Phó Bạch tướng quân tự trách, nên nghĩ nhiều mà gật đầu một cái. gật xong, liền hối hận, chỉ hận thể cắn đứt luôn cái lưỡi của .
Tướng quân hai chữ "gật đầu", gật chứ? Thế chẳng là lộ tẩy !
Phó Bạch hoảng hốt liếc Hoắc Vân Sâm, nhưng phát hiện chẳng biểu hiện gì khác thường, chỉ thản nhiên tiếp tục giúp chà lông: "Mày đừng sợ, sẽ để bọt dính mắt mày nữa ."
"Meo?"
(Anh thấy lạ khi gật đầu ?)
Hoắc Vân Sâm xoa xoa đỉnh đầu Tiểu Bạch: "Yên tâm, thật sự để dính mắt mày nữa , tin ."
Phó Bạch: "..."
Ôi, hình như thoát một kiếp thành công .
Có vẻ tướng quân phát hiện sơ hở của .
Ha ha ha, xem đúng là ông trời phù hộ!
Phó Bạch thả lỏng, khi tắm xong nhảy bồn ngâm nước, bốn cái chân ngắn cũn sức quẫy trong làn nước, thoải mái vô cùng.
Vì quá mải tận hưởng, nhận đàn ông bên cạnh đang dùng ánh mắt sâu thẳm, phức tạp .
Hình như Tiểu Bạch thật sự thành tinh , nếu thì một con mèo làm thể gật đầu ngay khi bạn hỏi 'mày trách ?' thế . Chắc chắn là nó hiểu lời nên mới phản ứng như .
Suy đoán chứng thực khi Hoắc Vân Sâm sấy khô lông và chải chuốt cho Tiểu Bạch xong, kiểm tra thiết đầu cuối của .
Lịch sử trình duyệt sạch đến mức... phần kỳ quái.
Rõ ràng khi đưa thiết cho Tiểu Bạch, tận mắt thấy Tiểu Bạch quẹt lung tung giao diện. Cho dù nó thao tác, thì ít nhất cũng vài trang do nó bấm lung tung mở hiển thị trong lịch sử duyệt web. bây giờ gì cả, ngoài những trang mở lúc dạy nó, đó còn bất kỳ dấu vết nào nữa.
Hoắc Vân Sâm lặng lẽ , Tiểu Bạch của hình như dù thành tinh vẫn chút ngốc nghếch, chỉ một lòng che giấu hành tung, nhưng lời dối nhất đời là nửa thật nửa giả.
Phó Bạch bí mật của sắp phanh phui hết , còn tự cho rằng che giấu , ngày ngày nhảy múa bãi mìn.
Sau mấy ngày ngủ nghỉ, dị năng của giờ thể duy trì 15 phút, điều nghĩa là thể chữa trị cho Hoắc Vân Sâm !
Tối nay nghĩ cách ngủ cùng phòng với tướng quân, như khi tướng quân ngủ say, mới thể lặng lẽ chữa trị đôi chân thương cho .
Để thực hiện kế hoạch , Phó Bạch cố tình bám dính lấy tướng quân ban ngày, làm gì cũng đòi tướng quân ôm.
Chú Trần lấy đồ ở sân trở về, thấy Tiểu Bạch đang ôm cổ tướng quân, nũng nịu cọ mặt , ông thấy lạ : "Sao hôm nay Tiểu Bạch bám quá ? Nó động dục ? đúng, chúng triệt sản nó mà."
Phó Bạch đang cọ mặt bỗng cứng đờ : Tại nhắc đến chuyện triệt sản chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-be-meo-cua-tuong-quan-tan-tat/chuong-17.html.]
Kể từ khi phát hiện còn "trứng", Phó Bạch lo lắng một ngày nào đó khi hóa thành sẽ trở thành thái giám. Nếu , thà làm mèo cả đời còn hơn.
