Chu Đồng ỷ việc là tiểu thiếu gia nhà họ Chu, nhất định bắt y tá làm theo lời .
Cô y tá từng gặp loại , kiên nhẫn sắp cạn kiệt: “Tiên sinh, đăng ký kiểm tra là để xác nhận xem ngài triệu chứng gì khác , ngài cứ làm ầm ĩ như , mặt chỉ càng nghiêm trọng thêm thôi.”
“Tôi cần cô dạy làm việc ?” Chu Đồng quát: “Hiện tại mặt đau, bảo cô đưa bôi t.h.u.ố.c thì bôi t.h.u.ố.c .”
Chu Kiều Chu Đồng đang cãi túi bụi với y tá giữa đám đông, trong lòng cũng bắt đầu hoài nghi nhà bọn họ quá nuông chiều Chu Đồng , nếu dưỡng thành cái tính cách kiêu căng ?
Ngay khi Chu Kiều định bước tới, Chu Đồng đột nhiên hai mắt trợn ngược, ngã thẳng xuống đất, dọa đám vây xem hét lên sợ hãi.
...
Khi Tần Dực dậy làm cơm trưa, Hổ Phách liền kể chuyện cho .
【 Ngài , lúc tất cả đều tưởng Chu Đồng ngã thẳng cẳng là "" luôn , đó bác sĩ tới mới phát hiện là do tức giận quá độ mà ngất xỉu. 】
【 Mấy cô y tá tranh luận với Chu Đồng sợ đến c.h.ế.t khiếp, sợ Chu Đồng mệnh hệ gì thì bồi thường. 】
Tần Dực: 【 Sau đó thì ? 】
Hổ Phách: 【 Sau đó đưa cấp cứu, thuận tiện làm kiểm tra cho Chu Đồng luôn. 】
Tần Dực cảm thấy Lan Đình đúng, tưởng ai cũng sẽ cưng chiều Chu Đồng chắc, ba , giở thói tiểu thiếu gia đến tận bệnh viện.
Bỗng nhiên, một đôi tay từ phía ôm lấy eo Tần Dực, cảm nhận một cái đầu dựa lưng .
Tần Dực thầm cảm thán Lan Đình quả hổ là thủ lĩnh sát thủ từ cổ đại xuyên tới, nội lực thâm hậu, từ lúc khỏi phòng đến tận bếp mà thấy một tiếng động nào.
Tất nhiên trong đó thể thiếu việc Lan Đình cố ý, cố tình thả nhẹ bước chân, chính là xem Tần Dực đang làm gì.
Lan Đình từ lưng Tần Dực ló đầu trong nồi, Tần Dực đang nấu canh gà, trong khí tràn ngập mùi thơm nồng đậm.
“Anh còn nấu cơm ?”
Tần Dực: “ , bình thường rảnh rỗi việc gì cũng sẽ tự nấu ăn.”
Giả đấy, nguyên chủ căn bản nấu cơm, mười ngón tay dính nước xuân.
Lan Đình sờ soạng cơ bụng Tần Dực một cái, trong lòng thầm cảm thán dáng Tần Dực thật .
“Xem nhặt bảo bối nhỉ? Về gọi tên nữa, gọi là đại bảo bối.”
Tần Dực mỉm : “Anh cũng nhặt bảo bối, em là tiểu bảo bối.”
Lan Đình khẽ, đây cảm giác yêu đương , dù cũng thấy khá .
Tần Dực hiện tại và Tần Dực , thể coi như hai khác , bởi vì cảm giác mang trái ngược. Đổi là Tần Dực , Lan Đình căn bản bất kỳ hứng thú nào. Tần Dực mặt , khí chất, mùi hương, cách xử sự đều vô cùng hấp dẫn .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Rất nhanh Tần Dực làm xong 3 món mặn 1 món canh, chay mặn kết hợp.
Đồ ăn lên bàn, Lan Đình và Tần Dực đối diện , Tần Dực múc canh cho Lan Đình.
“Vì thể tự chợ, là mua mạng bảo đưa tới nên tươi lắm, làm tạm vài món thôi. Hôm nào chợ, sẽ làm cho em một bàn Mãn Hán tịch.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-dem-tieu-dang-thuong-sung-den-tan-troi/chuong-468-co-xuyen-kim-vi-sat-thu-nay-co-chut-manh-10.html.]
Lan Đình: “Không cần phiền phức như , chúng chỉ ăn một bữa, làm đủ là , đừng lãng phí.”
Cậu là trẻ mồ côi, thường xuyên ăn đủ no mặc đủ ấm, đó bắt tổ chức huấn luyện, mỗi ngày sống đều giống con . Sau tiền, đến thế giới cũng thiếu tiền, nhưng vẫn lãng phí lương thực. Được ăn no mặc ấm, sống sót đến giờ dễ dàng gì.
