Sau khi Trần Cường chào hỏi xong thì mất, bảo đợi ở khu vực nghỉ ngơi. Có nhân viên mang đến, phát cho một tấm bảng tên, là 43, chắc hẳn đó một nhóm phỏng vấn xong rời , nếu thì lượng tại chỗ khớp.
Haizz, quả nhiên làm ngôi là chuyện dễ dàng gì. Phó Bạch nghĩ chắc trượt , vẫn nên tìm những công việc khác thiết đầu cuối thì hơn.
Có lẽ là vì đặt kỳ vọng bản , nên khi gọi đến tên Phó Bạch, bình tĩnh bước , khác với những căng thẳng lo lắng đó.
Phòng phỏng vấn chính là văn phòng của tổng giám đốc. Tô Khê đang ăn kem, đang chán chết. Mấy săn tìm ngôi trong công ty của tìm về mấy loại dưa ung táo nứt gì , loại đó thì làm mà lăng xê cho nổi? Cho dù bối cảnh của sâu dày đến , ngốc nghếch nhiều tiền đến , thì cũng là thần thánh, thật sự cho rằng chút tố chất nào cũng thể lăn lộn trong giới giải trí ? Nực .
Tô Khê ngáp một cái, hỏi trợ lý bên cạnh: "Còn mấy nữa?"
"Tô tổng, chỉ còn một cuối cùng thôi."
"Cuối cùng hả? Tốt quá, mắt sắp díp ."
"Tô tổng, tối qua ngài thức đêm chơi game ?" Trợ lý .
Tô Khê xua tay: "Ừ, buồn ngủ chết."
Trong lúc hai đang chuyện, Phó Bạch bước . Tô Khê đang dụi mắt, thấy ngay từ đầu, chủ yếu cũng là vì cho rằng đến cũng giống như những đó, lười , chỉ nghĩ bụng tùy tiện hỏi vài câu ngủ bù.
"Chào , tên là Phó Bạch." Không ngờ ông chủ trong phòng đang ăn kem, Phó Bạch càng đặt hy vọng công ty nữa, là nhà giàu tùy tiện mở một công ty chơi thôi.
"Chào , vị là Tô tổng của chúng ." Trợ lý Chu An giới thiệu.
Tô Khê ăn một miếng kem mới về phía Phó Bạch. Vừa một cái, ánh mắt sáng rực lên như tia lửa.
Chỉ thấy đến gương mặt tinh xảo, đường nét thanh tú, khí chất trong trẻo sạch sẽ, so với những đó hơn đến nhường nào.
Ây da, cuối cùng cũng một xem . Tô Khê vội vàng ăn nốt mấy miếng kem còn , chỉ chiếc ghế bàn làm việc của , với Phó Bạch: "Mời mời . Cậu ăn kem ?"
Phó Bạch ngượng ngùng một cái: "Không cần ạ, cảm ơn."
Quả nhiên đáng tin.
Tuy Phó Bạch coi trọng đối phương, nhưng Tô Khê ý . "Cậu tên là Phó Bạch đúng ?" Tô Khê sơ yếu lý lịch trong tay hỏi.
Sau khi Phó Bạch xuống, mỉm : "Vâng."
"Chuyên ngành đại học của liên quan đến nghệ sĩ, nghĩ đến việc làm ngành ?" Tô Khê hỏi.
Phó Bạch chút ngượng ngùng, trong lòng chột , tấm bằng nghiệp là do Hoắc Vân Sâm giúp làm, thật ở thế giới , chẳng một phận chính thức nào cả.
"Chắc là một giấc mơ làm nổi tiếng, đó săn tìm ngôi của các tìm đến , nên nghĩ là đến xem thử."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-be-meo-cua-tuong-quan-tan-tat/chuong-35.html.]
"Vậy tài năng gì ?" Tô Khê hỏi.
Phó Bạch: "Biết chơi ghi- một chút."
Thật lâu đụng đến, cũng bây giờ còn chơi nổi .
"Thế ? Vậy hát thử một bài xem nào, giọng ." Tô Khê đưa yêu cầu khá chuyên nghiệp.
Bởi vì Phó Bạch ôm hy vọng, nên ngược thể hiện . Giọng trong trẻo, âm sắc sáng, thở định, âm chuẩn cực , hát vô cùng .
Cả Tô Khê và trợ lý Chu An đều đến ngẩn . Đợi hát xong, Tô Khê hầu như là bật dậy, ánh mắt sáng rực như đèn pha: "Được ! Từ hôm nay, chính là của công ty chúng !"
"...Hả?" Phó Bạch sửng sốt, ngơ ngác , "Ý là ?"
Tô Khê : "Ý là ký hợp đồng với đó. Mau đồng ý chứ!"
Phó Bạch: "...Không , vẫn nghĩ kỹ, như là quá nhanh ?"
Mèo con của Yu
Tô Khê suy nghĩ một chút, : " nhỉ, còn cho những ưu đãi của công ty khi ký hợp đồng nữa."
Nói xong, lấy tài liệu từ trong ngăn kéo , đưa cho Phó Bạch: "Đây là hợp đồng của công ty chúng , thể xem qua. Vì công ty mới thành lập, nghệ sĩ còn ít, nên sẽ ưu tiên tài nguyên. Thế nên thật, tài nguyên mà phân chia tuyệt đối sẽ ít. Vì cần lo lắng khi ký hợp đồng sẽ xếp xó gì đó, đảm bảo mỗi ngày đều việc để làm."
Phó Bạch cũng mấy động lòng, lật xem hợp đồng trong tay, kỹ lưỡng, đặc biệt là phần tỷ lệ phân chia lợi nhuận.
Xem qua như , cảm thấy công ty cũng tồi, ngoài việc công ty còn mới, thì điều khoản đều công bằng, hề khắt khe.
"Thế nào, khá đúng ?" Tô Khê chống cằm, Phó Bạch bằng ánh mắt sáng lấp lánh: "Tin , ký hợp đồng với công ty tuyệt đối thiệt , ông chủ nào hơn nữa. Với cả, thực sự thích giọng hát của . Nếu đồng ý ký, sẽ để hát một bài chủ đề, MV chính thức luôn."
Điều kiện càng hấp dẫn, Phó Bạch càng thận trọng hơn. "Để suy nghĩ ."
Cậu trả hợp đồng cho Tô Khê: "Tôi bàn bạc với nhà."
"Được thôi, cho ba ngày, ?" Tô Khê thoải mái, lo sẽ bỏ . Dù công ty của hề "gài bẫy", thế ông chủ còn trai dễ thương thế , ai mà nỡ từ chối chứ?
"Được." Bàn bạc xong, Phó Bạch dậy định , thì Tô Khê đột nhiên gọi : "À, khoan ! Tôi hỏi cái ... chúng gặp ở ?"
"Hửm? Ý là ?" Phó Bạch khó hiểu.
Tô Khê gãi đầu: "Không nữa, chỉ là cảm giác hình như gặp ở đó ."
Phó Bạch bật : "Vậy chắc là lúc tình cờ gặp đường thôi, dù chắc chắn là quen ."
"Chắc thế . Thôi , cứ về , ba ngày nhớ cho một câu trả lời, chờ đó." Tô Khê .