Hoắc Vân Sâm cảm nhận rõ ràng sự cứng đờ của Tiểu Bạch, khóe môi nhếch lên một nụ đầy ẩn ý: Lại còn hiểu cả "triệt sản" nữa, xem Tiểu Bạch cũng khá nhiều đấy, là do gần đây nó cứ cầm thiết của nghịch lung tung ?
Rốt cuộc nó thành tinh đến mức độ nào ?
"Chú ngoài lấy gì ?" Hoắc Vân Sâm bụng giúp Tiểu Bạch chuyển đề tài, phong bì trong tay Chú Trần.
Chú Trần "" lên một tiếng, lúc mới nhớ chuyện chính, ông mở phong bì, rút một tấm thiệp mời làm tinh xảo bên trong, hai tay đưa cho Hoắc Vân Sâm: "Tướng quân, là thiệp mời của Đại hoàng tử gửi đến. Còn ba ngày nữa là sinh nhật ngài , mời ngài đến phủ dự tiệc."
"Sắp đến ngày 17 tháng 6 ?" Hoắc Vân Sâm ngẩn nhận lấy thiệp mời, lật xem. Kể từ khi thương ở chân, chút chậm chạp với thời gian, mỗi ngày là ngày mấy, thứ mấy. Dù thì bây giờ đang trong tình trạng tạm nghỉ việc, Bệ hạ vẫn sẽ điều đến vị trí nào.
Phó Bạch giả vờ đổi tư thế, thực chất là xoay để xem trộm thiệp mời. Đại hoàng tử? Là cái gã tên Levis đó ?
Mấy ngày nay dùng thiết của tướng quân lướt mạng mỗi ngày, gần như nắm rõ tình hình thời sự và cơ cấu quyền lực của Hoàng thất Đế quốc.
Hiện tại là phe Đại hoàng tử một một cõi, gì bất ngờ thì vị quân chủ tiếp theo gần như chắc chắn thuộc về . Thế nên một nhân vật lớn như mời tướng quân, chứ nhỉ?
Quả nhiên, ngay đó, Hoắc Vân Sâm gấp thiệp mời đưa cho chú Trần: "Chú cứ cầm , ba ngày chú cùng cháu."
Phó Bạch: "Meo meo meo."
(Tôi cũng .)
Chú Trần cũng hiểu tiếng mèo của Phó Bạch, ha hả : "Tiểu Bạch, con theo ? Lần , đó là tiệc của hoàng tử, nhân vật lớn cả, con mà thì..." hợp lẽ.
Mèo con của Yu
Mấy chữ cuối còn xong, Hoắc Vân Sâm xoa đầu Tiểu Bạch : "Được, đưa mày ."
Chú Trần: "???"
Chú Trần tròn mắt kinh ngạc: "Tướng quân, ngài đưa Tiểu Bạch theo thật ?"
Hoắc Vân Sâm gật đầu: "Ừm, chú cùng cháu, để Tiểu Bạch một ở nhà cháu yên tâm."
"Trong nhà 10 con robot mà, gì mà yên tâm chứ." Chú Trần nhíu mày: "Hôm đó khách giới chính trị, quân sự cả, tướng quân, ngài mang theo một con mèo e rằng ..."
"Có gì mà , dù bây giờ cháu cũng chỉ là một rảnh rỗi, mang theo mèo là thích hợp ?" Hoắc Vân Sâm thản nhiên .
Bây giờ Tiểu Bạch thành tinh , nên nó thì sẽ đưa nó .
Không thể để nó chịu ấm ức .
Lúc đầu Phó Bạch lời chú Trần còn tưởng , ai ngờ tướng quân thẳng thắn tuyên bố mang theo. Cậu thầm vui mừng kích động, nhưng thể biểu hiện ngoài, chỉ thể dài đùi tướng quân, trong lòng sung sướng mà lắc qua lắc .
Hoắc Vân Sâm cụp mắt liếc biểu cảm và hành động mừng thầm của mèo con, ánh mắt sâu như hồ nước tối: Nó hiểu ...