[Xuyên Nhanh] Ký Chủ Đem Tiểu Đáng Thương Sủng Đến Tận Trời - Chương 466: Cổ xuyên kim: Vị sát thủ này có chút mạnh (8)

Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:04:36
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Dực hiểu, cánh cửa cần thiết mở, bằng dựa cái nết của đám nhân vật chính, bọn họ sẽ ấn chuông cửa mãi thôi.

Tần Dực nhẹ giọng dỗ dành Lan Đình hai câu, đó rời giường ngoài. Hắn xem hai kẻ sáng sớm tới làm gì.

Mở cửa phòng , Tần Dực mới nhầm, hiện tại sáng sớm. Dựa theo ánh nắng chiếu phòng khách, bây giờ chắc 11 giờ trưa.

Nơi Lan Đình ở là một căn hộ cao cấp một mặt sàn (penthouse), ba phòng ngủ, ban công lớn, trang trí theo phong cách hiện đại, kiểu ấm áp mà trông sang trọng, quý phái.

Lan Đình thích yên tĩnh, ngày thường chỉ dì giúp việc tới dọn dẹp, ăn uống thì hoặc là gọi đồ về, hoặc tự ăn, hoặc khác mời.

Tần Dực đ.á.n.h giá sơ qua căn nhà mới mở cửa. Sự xuất hiện của Tần Dực khiến hai ngoài cửa đều sửng sốt.

Tần Dực mặc một bộ áo ngủ, bộ đồ vẻ vặn lắm. Hắn thần sắc nhàn nhạt hai ngoài cửa, cổ là những dấu hôn đỏ chót, trắng trợn tuyên bố chuyện gì xảy đêm qua.

Vẫn là Chu Đồng phản ứng : “Tần Dực, ... ở đây?”

Cố Hành Viễn giọng của Chu Đồng làm cho bừng tỉnh, nhà một nữa, xác định đây là nhà Lan Đình.

“Tần Dực, đây nhà Lan Đình ? Tại ở đây?”

Cố Hành Viễn cảm thấy nếu lầm, bộ đồ Tần Dực đang mặc chính là áo ngủ của Lan Đình.

Hai , kẻ nào kẻ nấy cứ như cắm sừng, mở miệng là dùng giọng điệu chất vấn.

, đây là nhà Lan Đình.” Tần Dực hỏi: “Lan Đình còn đang ngủ, các chuyện gì ?”

Cố Hành Viễn cảm thấy đúng. “Không đúng, tại ở đây? Hôm qua nhắn tin cũng trả lời, trực tiếp về cùng Lan Đình ?”

Nhìn cách ăn mặc của Tần Dực và những dấu vết cổ , trong đầu Cố Hành Viễn lóe lên một ý nghĩ, lập tức chất vấn: “Cậu và Lan Đình quan hệ gì?”

Chu Đồng Tần Dực, trong mắt tràn đầy thất vọng: “Em tưởng khác với những , ngờ cũng giống hệt bọn họ.”

Mày Tần Dực nhíu chặt, hiện tại chỉ ôm Lan Đình ngủ bù. Hai tới lui cũng chẳng trọng tâm, cho nên ngữ khí cũng chút mất kiên nhẫn.

“Chúng quan hệ gì liên quan đến các . các đang làm phiền thời gian nghỉ ngơi của chúng đấy, nếu chính sự thì mời về cho.”

Tần Dực gộp và Lan Đình làm một, lời che giấu sự mật giữa hai .

Trong nháy mắt, đầu óc Cố Hành Viễn hiện lên nhiều thứ, nhưng vẫn nghĩ Tần Dực và Lan Đình thiết với từ bao giờ?

Tần Dực và Lan Đình ngay mí mắt phát triển đến quan hệ giường, mà chẳng gì.

Chu Đồng càng thêm vui. Theo thấy, Tần Dực vẫn luôn thích , cho dù thích Tần Dực thì Tần Dực cũng nên ở bên khác, chừng Tần Dực chỉ lấy Lan Đình làm thế cho thôi.

Chu Đồng cảm thấy nhận chân tướng.

, nhất định là Tần Dực thích nhiều năm đáp nên mới qua với Lan Đình.

Trừ cái còn một nguyên nhân nữa, thường xuyên với Tần Dực rằng Lan Đình và Cố Hành Viễn gần, chừng Tần Dực làm là vì . Cứ như thế, Cố Hành Viễn và Lan Đình sẽ còn thường xuyên ở bên như nữa.

Ngay khi Cố Hành Viễn và Chu Đồng đang suy tư, Tần Dực định đóng cửa . lúc chuẩn hành động thì giọng của Lan Đình vang lên.

“Sao ngoài lâu thế?”

Lan Đình tỉnh lúc Tần Dực rời giường, đợi một lúc thấy Tần Dực nên đành tự tìm .