Lan Đình thừa nhận tay nghề của Tần Dực thực sự , món ăn sắc hương vị đều đủ cả, gia vị miệng, hợp khẩu vị của , ngon hơn đồ ăn bên ngoài bao nhiêu . Không ngờ Tần Dực nấu theo đúng sở thích của .
Hai ăn cơm chuyện nhiều, chỉ thỉnh thoảng gắp thức ăn cho .
Lan Đình ăn xong , chống cằm ngắm Tần Dực ăn. Tần Dực ăn cơm miếng nhỏ, nhưng cũng kiểu ngấu nghiến, ăn Lan Đình cảm thấy ngon miệng.
Hổ Phách: 【 Giá trị hạnh phúc của Lan Đình +5%, giá trị hạnh phúc hiện tại 60%. 】
Tần Dực Lan Đình một cái, liền thấy đang tủm tỉm . Vì thế Tần Dực gắp một miếng xá xíu đút tới bên miệng Lan Đình. Lan Đình tuy no, nhưng Tần Dực đút thì vẫn há miệng ăn hết.
Tần Dực , và hai ba miếng hết bát cơm, đó thu dọn bàn ăn.
Lan Đình Tần Dực bận rộn, đôi mắt như máy quét rà soát dáng , thật là tuyệt, còn chuẩn hơn cả mẫu.
Tần Dực dọn dẹp xong, Lan Đình dang hai tay về phía : “Tôi vẫn buồn ngủ, bế ngủ.”
Bọn họ ăn cơm xong là hai giờ chiều, Tần Dực tính toán thấy cũng ngủ bao lâu, văn phòng luật sư bên cũng việc gì, liền yên tâm thoải mái cùng Lan Đình ngủ bù.
Lan Đình ngã đầu liền ngủ, còn Tần Dực thì bảo Hổ Phách đến chỗ ở của vứt hết những đồ vật liên quan đến Chu Đồng , hôm qua kịp xử lý. Những thứ đó thể để trong nhà, lỡ Lan Đình sang bên đó thấy nhiều đồ của Chu Đồng chắc chắn sẽ tức giận.
Hổ Phách hai lời liền hành động, biến thành một thanh niên, đeo tạp dề, mũ và khẩu trang, bắt đầu dọn dẹp nhà Tần Dực. Nó chức năng quét, bất kể đồ vật nào liên quan đến Chu Đồng đều thể tìm và dọn sạch sẽ.
Hổ Phách dùng tốc độ nhanh nhất dọn xong nhà Tần Dực, còn gửi video cho xem để đảm bảo còn bất kỳ dấu vết nào của Chu Đồng. Tần Dực an tâm nghỉ ngơi, mấy món đồ đó cứ để nguyên chủ tiếc nuối .
Bên Chu Đồng làm xong kiểm tra và làm thủ tục nhập viện, lúc đang giường bệnh. Mặt bôi thuốc, trông vẫn đáng sợ.
Chu Kiều bên mép giường, sắc mặt lắm. Thấy Chu Đồng mặt chỗ khác, vẫn dự định của .
“Đồng Đồng, em xuất viện xong sẽ đưa em nước ngoài.”
Lúc mặt Chu Đồng đau thấu xương, đau hơn lúc đ.á.n.h xong bao nhiêu . Hắn mở miệng chuyện nhưng khoang miệng chua đau, như kim châm. Hắn cầm điện thoại gõ chữ cho Chu Kiều xem.
【 Em ! 】
Chu Kiều: “Không do em quyết định . Lần em đắc tội Lan gia, làm mất dự án trăm triệu là chuyện nhỏ, quan trọng là nếu Lan gia đ.á.n.h tiếng với những quen , những đó chuyên môn gây khó dễ cho , em còn thể sống sung sướng thế ?”
“Em nước ngoài, cho tất cả .”
Chu Đồng rưng rưng nước mắt lắc đầu.
【 Em . 】
【 Hắn thực sự lợi hại như ? 】
Chu Kiều: “ .”
Chu Kiều kể rõ phận và mạng lưới quan hệ của Lan Đình cho Chu Đồng . Trước là vì cảm thấy chuyện kinh doanh trong nhà lo là , em trai chỉ cần vui vẻ lớn lên hưởng phúc. hiện tại phát hiện Chu Đồng nuôi chiều đến mức nặng nhẹ, cần thiết phân tích rõ mức độ nghiêm trọng cho Chu Đồng hiểu.
Rất nhiều thứ thể toạc bên ngoài, nhưng Chu Kiều vẫn cho Chu Đồng một uẩn khúc bên trong, nếu rõ, Chu Đồng lẽ vẫn thể hiểu lời .
---