long bạo chúa cử động .

Hưng phấn suốt cả chặng đường, đến khi xe núi thì Tiểu Trọng Minh mệt lả ngủ .

Trọng Dương bế phòng ngủ, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve giữa hai hàng lông mày của đứa trẻ.

“Phong ấn còn định ?” Nam Vinh xách một đống đồ, theo .

“Công đức cứu thế còn chẳng thể áp chế phong ấn, chắc là công đức đều cho chúng hết chứ?” Trọng Dương nghiêm trọng nghi ngờ công đức của một sự tồn tại keo kiệt nào đó xén bớt.

Bảy ngày , quỷ vực chi chủ tự nổ, Tiểu Trọng Minh cảm nhận nguy cơ sinh t.ử của trai, cưỡng ép phá vỡ phong ấn khế ước, giải phóng một sợi ý thức mà minh để trong ấn ký khi chuyển sinh. Sợi ý thức là do minh cố ý để nhằm đảm bảo an cho ở nhân gian, chỉ xuất hiện khi thể tan vỡ, sắp trở về.

Vì thế, thể của Tiểu Trọng Minh lúc đó sắp sụp đổ, nếu Trọng Dương kịp thời truyền bộ công đức của , cưỡng ép củng cố linh hồn cho Tiểu Trọng Minh, thì lẽ lúc trở về .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-124-phan-thuong-cua-anh-la-em.html.]

Sau đó, Trọng Dương vì cứu vãn thể đang sụp đổ của Tiểu Trọng Minh, lên tiếng đòi Thiên Đạo công đức cứu thế, cộng thêm cả công đức của Nam Vinh, mới tái tạo thể cho Tiểu Trọng Minh. cũng chỉ là tái tạo thể mà thôi, quỷ khí trong cơ thể Tiểu Trọng Minh vẫn thể áp chế .

Nói một cách đơn giản, Tiểu Trọng Minh bây giờ trở về trạng thái như lúc Trọng Dương mới tỉnh , phong ấn thỉnh thoảng lỏng , quỷ khí sẽ tuôn trào. khác ở chỗ, Trọng Dương lúc còn dư công đức để giúp Tiểu Trọng Minh áp chế quỷ khí nữa. Vẫn để Tiểu Trọng Minh tiếp tục đóng phim, tiếp tục kiếm công đức.

“Ầm~~” một tiếng sấm rền vang trung.

Tim Trọng Dương giật thót, ngoài cửa sổ.

“Sắp mưa .” Nam Vinh .

“Mưa cả tuần .”

“Đây là mưa bình thường thôi.”

“Ồ.” Trọng Dương thở phào nhẹ nhõm.

“Thân thể của quỷ vực chi chủ, dễ tái tạo như , chẳng đoạt xá.” Nam Vinh .

Bàn tay đang đắp chăn của Trọng Dương khựng : “Cậu phát hiện ?”

“Vốn định giả vờ phát hiện, nhưng sợi ý niệm của minh từng gặp trong ký ức hồn phách mà nó nuốt chửng, nếu còn giả vờ nữa thì chẳng là tự lừa dối .”

“Không giấu , chỉ là từng , ghét nhất là đoạt xá.”

“Anh đoạt xá, là Thiên Đạo cho sống .” Nam Vinh .

là Lão làm sống thật.” Trọng Dương vẻ đoán sai chút nào, “ ?”

“Bởi vì…” Thiên Đạo sửa mệnh cách góa bụa muôn đời của .

Nếu cố tình làm , tại sửa mệnh cách của .

“Tại ?” Trọng Dương thấy Nam Vinh đột nhiên im bặt, nhịn hỏi dồn.

“Trời mưa , uống rượu ?” Nam Vinh đột nhiên chuyển chủ đề.

Trời mưa thì liên quan gì đến uống rượu? mà, uống rượu cũng tệ.

Nam Vinh lấy ly và rượu vang đỏ, lúc thì thấy Trọng Dương xách một lốc bia tấm bồ đoàn hiên nhà. Cậu bất đắc dĩ , lấy mấy gói khoai tây chiên .

“May mà khoai tây chiên, tiếc là lạc rang.” Trọng Dương tiếc nuối, “Trời mưa, gọi đồ ăn ngoài .”

Trời mưa và gọi đồ ăn ngoài hề xung đột, chẳng qua là để shipper chạy trong mưa mà thôi.

Nam Vinh xuống, cũng tự khui một lon bia.

“Kiếp c.h.ế.t thế nào?” Nam Vinh đột nhiên hỏi.

Bàn tay đang cầm miếng khoai tây của Trọng Dương dùng sức, miếng khoai vỡ nát đầy đất: “Sao tự dưng hỏi chuyện ?”