Tần Dực xoay , thấy Lan Đình đang về phía bọn họ. Lan Đình mặc cùng một kiểu áo ngủ với .

Chẳng qua áo ngủ mặc chật, còn Lan Đình mặc thì rộng, làm lộ xương quai xanh và một mảng n.g.ự.c trắng đến phát sáng.

Bất quá làn da lộ của cũng chẳng khác Tần Dực là bao, liền mới làm chuyện đắn.

Tần Dực tới, kéo Lan Đình lòng, ôn nhu hỏi: “Sao dậy ?”

Lan Đình ôm cổ Tần Dực, tự nhiên hôn lên má .

“Anh mãi về, em ngủ .”

Mùi hương Tần Dực là thứ đặc biệt thích, ngửi thấy liền cảm thấy an tâm thoải mái.

Lan Đình chút khoa trương mà , Tần Dực bên cạnh là giấc ngủ an nhất của từ đến nay.

Cậu cũng thấy lạ, tự ngủ thì luôn lo lắng ám sát - đây là do cảnh sống từ nhỏ tạo thành, nhưng khi Tần Dực ở bên cạnh, như chỗ dựa, ngủ đặc biệt ngon.

Tần Dực : “Đang định đây.”

“Các là quan hệ gì?”

Tiếng chất vấn của Chu Đồng vang lên lưng Tần Dực. Chu Đồng thật sự chấp nhận việc Tần Dực đối xử ôn nhu như với đàn ông khác, cho dù Tần Dực chỉ coi Lan Đình là thế thì cũng chịu nổi.

Lan Đình ngẩng đầu khỏi n.g.ự.c Tần Dực, thấy vẻ mặt tức giận của Chu Đồng và sự khiếp sợ kịp thu hồi của Cố Hành Viễn.

Lan Đình hôn lên má Tần Dực một cái, đầu tủm tỉm hỏi Chu Đồng: “Cậu xem chúng là quan hệ gì?”

Chu Đồng chỉ Tần Dực, theo bản năng : “Anh thích ? Tại đối với như ?”

Tần Dực rõ ràng ghét Lan Đình, tại đối xử với như thế?

Ngay mặt mà ôn nhu với Lan Đình như , là làm ghen ?

Cố Hành Viễn sợ Chu Đồng đắc tội Lan Đình, vội vàng kéo tay Chu Đồng xuống, nắm chặt trong tay.

“Cái đó, Lan Đình, đừng để ý, Đồng Đồng chỉ là quá ngạc nhiên thôi.”

Trên mặt Cố Hành Viễn nặn một nụ , cố gắng tỏ ý với Lan Đình.

“Hai ở bên thật sự ngoài dự đoán của chúng , thật nghĩ tới.”

Lan Đình ngữ khí nhàn nhạt: “Chẳng lẽ chúng làm cái gì còn báo cáo với các ?”

“Tôi ý đó.” Cố Hành Viễn Lan Đình mật ôm eo Tần Dực, trong lòng cũng khó chịu.

Lan Đình và Chu Đồng giống , nhưng tướng mạo Lan Đình tinh xảo và xinh hơn, mày mắt thon dài, sóng mắt lưu chuyển như câu hồn khác.

Mắt Chu Đồng tròn hơn Lan Đình, nên vẻ vô tội đơn thuần.

Trước Cố Hành Viễn cảm thấy đơn thuần , cảnh sống của lừa lọc quá nhiều, Chu Đồng đơn thuần chính là tịnh thổ của .

trải qua thời gian dài tiếp xúc với Lan Đình, cảm giác của cũng khác .

như Tần Dực , con đều ngưỡng mộ kẻ mạnh.

Hắn đối với Lan Đình ý tưởng, mà là nắm bắt Lan Đình.

hiện tại Lan Đình ngoan ngoãn dựa lòng Tần Dực như , giống như một con hổ thu hồi nanh vuốt biến thành một con mèo con.

Lan Đình hỏi : “Vậy ý là gì?”

Hỏi xong cũng chẳng đợi Cố Hành Viễn trả lời mà trực tiếp đuổi : “Tôi còn buồn ngủ, nếu các việc gì thì mời về cho.”

Nói xong Lan Đình cũng chẳng thèm quan tâm hai còn ở đó , ngón tay móc nhẹ đai áo ngủ của Tần Dực: “Vào ngủ tiếp với em một lát .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-dem-tieu-dang-thuong-sung-den-tan-troi/chuong-466-co-xuyen-kim-vi-sat-thu-nay-co-chut-manh-8.html.]

Cả Lan Đình toát vẻ lười biếng, ngón tay chỉ móc đai áo, mà còn móc cả trái tim Tần Dực.

Tần Dực nhẹ nhàng nắm lấy tay Lan Đình, thấp giọng : “Đừng nháo.”

