Xuyên Thành Bé Mèo Của Tướng Quân Tàn Tật - 🐈 Chương 43

Cập nhật lúc: 2025-11-09 17:04:19
Lượt xem: 134

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba cô gái gật đầu lia lịa, rõ ràng thấy Hoắc Vân Sâm, nhưng hình như họ thích , chỉ thích riêng , chụp ảnh với . Đối mặt với những hâm mộ hiếm hoi của , Phó Bạch đương nhiên vui vẻ chụp chung, vì ba đều chụp cùng , ai chụp hộ, thế là Hoắc Vân Sâm bỏ qua bèn đảm nhận vai trò cầm máy.

ngoài, sắc mặt Hoắc Vân Sâm lạnh lùng, uy nghiêm đến mức đáng sợ, ba cô gái chẳng dám nhờ , vẫn là Phó Bạch sai cầm máy.

Hoắc Vân Sâm nhận lấy máy ảnh, Phó Bạch đang tươi vui vẻ với ba cô fan, mắt híp , nhưng cuối cùng chẳng gì, chụp xong ảnh cho họ. Mấy fan còn xin chữ ký, Hoắc Vân Sâm trực tiếp bảo: "Xin , và bạn trai còn việc."

Ba cô fan: "..."

"Xin , xin , làm phiền hai ." Ba cô fan đều là những tố chất, thấy bạn trai của còn việc, ba họ liền nhanh chóng nắm tay chạy xuống núi.

Chờ họ chạy khuất, Phó Bạch cong cong mắt Hoắc Vân Sâm: "Anh đang ghen ?"

Rõ ràng chẳng việc gì, cho ký tên cho fan, nhỏ nhen thế .

Hoắc Vân Sâm véo lấy khuôn mặt đang tủm tỉm của : "Đừng vui vẻ với khác thế chứ."

"Đó là fan của em mà, thích em, em thể vui vẻ ." Phó Bạch cố tình .

Hoắc Vân Sâm nâng cằm lên, hôn phạt một cái lên môi: "Dù cũng , nếu sẽ tha cho em ."

Cậu ý "tha" của ngay, bèn đẩy một cái, "Anh đừng mấy chuyện ngoài đường, ngại c.h.ế.t mất."

"Cũng chẳng ai thấy." Hoắc Vân Sâm bật , nhưng trong lòng dâng lên một chút uể oải, và Tiểu Bạch ở bên lâu như , thế nhưng vẫn một đến cuối cùng. Anh cũng , nhưng Phó Bạch quá rụt rè, còn thì nỡ ép buộc, nên đành nhẫn nhịn đến tận bây giờ.

Lúc trong lòng Phó Bạch cũng đang nghĩ đến chuyện ooxx giữa và tướng quân. Hay là tối nay luôn ? Leo núi xong trở về, ăn chút gì đó, ngâm suối nước nóng, uống chút rượu, thuận nước đẩy thuyền lăn giường!

Nghĩ , tim Phó Bạch đập thình thịch, mặt cũng đỏ bừng, "Vân Sâm, thôi, chúng tiếp tục leo."

"Ừm." Hoắc Vân Sâm đè nén ham trong lòng, quyết định vẫn nên cho Tiểu Bạch thêm chút thời gian.

thì ngày còn dài.

Trên đỉnh núi đình nghỉ mát và đường bộ bằng gỗ, gió lớn, khá nhiều đến chiếm chỗ nhất ngắm xuống . Lúc hơn 7 giờ, trời tối hẳn, con đường mà họ leo lên lúc nãy thắp sáng bộ bằng những ngọn đèn đất màu cam nhạt. Lúc ở trong đó còn cảm thấy những ngọn đèn đó gì đặc biệt, nhưng khi cao, bao quát xuống mới cảm nhận sự hùng vĩ của nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-be-meo-cua-tuong-quan-tan-tat/chuong-43.html.]

Hơn nữa, khắp nơi trong khu nghỉ dưỡng suối nước nóng đều treo đèn lồng màu, những ngọn đèn đó gần thì chẳng thấy gì, chỉ khi từ cao xuống mới những ánh đèn đó hội tụ thành những hình thù đẽ khác , động vật, hoa mẫu đơn, lộng lẫy mỹ miều.

"Đẹp quá." Phó Bạch cảm thấy sự mệt mỏi lúc nãy tan biến hết, dựa lòng Hoắc Vân Sâm, hưng phấn : "Vân Sâm, ở đây quá."

Hoắc Vân Sâm ôm Phó Bạch, cằm nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu : "Ừm, . Nếu thích ở đây, chúng thường xuyên đến."

"Dạ." Phó Bạch thật sự thích nơi . Cậu dang hai tay , đón lấy cơn gió đêm mát rượi, nhắm mắt tận hưởng cảm giác yên bình đến lạ thường.

Họ đỉnh gần nửa tiếng mới luyến tiếc xuống núi. "Vân Sâm, ngày mai chúng đến nhé."

"Em còn leo nổi ?" Hoắc Vân Sâm động tác chậm rì rì của Phó Bạch, .

Phó Bạch chịu thừa nhận mệt: "Có gì mà nổi, nghỉ ngơi chút là em thành hảo hán thôi."

"Miệng cứng." Hoắc Vân Sâm xổm xuống mặt Phó Bạch: "Lên , cõng em xuống núi."

Phó Bạch bĩu môi: "Không cần , em thể tự ."

Hoắc Vân Sâm: "Được thật ? Anh chỉ hỏi thôi đấy nhé."

Phó Bạch do dự.

Rồi thấy khuôn mặt nửa miệng của , đàn ông cố tình trêu , hổ hóa giận, nhảy phắt lên lưng báo thù: "Đã cõng thì em miễn cưỡng cho cõng ."

Mèo con của Yu

Đây là kiểu kiêu ngạo .

Hoắc Vân Sâm xốc tấm vài lạng thịt của : "Đồ ngốc nhà em, mệt thì cứ thẳng , em , mãi mãi là chỗ dựa của em."

Giọng của đàn ông hòa quyện trong màn đêm, mang theo một sự dịu dàng nên lời.

Phó Bạch bất giác ôm chặt cổ , bỗng dưng nổi hứng, in một nụ hôn lên má : "Tướng quân, thật đấy."

Cơ thể Hoắc Vân Sâm cứng đờ, ánh mắt đột ngột tối sầm .

Loading...