“Tò mò thôi.”

“Tò mò cái gì?”

“Tò mò về một cuộc đời như thế nào, mà thể khiến quỷ vực chi chủ minh, sống vô năm tháng, vì một đoạn ký ức của mà khi lựa chọn huyết mạch, chọn hậu duệ của .” Lại còn vì linh hồn trẻ như , mà công đức đậm đặc đến thế.

“Đừng bừa, làm gì hậu duệ, chỉ là quan hệ huyết thống thôi.” Trọng Dương vội vàng phủi sạch.

“Ừ, đúng là hậu duệ.” Là dùng từ đúng, Trọng Dương với cái mệnh cách góa bụa vạn năm , lấy hậu duệ.

Trọng Dương nụ thể kìm nén mặt Nam Vinh, đột nhiên nhận điều gì đó, vội : “Cũng chắc , hồi trẻ đa tình khắp nơi, để hậu duệ ở đó mà chính cũng .”

“Ồ.” Nam Vinh tiếp tục .

“Cậu tin?”

“Không .”

“Rõ ràng là tin.”

“Anh cũng tin.”

Trọng Dương “xì” một tiếng, định tiếp tục dây dưa vấn đề nữa, mưa rơi tí tách bên ngoài, bỗng nhớ một chuyện: “Thiên Đạo còn nợ một phần thưởng ?”

“Hửm?” Nam Vinh ngước mắt.

“Chính là đó, ngộ đạo , Thiên Đạo thưởng cho , còn sẽ ?” Trọng Dương phấn khích hẳn lên, chuyện lớn như suýt nữa thì quên mất.

Nam Vinh chớp mắt, đôi đồng t.ử trong veo thẳng Trọng Dương, hàng mi khẽ rung, tựa như đôi bướm đang vờn mộng.

“Cậu thế làm gì?” Trọng Dương Nam Vinh đến mất tự nhiên.

“Tôi.” Nam Vinh nhẹ nhàng thốt một chữ.

“Hả?”

“Phần thưởng của , là .” Ánh mắt Nam Vinh vẫn chăm chú Trọng Dương, như một đứa trẻ sơ sinh, gặp giấc mộng hằng theo đuổi.

Trọng Dương sững sờ, “cạch” một tiếng, lon bia uống dở tuột khỏi đầu ngón tay , rơi xuống sàn lăn vài vòng lăn trong màn mưa.

Trọng Dương theo bản năng định nhặt, tay đưa màn mưa làm ướt. Cảm giác mát lạnh khiến hồn, Nam Vinh, lòng rối như tơ vò.

Hắn gặp qua nhiều mỹ nhân, cũng nhiều mỹ nhân tỏ tình, nhưng bao giờ rối loạn như thế .

Hai vài giây, Nam Vinh bỗng nhiên mỉm , đưa qua một lon bia: “Uống tiếp .”

“Ờ, .” Trọng Dương ngoan ngoãn uống rượu.

“Còn một chuyện hỏi .” Như thể sự mập mờ từng tồn tại, Nam Vinh thản nhiên .

“Cậu hỏi .” Vì chuyện , Trọng Dương vô cớ chút chột , quyết định cho dù Nam Vinh hỏi kiếp c.h.ế.t thế nào, cũng sẽ nấy.

“Có đau ?” Giọng Nam Vinh nhẹ, nhẹ đến mức như thể chính cũng dám hỏi, “Ở quỷ vực, đau ?”

Hành lang một nữa tĩnh lặng, giữa trời đất chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách, hòa cùng hương đất và cỏ xanh trong sân. Ngay lúc Nam Vinh nghĩ rằng Trọng Dương sẽ trả lời, đáp.

“Đau.”

Hốc mắt Nam Vinh đỏ lên ngay lập tức, đầu cố gắng kìm nén, chỉ bàn tay buông thõng bên siết chặt , bán tâm trạng của lúc .

Bỗng nhiên, thứ gì đó chọc nắm đ.ấ.m đang siết chặt của .

Nam Vinh , liền thấy ai đó dùng giọng nhỏ như muỗi kêu lí nhí hỏi: “Này, thật sự là phần thưởng Thiên Đạo cho ?”

Nam Vinh ngạc nhiên, tim đập như sấm, trong mắt như chứa cả một dải ngân hà, rực rỡ lấp lánh.

“Coi như Lão Trời còn lương tâm, đền con trai cho .”

Trong phút chốc, dải ngân hà như nổ tung, vô vàn ánh rơi xuống nhân gian.

--- TOÀN VĂN HOÀN ---

Lời tác giả:

Chính văn đến đây là kết thúc, cảm ơn đồng hành suốt thời gian qua, chắc sẽ 6000 chữ phiên ngoại.

Loading...