Xuyên Thành Bé Mèo Của Tướng Quân Tàn Tật - 🐈 Chương 9

Cập nhật lúc: 2025-11-09 16:43:22
Lượt xem: 168

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoắc Chấn Phong sững một lát mới hiểu ý tứ của Hoắc Vân Sâm, ông bất đắc dĩ : "Cháu thật là, đồng ý thì cứ thẳng, đẩy sang cho con mèo? Một con mèo thì cái gì chứ?"

Những khác cũng bật theo. Từ khi đôi chân Hoắc Vân Sâm tàn phế, bọn họ gần như từng thấy dáng vẻ thoải mái, vui vẻ như . Xem hề tự buông thả, sa sút như họ vẫn nghĩ.

Hoắc Vân Sâm ôm Tiểu Bạch về, đặt lên ghế của nó. Ánh mắt lướt qua con mèo nhỏ đang đầy oán trách, đồng tử xanh lục nheo : Nói chừng con mèo thật sự hiểu lời đấy.

...

Ăn trưa xong, robot gia dụng bắt đầu dọn dẹp bàn ăn.

Ông cụ Hoắc nóng lòng gọi các con trai đến chơi bài cùng . Người già luôn tìm chút gì đó để g.i.ế.c thời gian,  mà ông cụ mê mạt chược, chỉ là tuổi cao, phản ứng còn nhanh nhạy, mỗi ngoài chơi đều thua tiền khiến ông chẳng chút trải nghiệm giải trí nào. Còn mấy con trai thì ai chơi giỏi, khéo để ông tha hồ "bắt nạt".

Chú Hai và chú Ba gộp vẫn thiếu một , Hoắc Đông và Hoắc Minh chơi với già nên ăn ý đẩy cả Hoắc Vân Sâm .

Hoắc Vân Sâm đành bất đắc dĩ bàn, còn Hoắc Đông, Hoắc Minh và Từ Lệ Trân thì một bên cắn hạt dưa xem kịch vui.

Trong khi đó, Hoắc Hiển Tiểu Bạch đang sàn với ánh mắt sáng rực.

Biết con trai ôm mèo, Từ Lệ Trân bèn lên tiếng: "Vân Sâm, để A Hiển trông mèo giúp cháu nhé?"

Hoắc Vân Sâm đầu con mèo nhỏ đang lười biếng sàn, : "Vâng, , chỉ cần đừng cho nó ăn linh tinh là ."

Từ Lệ Trân nhướng mày với Hoắc Hiển: "Còn mau cảm ơn cả con ."

Hoắc Hiển lập tức vui mừng, khom cúi chào Hoắc Vân Sâm: "Cảm ơn cả ạ! Vậy em ôm Tiểu Bạch ngoài chơi đây."

Ở nơi cả, nhóc luôn thấy căng thẳng, nhất mang mèo sân chơi sẽ thoải mái hơn.

Phó Bạch mặc cho Hoắc Hiển ôm ngoài, dù cũng ở phòng khách xem họ chơi mạt chược, ngoài hóng gió còn dễ chịu hơn.

Nhà chính mang phong cách lầu các sơn thủy. Sân cầu nhỏ, dòng nước chảy róc rách và cả đình hóng mát.

Phong cảnh chẳng khác gì những khu vườn kiểu Trung Quốc Trái Đất, Phó Bạch thích nơi . Cậu giãy thoát khỏi vòng tay của Hoắc Hiển, nhảy xuống đất, chạy một mạch đến bên bờ suối, bên trong nuôi cá chép đỏ. Phó Bạch cảm thấy tay ngứa, bản năng mèo trong cơ thể thức tỉnh vớt chúng lên ăn.

"Tiểu Bạch, mày ăn cá ?" Hoắc Hiển đuổi kịp, xổm xuống bên cạnh .

Phó Bạch "meo" một tiếng với nhóc, tỏ ý rằng nếu là cá nấu chín cho ăn thì vẫn thử. Không thể nhờ chú Trần chuẩn cho một bữa tiệc nhỉ?

"Nếu mày ăn, lát nữa tao sẽ với ông nội, để tối nay robot làm cá. mày ăn , tao nuôi mèo bao giờ, cũng rõ mèo cảnh như mày thể ăn cá nấu chín ?"

"Meo." (Tất nhiên là ăn !)

Cùng lắm là đau bụng mấy hôm, chứ c.h.ế.t .

mèo bình thường, mà là một con mèo thành tinh thể tiếng , còn dùng dị năng nữa cơ mà!

"Tiểu Bạch yên tâm, lát nữa tao sẽ hỏi cả giúp mày." Hoắc Hiển dịu dàng vuốt trán mèo nhỏ, đó bế lên vuốt ve. Phó Bạch thấu hành động của nhóc và chạy mất. Hoắc Hiển vội vàng đuổi theo : "Tiểu Bạch, mày đừng chạy mà, cho tao sờ một chút , tao thích mày lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-be-meo-cua-tuong-quan-tan-tat/chuong-9.html.]

