[Xuyên Nhanh] Sao Ai Cũng Yêu Thích Phản Diện Thế Này? - Chương 83: Cậu chủ giả 26

Cập nhật lúc: 2026-03-21 12:00:01
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bị moi tin ...

Thẩm Nghiên sang lẳng lặng Lục Trình. Trên mặt Lục Trình vẫn giữ nguyên nụ như hồ ly già khiến Thẩm Nghiên hận thể tát cho mấy cái lên gương mặt điển trai cho bõ ghét.

Lục Trình tủm tỉm Thẩm Nghiên, y vẻ vẫn hứng thú với chuyện , : "Là với cả ? Từ bao giờ thế? Ông nội ?"

Y hỏi liên tiếp mấy câu, dường như nếu Thẩm Nghiên chịu trả lời thật, chắc y còn hỏi thêm mấy câu táo bạo hơn kiểu như " đầu hôn môi là khi nào", "khi nào thì lên giường", "chung đụng với cả ", vân vân.

Thẩm Nghiên trả lời những câu hỏi đầu , tiếp tục giữ im lặng.

Lục Trình đương nhiên nếu cứ hỏi mãi như sẽ khiến Thẩm Nghiên tức giận. Thế nên y hỏi nữa, mà chuyển ánh mắt xuống cổ tay Thẩm Nghiên.

Cổ tay trắng ngần xinh của đang đeo chiếc đồng hồ y tặng đó, ánh mặt trời tỏa thứ ánh sáng rực rỡ mắt hệt như ánh sáng rạng ngời trong đáy mắt Thẩm Nghiên khi y gặp .

Lục Trình : "Tiểu Nghiên vẫn luôn đeo nó nhỉ."

Thẩm Nghiên nhận thấy khi Lục Trình nhắc đến chuyện , nụ mặt y càng thêm chân thật và dịu dàng hơn. Trông y vẻ vui, Thẩm Nghiên thầm nghĩ: Cậu chỉ là thấy cái đồng hồ nên đeo thêm một lúc thôi, làm gì mà vui dữ .

Tuy nhiên Thẩm Nghiên chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng: "Ừm."

Biết Thẩm Nghiên hứng thú lắm với mấy chủ đề , Lục Trình ngả , ánh mắt hướng về phía chân trời xanh thẳm bao la, y dùng giọng điệu như đang tán gẫu với Thẩm Nghiên: "Chú cháu đến tìm chú là vì chuyện của Thẩm Duẫn Khiêm."

Ánh mắt Thẩm Nghiên chuyển về phía Lục Trình.

Lục Trình đôi mắt trầm tĩnh u ám của Thẩm Nghiên, : "Cậu hợp tác với bên chú. Cậu thủ đoạn, thể khiến những làm việc bên cạnh chú bao năm nay gật đầu đồng ý, nhưng loại chuyện tự tung tự tác báo cáo với chú , đương nhiên chú sẽ cho phép. Vậy thì bước tiếp theo, cửa ải cần vượt qua chính là chú. Nếu thì hành động của chỉ là hữu danh vô thực, khiến nửa bước khó ."

Trên mặt y nở nụ : "Tiểu Nghiên đến tìm chú, chắc hẳn cũng nghĩ đến những điều ."

Thẩm Nghiên gật đầu.

"Tiểu Nghiên trả lời chú một câu hỏi, chú sẽ giúp cháu một việc."

Quả nhiên nên ôm hy vọng gì với con hồ ly già . Thẩm Nghiên thầm nghĩ.

"Cháu và cả cháu bên từ khi nào? Sau khi Thẩm Duẫn Khiêm đến ?"

"Đây là hai câu hỏi."

"Trả lời hai câu, chú thể giúp cháu hai việc."

Thẩm Nghiên mới mắc bẫy của y, : "Đổi câu hỏi khác thì cháu trả lời một câu."

Lục Trình hỏi: "Tiểu Nghiên thích cả cháu ?"

Câu hỏi Thẩm Nghiên thể trả lời , hơn nữa trả lời xong chắc chắn sẽ hiệu quả. Cậu : "Không thích."

Ánh mắt Lục Trình khựng , y chằm chằm gương mặt vẫn còn chút tái nhợt yếu ớt của Thẩm Nghiên, ánh mắt một nữa rơi vết hôn tai . Với tính cách nhạy bén như y, cũng sớm cảm giác mà Thẩm Tự dành cho Thẩm Nghiên khác thường.

Người cả điềm đạm luôn từ xa Thẩm Nghiên , ánh mắt chỉ sự hướng về, hy vọng, mà còn chứa đựng cả sự ái mộ và khao khát. Giấu kín tâm tư vẻ ngoài bình , gần như khiến bất kỳ manh mối nào.

Anh luôn kìm nén, luôn kiềm chế, một như một khi nếm chút ngọt ngào sẽ đòi hỏi một cách điên cuồng. Điều khiến trong lòng Lục Trình nảy sinh một suy nghĩ khác, y cũng hỏi thẳng: "Cháu tự nguyện ? Tiểu Nghiên."

