[Xuyên nhanh] Tẩy Trắng Tra Công - Chương 101: Tay bút tầng lớp dưới, bất tài lại dối trá
Cập nhật lúc: 2026-04-29 12:42:25
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đỗ Bắc kiểu tinh tế như , mỗi về nhà đừng là mang quà, nổi nóng là hiếm lắm .
Mẹ Đỗ nhận món quà ý, tâm trạng tự nhiên cũng hơn nhiều, thêm "cầm của thì khó nặng lời" nên bà cũng tiện tiếp tục tỏ thái độ khó chịu với La Vũ Phàm. trong lòng bà nghĩ tiền mua những thứ rốt cuộc vẫn là do con trai bà bỏ , La Vũ Phàm chẳng qua chỉ là "mượn hoa dâng Phật" mà thôi.
Đỗ Bắc hiểu bà quá rõ, thấy ánh mắt bà đảo một vòng là đoán bà đang nghĩ gì, trong lòng chỉ thấy cạn lời.
"Tiểu Phàm, con với Tiểu Bắc phòng quần áo, rửa mặt cho tỉnh táo . Lát nữa ăn cơm."
Dì nhỏ cũng hiểu tính chị gái , thấy bà vẻ sắp mấy lời khó liền lập tức đẩy hai đứa nhỏ chỗ khác.
Đỗ Bắc kéo phòng. Chăn đệm bên trong đều mới, sờ vẫn còn độ ấm hề ẩm một chút nào, nhưng trong phòng chất đầy đồ linh tinh, còn ít đồ bỏ , hai bước thấy càng thêm chật chội.
Đỗ Bắc con một, còn một chị nhưng quan hệ giữa hai chị em kém, gặp mà cãi thì gần như là chuyện thể. Cho dù chị lấy chồng , quan hệ giữa hai cũng hề dịu .
Đỗ Bắc đoán chuyện đến việc nhận nuôi con tám phần là con của chị gái . Hắn từng dì nhỏ nhắc qua vài câu, bà rằng chị gái đang làm ầm lên đòi ly hôn, theo đuổi tự do gì đó. Vì thế sớm với La Vũ Phàm, cứ coi đó như tồn tại là .
La Vũ Phàm tuy cũng mua quà cho chị Đỗ nhưng rõ ràng dụng tâm bằng quà cho ba Đỗ và dì nhỏ. Cậu chỉ giữ thái độ cùng một chiến tuyến với Đỗ Bắc, Đỗ Bắc coi trọng thì cũng coi trọng một chút, Đỗ Bắc coi trọng thì chỉ cần làm cho lệ về mặt hình thức là .
"Nhà ba ở nhỏ ?"
La Vũ Phàm dọn đống đồ linh tinh sang một bên, chừa lối cho hai .
Đỗ Bắc cùng thu dọn, mấy thùng giấy đựng đồ chơi đủ loại khóe miệng khẽ nhếch lên, giọng mỉa mai: "Theo cái kiểu mua đồ chơi cho trẻ con của họ, biệt thự năm trăm mét vuông cũng đủ dùng."
"Hôm nay nhà chị gái qua ?" La Vũ Phàm chợt nhớ đến nhân vật bên lề .
Còn vài món nặng, Đỗ Bắc cho động và: "Có đến thì tình hình chắc là ở nhà ăn bám cũng lâu ."
La Vũ Phàm nắm lấy tay : "Này, cứ hễ nhắc đến chị là tức đến phồng cả mang lên ?"
Đỗ Bắc hít sâu hai : "Lát nữa nếu chị thật sự xuất hiện, gì linh tinh thì em đừng để ý, để xử lý."
"Vâng, em . tính nóng của cũng nên kiềm một chút, ba còn ở đó mà."
Hai đan tay , La Vũ Phàm tựa trán vai : "Nói thật, em khá là ghen tị với , ba tình cảm , gia đình định, dì nhỏ cũng cởi mở."
Hơn nữa, bọn họ cũng xuất phát từ cách nghĩ của để đối với con trai. Không giống , bây giờ cha cũng chẳng khác là mấy.
"Ba cũng là ba em, dì nhỏ đối với em thế nào, lúc nào cũng nhớ đến em. Với thấy em nên chủ động hơn một chút, gọi điện cho ba em , dù chỉ là hỏi thăm một câu cũng , đúng em?"
La Vũ Phàm im lặng một lúc, trong lòng âm thầm kháng cự, vẫn luôn cảm thấy cha hề bàn bạc với mà đột nhiên ly hôn nhanh chóng lập gia đình mới, cho cùng là chê , nữa.
Cậu vứt bỏ , còn như một con ch.ó rơi xuống nước, mặt dày mà chạy đến gần họ ?
