Một hỏi một đáp, con mèo cứ như thật sự hiểu lời . thông minh thế , Tiểu Bạch vốn là do hai năm cõng một bà lão về nhà, bà cụ đó nhất quyết tặng nó cho . Lúc đó, con mèo Napoleon chân ngắn nhà bà cụ sinh một lứa, thể từ chối thịnh tình, bèn chọn con trắng nhỏ ngốc nhất trong đàn. Cả một lứa, chỉ Tiểu Bạch hai tháng mà đường vẫn còn loạng choạng, ngơ ngác vụng về, ngốc đáng yêu.
rốt cuộc là từ lúc nào Tiểu Bạch trở nên thông minh như ? Đôi mắt tràn đầy linh khí, như thể tiếng .
"Sao hôm nay mày cào Hoắc Minh?" Hoắc Vân Sâm ngốc nghếch, hỏi một con mèo câu hỏi .
Quả nhiên chỉ Tiểu Bạch "meo meo meo" mấy tiếng, chẳng biểu đạt gì rõ ràng. Hoặc cũng thể, là do hiểu tiếng mèo thôi.
Phó Bạch thấy Hoắc Vân Sâm hiểu, trong lòng thở dài một vẻ ông cụ non: Nói tiếng mèo với thì cũng hiểu , nhưng mà tiếng thì sợ tim chịu nổi.
Cũng đến khi nào mới thể tự do tiếng , đúng hơn là khi nào mèo thành tinh của mới thể tu luyện đắc đạo hóa thành hình .
"Thôi bỏ , hỏi mày thì mày cũng , nhưng tao đại khái là vì chuyện gì ." Sao Hoắc Vân Sâm hiểu hai em trai của chứ, vẻ mặt chột của Hoắc Minh là , lẽ lưng chuyện gì đó. Mà chuyện thể gần đây chẳng qua cũng chỉ là vết thương ở chân của mà thôi.
Thuận tay vuốt lông con mèo nhỏ, Hoắc Vân Sâm cụp mắt, thẳng nó: "Có nó , mày giúp báo thù nên mới cào nó ?"
"Meo!"
Tướng quân, thông minh !
Đôi mắt mèo nhỏ lập tức sáng lên.
Nó hiểu ! Nó đang trả lời ...
Hoắc Vân Sâm nheo mắt , đầu ngón tay vu vơ gãi cằm Tiểu Bạch, dụ dỗ từng bước: "Nếu tên đó chửi thật, thì mày gật đầu một cái ."
Tiểu Bạch định gật đầu thì lập tức lanh trí nhận tướng quân đang thử , vội vàng nghiêng đầu 45 độ, ngơ ngác "meo" một tiếng.
Không hiểu, hiểu, chỉ là con mèo, chẳng gì .
Hừm?
Không hiểu gật đầu là gì ?
Chẳng lẽ là vì dạy nên nó ?
Hoắc Vân Sâm ấn đầu Tiểu Bạch gật gật: "Cái gọi là gật đầu, hiểu ? Anh gật đầu thì mày gật một cái, sẽ cho mày ăn hạt mèo."
Phó Bạch: "Meo."
Không thèm , đừng hòng huấn luyện .
Hoắc Vân Sâm lấy thức ăn cho mèo từ một ngăn tủ nhỏ đặc biệt trong xe , bắt đầu huấn luyện Tiểu Bạch: "Gật đầu."
Phó Bạch làm mặt vô tội.
Hoắc Vân Sâm ấn đầu nó xuống: "Đây là gật đầu." Sau đó đút cho Tiểu Bạch một miếng bánh quy mềm, Tiểu Bạch ăn ngon lành, đôi mắt tròn vo sáng long lanh Hoắc Vân Sâm.
là một nhóc ham ăn.
Đôi mắt xanh lạnh lùng của Hoắc Vân Sâm dịu vài phần, tiếp tục dạy: "Gật đầu."
Phó Bạch vẫn giữ vẻ mặt vô tội.
Đừng dạy nữa, hiểu lời , nên thì sẽ .
Hoắc Vân Sâm cũng vội, từng huấn luyện bao nhiêu khóa lính mới, rõ nhất làm với mấy tân binh bướng bỉnh như . Anh ấn đầu mèo nhỏ, cho nó một miếng hạt mèo.
"Gật đầu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-be-meo-cua-tuong-quan-tan-tat/chuong-13.html.]
Phó Bạch: "..." Không .
Lại ấn đầu, đút.
Mèo con của Yu
"Gật đầu."
Phó Bạch: "..." La la la, nhất định , tức c.h.ế.t .
Lại ấn đầu nữa, đút nữa.
Cứ lặp lặp như gần 20 , Tiểu Bạch vẫn học .
Hoắc Vân Sâm cố ý làm bộ thất vọng: "Xem mày đúng là một con mèo ngốc, dạy thế nào cũng . Vậy thì cho mày ăn nữa."
Hoắc Vân Sâm cất thức ăn , đặt sang bên cạnh. Con ngươi của Phó Bạch cũng liếc theo, còn ăn no mà, đút nữa chứ?
Phó Bạch dùng móng vuốt khều lấy, ăn tiếp, vì loại thức ăn thật sự quá ngon, giống loại bánh quy ngâm trong bát sữa dê mà từng ăn.
Đây là món điểm tâm buổi chiều chuẩn riêng cho ?
Vậy thì nhất định ăn thêm!
Hoắc Vân Sâm chặn móng mèo , cho đụng hạt mèo: "Không ăn. Nếu học gật đầu thì ăn. Phải tôn trọng luật chơi."
"Meo!"
Tôi là một con mèo, làm hiểu quy tắc trò chơi chứ, đừng cậy thế bắt nạt mèo nha!
Phó Bạch , cứ nhất quyết đòi lấy thức ăn.
Hoắc Vân Sâm bế nó lên, gương mặt nhỏ nhắn xinh đang phục mà kêu meo meo liên tục, : "Trừ khi mày học cách gật đầu, nếu sẽ cho mày ăn."
Hừ!
Thì Tướng quân là loại như ?
Phó Bạch tức chết!
Cậu "meo" một tiếng, giọng non nớt mà hung hăng, giơ đôi chân ngắn về phía hạt mèo, định dùng chân quơ , nhưng tất nhiên là thất bại thảm hại. Chân ngắn cũn, ngoài việc dễ thương thì chẳng tác dụng gì khác.
Phó Bạch ăn món yêu thích, ấm ức siết chặt nắm đ.ấ.m mèo giơ lên đ.ấ.m đàn ông, nhưng tay ngắn quá, đ.ấ.m một hồi mà như đ.ấ.m khí.
"Meo!"
Tôi , nhưng tướng quân đúng là đồ chó!
Hoắc Vân Sâm bộ dạng ấm ức hết sức của mèo con, đau lòng mà còn mím môi . Đoán thời điểm chín muồi, dụ dỗ: "Gật đầu một cái cho xem, sẽ cho mày ăn."
"Meo!"
Gật cho xem, gật cho xem!
Trong lúc tức giận, Phó Bạch nhất thời hành động theo cảm tính, thật sự gật đầu với Hoắc Vân Sâm. Gật xong, mèo lập tức cứng đờ, ngơ ngác đàn ông mặt đột nhiên bật thành tiếng.
Gương mặt vốn lạnh lẽo giờ như tuyết xuân tan chảy, đôi mắt xanh sâu thẳm chằm chằm : "Tiểu Bạch, mày thua ."
Phó Bạch: "..."
Tướng quân thật gian xảo!