Xuyên Thành Báo Nhỏ Làm Ruộng Ở Thời Nguyên Thủy - Chương 160: Tin Vui Bất Ngờ Và "cục Cưng" Trong Bụng
Cập nhật lúc: 2026-02-02 01:00:39
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
La Thu che miệng, cố gắng ngăn chặn cảm giác khó chịu, nhưng thực tế là chỉ cần c.ắ.n miếng thịt đó, nếm hương vị bên trong là sẽ nôn khan theo phản xạ, khiến nhất thời cũng ngẩn .
Cậu cảm thấy lẽ dị ứng với loại mỡ cua , hoặc là mỡ cua tươi?
nhóm miêu miêu xung quanh đều đang ăn như vũ bão, trong lúc La Thu ho sặc sụa vài tiếng, chú miêu miêu lùa xong mấy miếng, dứt khoát đổ cả miệng ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ, chẳng vẻ gì là ảnh hưởng cả.
Xem mỡ cua vấn đề gì.
La Thu nhớ những nguyên liệu dùng cho nồi thịt hôm nay, ngoại trừ mỡ cua thì cơ bản đều giống như đây. Nói cách khác, lẽ chỉ phản ứng nôn khan với duy nhất món mỡ cua thôi.
Không thể nào, ăn cua thì khổ quá!
"Khụ khụ khụ... Thật khó chịu quá ."
La Thu định uống một ngụm canh để nén xuống, nhưng ngờ cảm giác cồn cào trong dày càng rõ rệt hơn, thậm chí khiến lưng toát một lớp mồ hôi mỏng.
Nặc Khoa bên cạnh vươn tay nhẹ nhàng vỗ lưng cho La Thu, xoay rót một bát nước đưa cho uống. Sau đó, vươn bàn tay to nhẹ nhàng đặt lên bụng nhỏ của La Thu, dùng lực cực nhẹ xoa xoa một chút.
Cảm giác lòng bàn tay vô cùng mềm mại, chính vì ăn cơm nên bụng xẹp xuống. Nặc Khoa xoa xong liền cúi đầu xuống, ôm bạn lữ lòng, vùi chóp mũi tai La Thu, hít hà thật sâu.
La Thu hiểu chuyện gì, chớp chớp mắt. Sau tai là thở của bạn lữ, từng luồng khí nóng hổi khiến thấy vô cùng ngứa ngáy.
"Làm ?" La Thu nhẹ nhàng sờ cái đầu của bạn lữ vẫn đang dụi tai .
Nặc Khoa gì, cứ hít hà mãi tai La Thu như thể đang xác nhận điều gì đó.
Mãi đến khi bỗng nhiên dậy, bế thốc La Thu rời khỏi bàn ăn, thu hút sự chú ý của những chú miêu miêu khác. La Thu lúc mới hoảng hốt, tưởng mắc bệnh gì nghiêm trọng, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác để mặc Nặc Khoa bế trong phòng, đặt xuống cái ổ mềm mại.
"... Làm ? Ta..."
La Thu nửa chống , bộ dạng cau mày của Nặc Khoa mà trong lòng thấp thỏm yên. Cậu nhịn mà cẩn thận cảm nhận tình trạng cơ thể , phát hiện hình như bụng đúng là chút thoải mái thật.
Nặc Khoa nhận sự bất an của bạn lữ, vội vàng cúi xuống ôm lấy La Thu. Cánh tay vòng qua , định ôm thật chặt nhưng như kiêng dè điều gì đó mà chỉ bao bọc hờ hững, đôi tay lúng túng, nhất thời nên dùng tư thế nào cho .
Hắn há miệng, ngập ngừng hồi lâu mới trả lời.
"... Chúng sắp nhãi con ."
Như một tiếng sét giữa trời quang, giọng của Nặc Khoa chút chần chừ và khàn đục, hàng mi đôi mắt vàng rũ xuống, che giấu tâm tư bên trong.
"Hả? Cái gì cơ?"
La Thu rõ, cứ ngỡ ảo giác nên phủ nhận nội dung , ngược đoán theo hướng từ ngữ hằng ngày, tựa lòng bạn lữ ngẩng đầu hỏi .
Nặc Khoa nhắm mắt , đôi tay đang ôm hờ bạn lữ cuối cùng cũng siết chặt lấy, đầu dụi dụi quanh tai . Đôi tai lớn lông xù đỉnh đầu cụp hẳn xuống dính sát tóc, để lộ tâm trạng phức tạp của chủ nhân.
"Nhãi con, chúng nhãi con ."
Sau khi dụi bạn lữ một hồi lâu, Nặc Khoa thở hắt một , trả lời rõ ràng.
Từ lúc thấy La Thu cứ nôn khan mãi, Nặc Khoa nhận điều bất thường. Khi cẩn thận ngửi tai bạn lữ, càng thêm khẳng định tin tức mang thai.