Cậu cần. Bị bỏ rơi thì cứ bỏ rơi , cha thì vẫn còn chồng mà, vẫn thể sống .
Tính cách của La Vũ Phàm chút khiếm khuyết, cần dựa dẫm khác để chống đỡ bản nhưng đồng thời cũng kiên cường, cố chấp. Khi tổn thương, chỉ tự l.i.ế.m vết thương, chứ kể lể tranh luận với khác.
Nếu tổn thương đến từ thiết sẽ càng giấu vết thương sâu hơn, cũng càng khó chữa lành hơn, nhưng may mắn là Đỗ Bắc vẫn luôn ở bên .
Trong quá trình tha thứ cho Đỗ Bắc, chữa lành phần lớn những vết thương trong lòng . Cậu rõ bản sợ cô đơn đến mức nào cho nên càng cảm thấy may mắn vì Đỗ Bắc vẫn luôn ở bên cạnh.
Đỗ Bắc cũng hiểu đủ sâu, dù thỉnh thoảng khuyên vài câu nhưng cũng sẽ tự cho là đúng mà ép thấu hiểu cha . Dù lý do là gì thì tổn thương cũng xảy , thể coi như từng chuyện gì.
Nhiệt độ của một cái ôm luôn thể truyền nhiều cảm xúc và sức mạnh, cũng thể khiến hai trái tim trong vô thức xích gần hơn.
"Em quần áo , chúng ngoài."
Đỗ Bắc dậy , kéo lên: "Lát nữa sang gõ cửa đấy."
La Vũ Phàm vội vàng dậy đồ, mặc bộ đồ thoải mái hơn: "Đi , xem gì giúp , việc mà làm chứ."
Rõ ràng là đang về bản nhưng liếc Đỗ Bắc một cái, như thể đang . Vẻ mặt trách móc của , trong mắt Đỗ Bắc đáng yêu đến mức hôn một cái.
Hắn bất ngờ ôm lấy đầu , hôn một cái: "Đi thôi."
La Vũ Phàm sờ lên mặt, nhanh chóng hôn trả một cái: "Trả , nào."
Hai bước khỏi phòng nụ mặt giấu , ba Đỗ thấy liền gọi hai : "Phàm Phàm, Tiểu Bắc, mau qua đây, uống uống ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-tay-trang-tra-cong/chuong-101-tay-but-tang-lop-duoi-bat-tai-lai-doi-tra.html.]
Đợi hai đến gần, ông nhịn giơ ngón cái: "Trà Phàm Phàm mua đúng là ngon, Tiểu Bắc thì tinh tế như , qua loa với ba thôi."
Đỗ Bắc dựa vòng tay ôm hờ lấy La Vũ Phàm, đắc ý khoe khoang: "Ba, ánh mắt của con chứ."
"Tốt, ha ha ha."
Ba Đỗ lén ghé gần hai , hạ thấp giọng:
"Mẹ các con là miệng "dao găm" nhưng tâm , lời bà qua thì thôi các con đừng để trong lòng."
La Vũ Phàm định đáp lời, Đỗ Bắc xen : "Ba, ba với con là một đóng vai một đóng vai ? Mẹ con là tính tình ? Bà là kiểm soát cuộc đời con."
"Cuộc sống đang yên chịu cứ làm loạn lên. Sao? Bà trông con của chị con đủ mệt ?" Giọng Đỗ Bắc đầy công kích, khác với bình thường.
La Vũ Phàm vỗ đùi ý kiềm chế , Đỗ Bắc liếc một cái vẫn tiếp tục :
"Hay là ba trông cháu ngoại mệt nên đẩy cho con? Con , con kiên nhẫn chăm trẻ con. Còn về phần Tiểu Phàm, hiện giờ con việc làm, em còn làm kiếm tiền nuôi cả gia đình."
Ba Đỗ đặt tách xuống: "Thằng nhóc ! Ba mới một câu mà con bao nhiêu câu ? Nói càng lúc càng quá đáng, đừng lôi chị con mãi."
Cửa bếp đóng, tiếng họ chuyện bên ngoài trong bếp đều rõ.
Dì nhỏ trừng mắt Đỗ: "Chị ? Tính khí con trai chị thế nào chị tự , đừng suốt ngày Phàm Phàm chỗ chỗ , chịu để mắt tới con trai chị thì chị nên đốt nhang tạ ơn ."
" con trai nghiệp đại học danh tiếng, học giỏi, thiếu gì con gái thích." Mẹ Đỗ lẩm bẩm phản bác.