Lan Đình khẽ một tiếng: “Em mới nháo, chỉ đơn thuần ngủ cùng thôi.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Chu Đồng thấy điệu bộ của Lan Đình giống hệt trong lầu xanh kỹ viện, tức giận đến đỏ cả mặt.

“Đồ hổ! Trước mặt chúng mà còn diễn cái trò , lưng còn dùng thủ đoạn gì để quyến rũ khác nữa. Cố Hành Viễn còn bảo lợi hại, là dùng cái mặt và mấy thủ đoạn thấy ánh sáng để leo lên đấy chứ?”

Sắc mặt Lan Đình và Tần Dực nháy mắt lạnh xuống. Chu Đồng là “con cưng của trời” não nhất mà Tần Dực từng gặp, ai sánh bằng.

Dựa theo cách làm của Cố Hành Viễn, chắc chắn chỉ một nhắc nhở Chu Đồng khách khí với Lan Đình, nhưng Chu Đồng căn bản để tai.

Cố Hành Viễn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Lan Đình cũng ý thức Chu Đồng lỡ lời, thấp giọng quát: “Em đang bậy bạ gì đó?”

“Chẳng lẽ đúng ?” Chu Đồng chỉ Lan Đình mắng: “Anh xem, a!”

“Đồng Đồng!”

Lan Đình trực tiếp túm lấy ngón tay Chu Đồng, kéo trong nhà, đó chút do dự giáng một cái tát lên mặt Chu Đồng.

Tiếng tát tai thanh thúy vang vọng khắp phòng khách, má Chu Đồng nhanh chóng sưng vù lên.

Chu Đồng còn kịp phản ứng, cái tát thứ hai của Lan Đình giáng xuống.

Cố Hành Viễn thấy thế vứt đồ tay xuống định lao ngăn cản, Tần Dực trực tiếp chặn đường Cố Hành Viễn.

Cố Hành Viễn trong lòng đ.á.n.h thì vô cùng sốt ruột, Tần Dực với ánh mắt đầy khó hiểu: “Tần Dực, cản làm gì? Lan Đình đang đ.á.n.h Đồng Đồng kìa.”

Tần Dực lãnh đạm : “Đây là cái giá trả cho việc quản cái miệng.”

“Hôm qua Lan Đình cảnh cáo , tại cứ năm bảy lượt cho rằng Lan Đình sẽ dung túng chứ?”

Cố Hành Viễn há miệng, thể thừa nhận Tần Dực lý.

Tần Dực chẳng thích Chu Đồng ? Tại bây giờ thấy Chu Đồng đánh, Tần Dực thể thờ ơ như ?

Lan Đình liên tiếp giáng cho Chu Đồng vài cái tát, hề nương tay, đ.á.n.h xong thì mặt Chu Đồng sưng vù như đầu heo.

Đôi mắt Lan Đình âm trầm, khiến Chu Đồng sợ hãi cực độ.

Lan Đình : “Nếu quản cái miệng, thì đừng giữ nữa.”

Nói xong là một cái tát nữa giáng xuống mặt Chu Đồng.

Chu Đồng Lan Đình dọa sợ tới mức cả run lẩy bẩy, hai chân nhũn . Lan Đình đột nhiên ngửi thấy trong khí truyền đến một mùi khó tả, liếc xuống đất, mặt lộ rõ vẻ ghét bỏ, ngay đó hất mạnh tay ném Chu Đồng xa.

Cố Hành Viễn đẩy Tần Dực để đỡ lấy Chu Đồng, còn Tần Dực thì vội vàng xem tay của Lan Đình.

Lan Đình xuất là sát thủ, tay của kiểu tay nuông chiều từ bé, lòng bàn tay và hổ khẩu đều vết chai. vì giáng cho Chu Đồng mấy cái tát, lòng bàn tay lúc cũng đỏ ửng.

Tần Dực thổi nhẹ lòng bàn tay Lan Đình: “Đánh đau tay ? Lần đừng tự động thủ, để làm.”

Lan Đình nhướng mày: “Anh nỡ ?”

Tần Dực đáp: “Tại nỡ? Anh chỉ để ý đến em thôi.”

Lan Đình thấy ánh mắt Tần Dực lộ vẻ chân thành, dấu hiệu dối, bèn “Ừm” một tiếng, khóe miệng nhếch lên biểu thị sự hài lòng đối với câu trả lời của .

Cố Hành Viễn chê Chu Đồng bẩn mà ôm chặt lấy, đồng thời quên sang xin Lan Đình.

“Lan gia, thực xin , hôm nay chúng tới là để bồi tội, em là vô tâm thôi.”

Lan Đình hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo liếc Cố Hành Viễn và kẻ đang sợ hãi co rúm là Chu Đồng.