Hoắc Chấn Phong sững một lát mới hiểu ý tứ của Hoắc Vân Sâm, ông bất đắc dĩ : "Cháu thật là, đồng ý thì cứ thẳng, đẩy sang cho con mèo? Một con mèo thì cái gì chứ?"

Những khác cũng bật theo. Từ khi đôi chân Hoắc Vân Sâm tàn phế, bọn họ gần như từng thấy dáng vẻ thoải mái, vui vẻ như . Xem hề tự buông thả, sa sút như họ vẫn nghĩ.

Hoắc Vân Sâm ôm Tiểu Bạch về, đặt lên ghế của nó. Ánh mắt lướt qua con mèo nhỏ đang đầy oán trách, đồng tử xanh lục nheo : Nói chừng con mèo thật sự hiểu lời đấy.

...

Mèo con của Yu

Ăn trưa xong, robot gia dụng bắt đầu dọn dẹp bàn ăn.

Ông cụ Hoắc nóng lòng gọi các con trai đến chơi bài cùng . Người già luôn tìm chút gì đó để g.i.ế.c thời gian,  mà ông cụ mê mạt chược, chỉ là tuổi cao, phản ứng còn nhanh nhạy, mỗi ngoài chơi đều thua tiền khiến ông chẳng chút trải nghiệm giải trí nào. Còn mấy con trai thì ai chơi giỏi, khéo để ông tha hồ "bắt nạt".

Chú Hai và chú Ba gộp vẫn thiếu một , Hoắc Đông và Hoắc Minh chơi với già nên ăn ý đẩy cả Hoắc Vân Sâm .

Hoắc Vân Sâm đành bất đắc dĩ bàn, còn Hoắc Đông, Hoắc Minh và Từ Lệ Trân thì một bên cắn hạt dưa xem kịch vui.

Trong khi đó, Hoắc Hiển Tiểu Bạch đang sàn với ánh mắt sáng rực.

Biết con trai ôm mèo, Từ Lệ Trân bèn lên tiếng: "Vân Sâm, để A Hiển trông mèo giúp cháu nhé?"

Hoắc Vân Sâm đầu con mèo nhỏ đang lười biếng sàn, : "Vâng, , chỉ cần đừng cho nó ăn linh tinh là ."

Từ Lệ Trân nhướng mày với Hoắc Hiển: "Còn mau cảm ơn cả con ."

Hoắc Hiển lập tức vui mừng, khom cúi chào Hoắc Vân Sâm: "Cảm ơn cả ạ! Vậy em ôm Tiểu Bạch ngoài chơi đây."

Ở nơi cả, nhóc luôn thấy căng thẳng, nhất mang mèo sân chơi sẽ thoải mái hơn.

Phó Bạch mặc cho Hoắc Hiển ôm ngoài, dù cũng ở phòng khách xem họ chơi mạt chược, ngoài hóng gió còn dễ chịu hơn.

Nhà chính mang phong cách lầu các sơn thủy. Sân cầu nhỏ, dòng nước chảy róc rách và cả đình hóng mát.

Phong cảnh chẳng khác gì những khu vườn kiểu Trung Quốc Trái Đất, Phó Bạch thích nơi . Cậu giãy thoát khỏi vòng tay của Hoắc Hiển, nhảy xuống đất, chạy một mạch đến bên bờ suối, bên trong nuôi cá chép đỏ. Phó Bạch cảm thấy tay ngứa, bản năng mèo trong cơ thể thức tỉnh vớt chúng lên ăn.

"Tiểu Bạch, mày ăn cá ?" Hoắc Hiển đuổi kịp, xổm xuống bên cạnh .

Phó Bạch "meo" một tiếng với nhóc, tỏ ý rằng nếu là cá nấu chín cho ăn thì vẫn thử. Không thể nhờ chú Trần chuẩn cho một bữa tiệc nhỉ?

"Nếu mày ăn, lát nữa tao sẽ với ông nội, để tối nay robot làm cá. mày ăn , tao nuôi mèo bao giờ, cũng rõ mèo cảnh như mày thể ăn cá nấu chín ?"

"Meo." (Tất nhiên là ăn !)

Cùng lắm là đau bụng mấy hôm, chứ c.h.ế.t .

mèo bình thường, mà là một con mèo thành tinh thể tiếng , còn dùng dị năng nữa cơ mà!

"Tiểu Bạch yên tâm, lát nữa tao sẽ hỏi cả giúp mày." Hoắc Hiển dịu dàng vuốt trán mèo nhỏ, đó bế lên vuốt ve. Phó Bạch thấu hành động của nhóc và chạy mất. Hoắc Hiển vội vàng đuổi theo : "Tiểu Bạch, mày đừng chạy mà, cho tao sờ một chút , tao thích mày lắm."

Loading...