Dì nhỏ hừ lạnh, hỏi : "Vậy con trai chị để ý mấy cô gái đó ? Chị tiêu chuẩn chọn bạn đời của nó cao đến mức nào ? Phải là thành phố H, tự mua nhà mà là mua đứt trả góp, còn chuẩn cho nó một chiếc xe, công việc định, tiền tiết kiệm một triệu,..."
Dì nhỏ vẩy vẩy nước tay: "Không cái khác chỉ riêng một căn nhà ở thành phố H, chị mua nổi ? Muốn con trai lời chị cũng , chị lo nhà cửa, xe cộ, cho nó một triệu tiền mặt, chị tiền ?"
Mẹ Đỗ ấp úng vài câu, mạnh miệng: "Tôi là vì cho nó, ruột chẳng lẽ hại nó?"
"Ồ, chị nghĩ là vì cho nó nhưng chị là nó ? Chị nó làm bên ngoài vất vả thế nào ? Chị già , cách nghĩ của chị còn phù hợp với xã hội bây giờ nữa, chị chấp nhận sự thật !"
Dì nhỏ một mạch dứt khoát, khuyên:
"Nếu bọn trẻ cần lớn giúp đỡ, chúng làm lớn sẽ dốc sức mà giúp. đang sống , chị cũng đừng cố chen nữa, đến lúc ý mà làm hỏng việc, còn mang tiếng con cái oán trách. Cần gì ."
Mẹ Đỗ nghĩ nghĩ , vẫn cảm thấy lời em gái đúng. Đứa trẻ thì hiểu gì, cha thể trơ mắt con sai đường mà mặc kệ , như là vô trách nhiệm.
Dì nhỏ thấy bà chị cố chấp cũng lười thêm, dù Đỗ Bắc cũng là chủ kiến, bà chị dùng cách của bà để thuyết phục e rằng dạy cho một trận.
"Ăn cơm thôi! Tiểu Bắc, đây bưng cơm nào con!" Dì nhỏ lớn tiếng gọi.
Đỗ Bắc lười biếng nhúc nhích, ngược La Vũ Phàm nhanh nhẹn chạy qua bưng bát đũa. Dì nhỏ bảo gọi Đỗ Bắc đến làm cùng, chỉ , vẫn tự làm việc.
Ba Đỗ mà cũng thấy con trai đang bắt nạt , ông một câu, La Vũ Phàm thấy còn lên tiếng bênh: "Chuyện nhỏ để con làm là , trong bếp nhiều cũng đủ chỗ. Ba, ăn cơm thôi ạ."
Cậu tiện tay đặt bát của Đỗ Bắc mặt , đũa cũng xếp ngay ngắn, động tác thuần thục, ai cũng bình thường làm việc ít .
Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một nồi.
Thực ở nhà riêng của họ đều là Đỗ Bắc nấu ăn, La Vũ Phàm phụ trách bưng đồ ăn, xới cơm, bữa thì gom bát đũa bỏ máy rửa bát. Bây giờ ở đây Đỗ Bắc cần nấu ăn nên cảnh giống như ngày nào cũng sai khiến La Vũ Phàm .
Mẹ Đỗ và ba Đỗ đều chút áy náy nhưng cũng chỉ thoáng qua, giây vẫn như bình thường.
"Con trai, sườn hầm cả buổi chiều, con nếm thử ." Mẹ Đỗ liên tục gắp đồ ăn cho Đỗ Bắc.
Đỗ Bắc nhận lấy chia một nửa sang bát La Vũ Phàm, tiện tay gắp bớt một nửa ớt mà lén gắp sang.
Mẹ Đỗ nhiệt tình nửa ngày, con trai thì cứ lạnh nhạt khiến bà cũng tiếp chuyện thế nào, đành đợi ăn xong .
Ăn xong, dì nhỏ thấy bà chị vẻ rục rịch liền gọi La Vũ Phàm chỗ khác. Nhân lúc mặc áo khoác, dì nhỏ vỗ vai Đỗ Bắc: "Nói chuyện với ba cho đàng hoàng, đừng nổi nóng, con?"
"Con sẽ cố gắng hết sức."
Đỗ Bắc cầm cái cốc lớn uống tiêu thực, vẻ mặt lạnh tanh.
Ba Đỗ đều cảm nhận một áp lực vô hình, đứa con trai của họ từ nhỏ thông minh là chủ kiến, giống cô con gái ngoan ngoãn của ông bà.
Lúc , hai già quên mất lúc con gái nhất quyết đòi ly hôn, họ tức giận đến mức nào.
Đợi dì nhỏ và La Vũ Phàm ngoài, ba Đỗ đối diện Đỗ Bắc: "Con trai , ba thấy con và Tiểu Phàm tình cảm , sống cùng , bây giờ thì vấn đề gì nhưng cũng tính toán cho tương lai, đúng con?"