Tuyến thể của nhóm miêu miêu khi ở hình thú ở vị trí phía tai, khi biến thành hình sẽ dời về phía , tin tức tố của tuyến thể sẽ phát từ vùng da tai.
Chỉ là đây để ý ngửi kỹ, hơn nữa tin tức tố đổi khi m.a.n.g t.h.a.i còn khá nhạt nên Nặc Khoa nhận .
Còn hiện tại, nếu ngửi kỹ vùng da tai La Thu, quả thực thể nhận thấy một mùi hương kết hợp giữa hương hoa và mùi sữa.
Đây chính là mùi vị khi mang thai, và nó sẽ càng đậm hơn khi Trứng Trứng lớn lên.
"Hả????!"
La Thu trợn tròn mắt, lập tức đẩy khỏi vòng tay của Nặc Khoa, thể tin nổi mà vươn tay nâng mặt bạn lữ lên. Sau đó, thấy vẻ mặt nghiêm túc của Nặc Khoa, chẳng giống đang đùa chút nào.
"... Từ từ! Để bình tĩnh ..."
La Thu hít một thật sâu, nhắm mắt mở , hàng mi run rẩy cúi xuống cái bụng phẳng lì, thậm chí còn đang đói đến xẹp lép của .
"Ngươi nhãi con, là cái kiểu ' nhãi con' mà đang nghĩ đấy ?" La Thu đặt tay lên cái bụng nhỏ phẳng lì, nhất thời cảm xúc vô cùng phức tạp, thậm chí nên làm vẻ mặt gì, đôi mắt xinh trợn tròn xoe, ngơ ngác bạn lữ.
"Ừ." Nặc Khoa hề mất kiên nhẫn, đáp bạn lữ. Chiếc đuôi lớn lông xù lưng nhẹ nhàng đập xuống sàn nhà, thỉnh thoảng ngoe nguẩy chóp đuôi.
"... Thế là... ?" La Thu hồn , khỏi nhớ tới cuộc sống ban đêm hổ với bạn lữ mấy ngày , mặt tức khắc nóng bừng lên.
Lúc "đại hài hòa" hình như cũng ít lời trêu chọc kiểu gì cũng , ngờ trúng thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-bao-nho-lam-ruong-o-thoi-nguyen-thuy/chuong-160-tin-vui-bat-ngo-va-cuc-cung-trong-bung.html.]
Phải rằng, đột nhiên trong bụng thêm một sinh mệnh nhỏ, La Thu mờ mịt nhưng cũng chút tình cảm kỳ lạ khi đầu làm cha.
Cảm xúc chút phức tạp, giống như một cuộn len sáng màu quấn quýt , nếu dùng móng vuốt vỗ vỗ khều khều, nó sẽ nhảy nhót lung tung khiến loài mèo cực kỳ chú ý.
"Thật kỳ diệu... Sau ở đây sẽ một viên Trứng Trứng nhỏ ."
La Thu thở hắt một , dứt khoát bò lên cơ n.g.ự.c của bạn lữ, đôi mắt thẫn thờ, một tay đặt bụng nhỏ, tay giơ lên nhéo nhéo đôi tai lớn lông xù của Nặc Khoa.
"... Tất cả là tại thúc thúc."
Lời mềm mỏng giống như tiếng thì thầm nũng nịu, mang theo một chút oán trách nhẹ nhàng.
"Ừ." Nặc Khoa để mặc bạn lữ nhéo tai , ngoan ngoãn làm một chiếc đệm thịt cỡ lớn, ôm lấy bạn lữ, giọng trầm đục đáp .
La Thu vốn còn đang suy nghĩ cấu tạo cơ thể thú nhân thật kỳ lạ, cái bụng nhỏ bình thường cơ quan mới mẻ nào , nhóm miêu miêu thế mà đều m.a.n.g t.h.a.i sinh trứng.
Kết quả thấy giọng điệu của Nặc Khoa, nhạy bén nhận một chút cảm xúc mà bạn lữ hề che giấu.
"Ưm, thúc thúc thích nhãi con ?"
La Thu ngẩng đầu lên, cau mày mắt Nặc Khoa.
Dù bản đối với việc mang nhãi con cũng kiểu mong đợi từ lâu vui mừng khôn xiết, nhưng với tư cách là một chuẩn làm cha, La Thu vẫn theo bản năng bảo vệ nhãi con còn chào đời.
Nặc Khoa bạn lữ chất vấn, cúi đầu hôn lên trán . Chiếc đuôi lưng còn ngoe nguẩy mà yên lặng dừng một bên, vòng qua quấn lấy chân bạn lữ, suy nghĩ kỹ mới trả lời.
"... Thu là của , nhưng nhãi con là của chúng ." Đại lão hổ rũ đôi tai đầu xuống, những sợi tóc bạc theo động tác cúi đầu rơi xương quai xanh của La Thu, mang cảm giác trơn láng lành lạnh.
