Hoắc Vân Sâm đặt Tiểu Bạch tay ông nội. Bàn tay nhăn nheo của ông cưng chiều vuốt ve bé mèo. Cậu con út của chú ba là Hoắc Hiển thấy chú mèo nhỏ còn ở trong tay cả đầy khí thế uy nghiêm nữa, cuối cùng cũng dám mon men gần vuốt mèo cùng ông nội. "Tiểu Bạch đáng yêu quá! Mẹ ơi, con cũng nuôi mèo."
Từ Lệ Trân hất cằm, bảo hỏi ba , "Hỏi ba con , ông đồng ý thì con mới nuôi."
Chú ba Hoắc Chấn Hải hiện đang làm công việc văn phòng trong quân đội. Thân hình ông sớm phát tướng, bụng bia chẳng khác nào mang thai sáu tháng. Ông tựa sofa, hai chân dang rộng: "Đàn ông con trai nuôi mèo cái gì, con còn nhập ngũ đấy!"
" mà cả cũng nuôi mà." Hoắc Hiển ngây ngô phản bác.
Người ba cùng cha khác của nhóc là Hoắc Minh cắn hạt dưa : "Nếu địa vị của em mà bằng cả, thì em nuôi cái gì ba cũng cho phép hết."
"Em Ba, đừng dọa em Tư. Địa vị của cả đến với em còn chẳng theo kịp, em còn mong chờ gì ở em Tư chứ." Người hai Hoắc Đông với vẻ đùa cợt: "Lúc chúng bằng tuổi nó, tố chất cơ thể còn vượt xa nó nhiều. chúng bây giờ xem, đến một cái chức tướng cũng ."
"Anh hai, khó khăn lắm cả nhà mới tụ họp, thể đừng những lời đả kích khác như ." Hoắc Minh ôm n.g.ự.c làm vẻ đau lòng: "Lúc cả phân hóa là Alpha cấp cao nhất , chúng làm mà sánh ."
Mèo con của Yu
"Được , hai đứa mày bao lớn mà còn ghen tị với cả chúng mày hả?" Ông nội Hoắc bực bội cắt ngang cuộc đối thoại của hai đứa cháu trai, "Chúng mày vốn thiên phú bằng Vân Sâm, mà còn nỗ lực bằng nó, với cái dạng như chúng mày mà còn đạt thành tựu như nó ? Bây giờ chúng mày quân hàm Trung tá là kết quả nhờ sự che chở của cả chúng mày đấy."
Sắc mặt Hoắc Đông và Hoắc Minh đồng thời cứng đờ, ánh mắt hẹn mà cùng về phía cả nghiêm nghị, lạnh lùng, và đôi chân tàn phế hiện tại của .
Xì.
Hoắc Minh mặt , khó chịu nhếch môi.
Ông nội đúng là thiên vị mà. Từ nhỏ cả ông cầm tay chỉ dạy, tất nhiên là cái gì cũng giỏi hơn bọn họ !
"Ông nội, đừng như ." Hoắc Vân Sâm liếc hai em họ, nhàn nhạt lên tiếng, "Chúng còn trẻ, vài năm nữa sẽ vượt qua cháu. Còn cháu... chỉ ngày càng thụt lùi mà thôi."
"Meo meo meo." (Không , sẽ chữa khỏi cho mà.)
Phó Bạch ông nội và nhóc Hoắc Hiển vuốt ve đến khó chịu, dùng sức chân , nhảy vọt về phía Hoắc Vân Sâm. tính toán đúng cách, móng vuốt bám đầu gối của Hoắc Vân Sâm thì tuột thẳng xuống đất. May mà Hoắc Vân Sâm nhanh tay lẹ mắt, đỡ .
"Mèo ngốc." Hoắc Vân Sâm gõ nhẹ lên trán , động tác dịu dàng đặt lên đùi .
Phó Bạch thoải mái vẫy vẫy đuôi, yên tâm phịch xuống đùi , tựa lưng bụng , thỏa mãn kêu một tiếng "Meo~".
Từ Lệ Trân bộ dạng của con mèo nhỏ, : "Vân Sâm, con mèo của cháu cứ như thành tinh nhỉ, mấy biểu cảm nhỏ trông lanh lợi quá."
"Nó thông minh." Hoắc Vân Sâm hề tiếc lời khen dành cho con mèo của .
"Nhìn thông minh thật, còn thông minh hơn cả mấy con mèo mà các blogger thú cưng thím xem nuôi nữa. Không ngờ, cháu nuôi mèo khéo như đấy."
Nhờ lời khen mà câu chuyện ban nãy tự nhiên cho qua. Từ Lệ Trân cũng thấy Tiểu Bạch xinh ngoan ngoãn, liền xin Hoắc Vân Sâm cho vuốt ve mèo, dọa cho Tiểu Bạch vội xoay bám chặt lấy vạt áo của Hoắc Vân Sâm, kêu "meo meo meo" từ chối.