Thẩm Nghiên ngay y sẽ nghĩ như . Cái chính là kết quả . Sau đó ánh mắt tĩnh lặng của về phía Lục Trình, chỉ : "Cháu chỉ cần chú giúp một việc, một câu hỏi là đủ ."

Lục Trình thêm gì nữa.

Thẩm Nghiên cũng cảm thấy nên rời , để cho Lục Trình nhiều gian suy tưởng hơn. Khi định cầm lấy cây gậy batoong bên cạnh để rời thì một bóng dáng quen thuộc xuất hiện từ phía .

"Nghiên Nghiên."

Thẩm Nghiên đầu , thấy Thẩm Ánh đang đó, mặc âu phục chỉnh tề, nụ rạng rỡ. Lần thể phân biệt là vì khi cất tiếng gọi , sự cưng chiều và vui vẻ theo thói quen hề che giấu, cảm giác chỉ Thẩm Ánh mới thể mang .

Cậu ngạc nhiên sự xuất hiện của Thẩm Ánh, bèn hỏi: ''Anh hai, ở đây?"

Thẩm Ánh : "Anh cũng đến đây gặp khách hàng, lúc về phía thì thấy em. Đợi em một lúc, thấy em sắp mới qua đây."

Nghe lời thì vẻ lén họ lâu .

Ánh mắt Thẩm Ánh về phía Lục Trình, mặc dù chỉ kém Lục Trình 4 tuổi, nhưng vẫn gọi theo vai vế: "Chào chú nhỏ. Nếu chuyện xong thì bọn cháu xin phép ."

Đàn ông luôn thể kịp thời phát hiện tình địch, khi ánh mắt họ chạm trong tích tắc, cả hai đều cảm nhận sự vi diệu đó. Ánh mắt Lục Trình đ.á.n.h giá .

Đối với Lục Trình, đương nhiên y cũng sớm tình cảm của Thẩm Ánh dành cho Thẩm Nghiên, chỉ là sự ngạo mạn bao lâu nay khiến y luôn cho rằng bọn họ chỉ là trẻ con, hơn nữa ấn tượng của về Thẩm Ánh là kẻ ham chơi, nên càng Lục Trình để mắt.

hôm nay thấy Thẩm Ánh cạnh Thẩm Nghiên, thể nhận thấy Thẩm Ánh trưởng thành hơn , trông dáng đàn ông hơn, ánh mắt Lục Trình cũng u tối khó đoán.

Lục Trình khẽ một tiếng, : "Được, hai đứa về ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-sao-ai-cung-yeu-thich-phan-dien-the-nay/chuong-83-cau-chu-gia-26.html.]

Thẩm Ánh bước tới, đỡ lấy cánh tay Thẩm Nghiên.

Thẩm Nghiên tự , thích khác dìu, nên đưa tay dùng gậy batoong gạt . Chậm rãi bước từng bước ngoài.

Thẩm Ánh lẳng lặng theo lưng Thẩm Nghiên.

Thẩm Nghiên cảm thấy lúc nên giáng cho Lục Trình một đòn mạnh nữa, khá mong chờ Thẩm Ánh sẽ làm gì đó với , nhưng sắp khuất tầm mắt Lục Trình mà Thẩm Ánh vẫn im lìm động tĩnh. Cậu bèn sang Thẩm Ánh.

Thẩm Ánh cũng lẳng lặng .

Thẩm Nghiên thầm nghĩ trong lòng: Nhìn cái gì mà , tự nhiên hôn em một cái ?

Rõ ràng trong lòng đang oán thầm, nhưng thực tế ánh mắt vô cùng u sầu, tóc mái gió nhẹ thổi bay lướt qua đôi mắt phượng xinh tinh tế, đôi mắt đen láy khẽ liếc qua, dường như mang theo nỗi lo âu và bất lực thể giải tỏa.

Thẩm Ánh bước nhanh vài bước, nhẹ nhàng ôm lấy vai .

Hắn nỡ Thẩm Nghiên lộ thần thái , bèn an ủi tâm trạng .

Hắn cũng Lục Trình đang , cũng tuyên bố chủ quyền của với đàn ông , bèn cúi xuống hôn lên môi Thẩm Nghiên một cái, khẽ hỏi: "Sao Nghiên Nghiên?" Ở đây chỉ còn ba bọn họ, hành động lọt mắt kẻ còn .

Thẩm Nghiên hài lòng thấy sắc mặt Lục Trình đằng trầm xuống, khóe môi ở góc độ Lục Trình thấy khẽ nhếch lên một độ cong nhạt.

Anh hùng cứu mỹ nhân, màn kịch mà đàn ông thích nhất.

Cậu hừ một tiếng trong lòng.

Sau đó với Thẩm Ánh: "Không gì, hai, em mệt, về."

"Anh hai đưa em về."

Khi ghế xe ô tô, Thẩm Ánh với tài xế: "Ông Ngô, xuống xe hút điếu t.h.u.ố.c ."