Nghe Nặc Khoa , La Thu nhận trong đó sự ủy khuất quá mức rõ ràng và sự "địch ý" đầy thận trọng, cùng với một chút niềm vui sướng ngập ngừng.
Ủy khuất lẽ là vì khi mang trứng, họ giữ cách.
Sự "địch ý" thận trọng đại khái là vì thiên tính của loài hổ, lo rằng khi Trứng Trứng đời sẽ tranh giành sự chú ý của bạn lữ với . vì sợ La Thu nhận sẽ tức giận, nên sự "địch ý" nén xuống, trộn lẫn một cách run rẩy.
Còn niềm vui sướng ngập ngừng thì chắc cũng giống như , đầu làm cha nhãi con thì đúng là vui, nhưng cũng chút hoang mang.
Có lẽ vì sớm chiều bên mười mấy năm, ở bên thuận theo tự nhiên mà trải qua sóng gió gì, nên La Thu thực sự thể từ một câu ngắn ngủi mà phân biệt tình cảm chân thật của bạn lữ. E là bài hiểu cũng làm tinh tế đến thế. La Thu ngẩng đầu kỹ mắt bạn lữ, thấy bên trong biểu đồ hình quạt nào thì tự bật ý nghĩ của .
"Ưm, ." La Thu xong liền nhổm dậy, ngẩng đầu hôn Nặc Khoa một cái, coi như là lời khẳng định rằng hiểu tâm tư của .
Nặc Khoa nhận nụ hôn trấn an của bạn lữ, đôi tai lớn lông xù đỉnh đầu cuối cùng cũng vểnh lên một chút. Một bàn tay vươn nắm lấy tay La Thu, hai bàn tay chồng lên bao phủ lấy bụng nhỏ của .
"Ta sẽ làm ."
Sẽ nỗ lực làm một cha .
Sẽ nỗ lực nuôi dạy nhãi con thật , để nó trải qua những đau khổ như .
Thời thơ ấu của Nặc Khoa vô cùng đau đớn, thậm chí thể bất hạnh trong đời đều bắt nguồn từ đoạn ký ức đó.
Sự vô trách nhiệm của song dẫn đến khiếm khuyết trong tính cách của . Nếu là một chú mèo cô độc, chắc chắn sẽ cực kỳ ghét bỏ ấu tể.
Nếu La Thu lấy phận tiểu thần sứ xông thế giới của , lẽ cả đời cũng bao giờ dính dáng đến những sinh vật yếu ớt như ấu tể.
Bởi vì chỉ cần thấy ấu tể, Nặc Khoa sẽ nhớ bản từng yếu đuối vô năng, chẳng thể đổi điều gì.
sự xuất hiện của La Thu chữa lành quá khứ tăm tối rách nát của . Ấu tể yếu ớt năm nào chăm sóc , giờ đây trưởng thành thành một chú miêu miêu ưu tú.
Quá khứ, hiện tại và cả tương lai xa xôi của Nặc Khoa đều La Thu lấp đầy một cách hảo và ấm áp, như thể định mệnh sắp đặt.
Chính vì Nặc Khoa hiểu rõ một ấu tể nuôi dưỡng bởi những bậc cha trách nhiệm sẽ khó khăn và đau đớn thế nào, và vì La Thu cứu rỗi, nên càng thể để nhãi con của và bạn lữ vết xe đổ đó.
Mọi vấn đề của quá khứ và tương lai giống như một cuộn len rối rắm, chiếc lược của tình yêu, cuối cùng chải chuốt thành một con đường bằng phẳng, mềm mại mà kiên định, cùng hướng về phía ánh sáng.
Trong sự thấu hiểu và trấn an của bạn lữ, Nặc Khoa nhanh chóng lấy bình tĩnh. Mặc dù sẽ luôn yêu La Thu nhất, nhưng cũng bắt đầu mong chờ sự đời của Trứng Trứng.
Có một nhãi con lớn lên trông giống Thu Thu, hình như cũng tệ.
Tạm thời cho phép Trứng Trứng ngủ ở một góc ổ .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trứng Trứng còn đời:???
Tâm trạng Nặc Khoa lên hẳn, ôm bạn lữ bắt đầu suy nghĩ xem khi mùa xuân đến, về bộ lạc nên quy hoạch và bố trí nhà cửa một chút , còn ...
La Thu tin rằng bạn lữ nhà làm là sẽ làm . Sau khi bàn tay Nặc Khoa bao trọn đặt lên bụng nhỏ, nhận thấy rõ sự chuyển biến cảm xúc của đang ôm .
Nhìn xem, đôi tai đầu vểnh lên kìa, chóp đuôi đang quấn lấy bắp chân cũng vẫy qua vẫy .