Cậu khác vuốt ve nữa , là một con mèo suy nghĩ của con , thích hành động chút nào!
Hay đúng hơn là, quen với những , trong lòng thiết nổi, cho nên họ vuốt ve .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-be-meo-cua-tuong-quan-tan-tat/chuong-8.html.]
Hoắc Vân Sâm vỗ về lưng Tiểu Bạch, với Từ Lệ Trân: "Thím Ba, Tiểu Bạch thích lạ sờ nó lắm, là thôi ạ."
Khuôn mặt vui mừng của Hoắc Hiển lập tức sụp xuống, tiếc nuối vô cùng. Cậu bé còn đang nghĩ thể nhân cơ hội mượn mèo để vuốt ké. Chứ bảo chủ động đến tìm cả để xin thì dám, đôi mắt màu xanh lục của cả trông đáng sợ quá.
Cuối cùng Phó Bạch cũng yên tĩnh, thư thái dựa Hoắc Vân Sâm, cả nhà họ chuyện phiếm. Đến giờ, cùng di chuyển sang phòng ăn để dùng bữa trưa.
Phó Bạch cũng phần thức ăn riêng của . Một bé mèo ngoan ngoãn chiếc ghế bên cạnh Hoắc Vân Sâm l.i.ế.m sữa, Hoắc Vân Sâm sẽ thỉnh thoảng liếc . Hoắc Hiển cố tình cạnh Phó Bạch, nhân lúc Hoắc Vân Sâm để ý, bé sẽ lén đưa tay sờ một cái.
Phó Bạch vẫy vẫy đuôi, đầu liếc nhóc, cuối cùng vẫn dung túng cho . Nể tình đây là em họ nhỏ tuổi của tướng quân, tạm thời cho phép nhóc vuốt ve .
Trong bữa ăn, chú hai ít nhất là Hoắc Chấn Phong đột nhiên nhắc đến một chủ đề mà ai dám nhắc. "Vân Sâm, chuyện hôn sự của cháu và nhà họ Quý rốt cuộc là ? Chú , hôm qua Quý Nhiễm và đến nhà cháu ?"
"Cái gì?" Ông cụ Hoắc trừng mắt, "Thằng hai, mày Quý Nhiễm và nó đến nhà Vân Sâm?"
Hoắc Chấn Phong đứa cháu cả của , : "Con cũng chỉ là thôi."
Ông cụ Hoắc vội vàng sang Hoắc Vân Sâm: "Vân Sâm, thật ?"
Hoắc Vân Sâm chậm rãi nhai xong thức ăn, nhàn nhạt "" một tiếng.
Ông cụ Hoắc đập mạnh xuống bàn một cái, "Ta ngay là nhà họ Quý chắc chắn gì đó với cháu, nên cháu mới đột nhiên hủy hôn mà. Chỉ là cứ tưởng họ qua điện thoại, ngờ họ còn mặt mũi đến tận nhà tìm cháu! Họ gì với cháu?"
"Không gì ạ." Hoắc Vân Sâm cảm thấy những lời hôm qua gì đáng để kể cho ông nội, "Ông nội, ông cần hỏi nữa . Dù thì mục đích của họ cũng đạt , chuyện đừng nhắc đến nữa."
" , đúng , đừng nhắc nữa." Từ Lệ Trân là nữ duy nhất bàn, lên tiếng hòa giải: "Ba , bây giờ chúng cũng xem như rõ mặt mũi của nhà họ Quý , chuyện như nhất đừng nhắc nữa."
Sắc mặt ông cụ Hoắc lạnh một lúc, ông bĩu môi một cách trẻ con, "Vậy thì nhắc nữa. Sau mấy đứa chúng mày cũng phép chuyện nữa, thấy xui xẻo."
Mấy con cháu gật đầu đồng ý.
Hoắc Chấn Phong : "Vân Sâm, cháu còn quan hệ gì với nhà họ Quý nữa, chú hai một giới thiệu cho cháu, cháu làm quen một chút ?"
Wow, đây là làm mai ?
Phó Bạch hóng chuyện ngẩng khuôn mặt mèo của lên. Hóa đây mới là mục đích thực sự của ông chú hai nhà tướng quân.
Vậy tướng quân đồng ý ?
Phó Bạch thầm hưng phấn Hoắc Vân Sâm, nhưng hề rằng khuôn mặt mèo dính đầy sữa của lúc , khi khác một vẻ đáng yêu quyến rũ lạ thường.
Khóe mắt Hoắc Vân Sâm liếc thấy bộ dạng tò mò hau háu của , khẽ mỉm . Năm ngón tay thon dài dễ dàng nâng chú mèo con lên, dùng khuôn mặt dính đầy sữa của nó hướng về phía chú hai, : "Nếu Tiểu Bạch nhà cháu gật đầu đồng ý, thì cháu sẽ đồng ý."
Phó Bạch: "!!!"
Đừng khích , sẽ gật đầu thật đó!