Ông Ngô qua kính chiếu hậu thấy lên xe còn Thẩm Nghiên, bèn móc bao t.h.u.ố.c trong túi , chậm rãi đến khu vực phép hút thuốc. Tài xế , Thẩm Ánh liền ôm Thẩm Nghiên lên đùi , mật hôn , nụ hôn nhẹ nhàng nhưng kém phần nhiệt tình.

Hắn đặt nụ hôn lên cổ Thẩm Nghiên, hôn gọi Nghiên Nghiên. Nụ hôn của dịu dàng và dày đặc, Thẩm Nghiên ngửa cổ chịu đựng.

Thẩm Ánh siết chặt eo Thẩm Nghiên, dụi đầu hõm vai , hôn lên xương quai xanh và : "Có khó chịu ? Sáng nay lúc dậy thấy vẫn còn đỏ, trông sưng, ngờ hôm nay em còn ngoài, cứ tưởng em sẽ nghỉ ngơi cả ngày hôm nay chứ. Hóa gặp Lục Trình."

Thẩm Nghiên hôn đến mức thở dốc, đầu gối Thẩm Ánh, hai chân tách mở. Cậu thấy Thẩm Ánh nới lỏng cổ áo , gần như vùi cả đầu n.g.ự.c .

Thẩm Nghiên túm lấy tóc Thẩm Ánh từ phía , bắt ngẩng đầu lên. Trong đôi mắt Thẩm Ánh ngập tràn hình bóng Thẩm Nghiên, thở càng nặng nhọc hơn.

Đối mặt với hai, đeo lên mặt lớp mặt nạ trầm tĩnh giả tạo nữa, mà trực tiếp với Thẩm Ánh: "Anh hai, làm em ngay xe ?"

Thẩm Ánh thở hổn hển, chỉ lẳng lặng chằm chằm Thẩm Nghiên.

Thẩm Nghiên : "Đừng lúc nào cũng như ch.ó động d.ụ.c thế, đêm qua làm cả đêm ." Bàn tay vỗ nhẹ lên mặt Thẩm Ánh:

"Lúc nào cũng thế, chính là cho cả cơ hội. Hai các hùa hành hạ em đúng ."

Thực tế sướng đến mức trời trăng gì, bây giờ còn trẻ, thể lực phục hồi nhanh, ngủ một giấc là tràn trề năng lượng, chẳng cả. làm kiểu khiến thích ngủ, dẫn đến việc suýt quên mất chuyện xử lý Thẩm Duẫn Khiêm.

Thẩm Ánh áp má lòng bàn tay Thẩm Nghiên, lộ biểu cảm vui vẻ, hạnh phúc - Hắn và Thẩm Nghiên cùng quậy phá từ nhỏ đến lớn, quả nhiên Thẩm Nghiên thiết nhất là , thần thái chỉ thể hiện mặt , xuất hiện mặt Thẩm Tự.

Hắn cọ cọ lòng bàn tay Thẩm Nghiên, vui vẻ như chú ch.ó đang vẫy đuôi, hôn lên xương quai xanh của , rúc lòng , : "Nghiên Nghiên thì thôi . Nghiên Nghiên , sẽ làm. Nghiên Nghiên từng một nào, tưởng là thể tiếp tục."

Thẩm Nghiên lẳng lặng dời mắt chỗ khác.

"Nghiên Nghiên, mấy hôm nay em thường xuyên đến tìm Lục Trình ? Em tìm Lục Trình làm gì?"

Thẩm Nghiên thấy Thẩm Ánh chớp chớp mắt tinh nghịch với , trông như đang nịnh nọt , như đang lo lắng lời của sẽ chọc giận .

Thẩm Nghiên rũ mắt trả lời.

Thẩm Ánh nắm lấy cổ tay Thẩm Nghiên, tiếp: "Nghiên Nghiên, cái đồng hồ quá, là cả tặng ?"

"..." là sặc mùi xanh.

Thẩm Nghiên gọi: "Anh hai."

Thẩm Ánh ôm vai Thẩm Nghiên làm nũng, nhẹ nhàng dùng trán cọ vai . Tóc quét qua cằm Thẩm Nghiên gây cảm giác ngứa ngáy.

Hắn : "Anh lo chuyện bao đồng Nghiên Nghiên, nhưng Lục Trình dạo qua với nhà họ Giang gần quá, kỳ lạ. Hơn nữa gần đây nhà họ Giang xảy chuyện lớn, những tránh mà còn sấn tới. Rất khó để nghi ngờ làm gì."

"Chuyện lớn?"

"Ông cụ Giang sắp qua khỏi , nhà bọn họ tranh giành gia sản đến c.h.ế.t sống , ông cụ giận quá sửa di chúc, còn đón đứa con riêng bao nhiêu năm nay ai về nhà họ Giang, nhận tổ quy tông , khi ông cụ còn để cho đứa con riêng đó ít tài sản nữa."

 

Loading...