“Vô tâm? Mặc kệ cố ý vô tâm, cảnh cáo , là do chính để tai.”

“Tôi cha , cũng chẳng bạn bè . Tại chịu đựng việc nhảy nhót giới hạn chịu đựng của ? Cậu tính là cái thá gì? Bắt cả thế giới đều dỗ dành, nhường nhịn ?”

Lan Đình Chu Đồng với ánh mắt đầy khinh thường: “Một chút bản lĩnh cũng mà còn dám vẻ đây mặt . Nếu Tần Dực ở đây, cái tay hôm nay phế .”

Từ thần thái và ngữ khí của Lan Đình, Chu Đồng nhận chỉ suông, mà thực sự định làm như .

Chu Đồng sợ hãi rụt sâu trong lòng n.g.ự.c Cố Hành Viễn, vệt nước mặt đất còn đang nhắc nhở về sự thật mất mặt , còn dám thêm nửa lời. Hơn nữa mặt hiện tại quả thực đau, há miệng cảm giác như ngàn vạn cây kim châm mặt, đầu óc choáng váng, chấn động não .

Lan Đình về phía Cố Hành Viễn: “Nói cho Chu Kiều , cái hạng mục ở thành Đông đừng hòng lấy nữa. Quản Chu Đồng thì ngay cả công ty cũng đừng mong giữ.”

Chu Đồng dù đ.á.n.h đến đầu óc cuồng nhưng vẫn lời Lan Đình . Theo bản năng, phản bác, trai lợi hại, Lan Đình lấy công ty nhà là lấy .

Cố Hành Viễn ý thức mức độ nghiêm trọng của sự việc, lập tức tỏ vẻ sẽ chuyển lời.

Lan Đình tiếp tục: “Mặt khác, lúc đầu tư công ty , mấy năm nay cũng giới thiệu cho ít nhân mạch, coi như huề . Nếu của chướng mắt như , chúng cũng đừng hợp tác nữa, cút .”

Trong nháy mắt, lòng Cố Hành Viễn lạnh toát, buông Chu Đồng , quỳ xuống mặt Lan Đình.

“Không thể , Lan gia, cảnh cáo em . Hơn nữa chúng cũng hợp tác mấy năm nay ? Nói ngừng hợp tác là ngừng, đối với cũng là một tổn thất lớn.”

“Chút tổn thất đó chẳng cả.” Lan Đình thẳng: “Anh lời thì còn nhiều khác lời. Có nhiều tài nhưng gặp thời, năng lực nhưng bối cảnh. Tôi nâng đỡ một tôn trọng chẳng lẽ khó ?”

Ý tứ trong lời của Lan Đình quá rõ ràng. Ngoài Cố Hành Viễn, thể nâng đỡ khác. Cố Hành Viễn cũng tin chắc rằng dựa năng lực của Lan Đình, dư sức đưa một khác lên địa vị cao.

Cố Hành Viễn chuyện đó xảy : “Lan gia, cho thêm một cơ hội nữa, đảm bảo sẽ để xuất hiện loại vấn đề nữa.”

Lan Đình xua tay: “Cho quá nhiều cơ hội , cho nữa.”

Lan Đình hết những gì cần , còn đang buồn ngủ.

“Tần Dực.”

Tần Dực lập tức hiểu cơ hội thể hiện đến. Hắn tiên túm lấy cổ áo Chu Đồng ném cửa, đó mặt Cố Hành Viễn.

“Anh tự để ném ?”

Cố Hành Viễn biểu cảm lạnh lùng của Tần Dực dọa sợ: “Chúng là bạn bè ?”

Tần Dực chẳng buồn nhiều, Cố Hành Viễn tính là bạn bè gì chứ? “Về thì nữa.”

Cố Hành Viễn còn kịp phản ứng ý tứ trong lời của Tần Dực, Tần Dực túm cổ áo ném văng ngoài, quà cáp bọn họ mang đến cũng ném theo.

Tần Dực cảnh cáo: “Không ấn chuông cửa, gõ cửa, bằng cứ chờ phá sản .”

Biểu cảm của Tần Dực làm Cố Hành Viễn ý thức hề đùa. Có lẽ Tần Dực làm phá sản , nhưng Lan Đình thì chắc chắn thể.

Cánh cửa đóng sầm mặt, Cố Hành Viễn toát một mồ hôi lạnh, mà Chu Đồng bên cạnh vẫn còn đang sướt mướt.

“Viễn ca ca, thật quá đáng.” Chu Đồng chịu đựng cơn đau kịch liệt mặt, với Cố Hành Viễn.

Cố Hành Viễn bộ dạng của Chu Đồng chỉ thấy phiền chán. Hôm nay mang Chu Đồng tới đây đúng là một sai lầm.

---

Loading...