Tần Dực đồng hồ treo tường, 11 giờ 45 phút. Hôm nay nguyên chủ làm, bởi vì thấy Chu Đồng và Cố Hành Viễn ở bên nên trong lòng buồn bực, thật sự chịu nổi mới quán bar giải sầu.
Nguyên chủ ngày hôm qua uống nhiều rượu, cho nên khi xuyên tới đầu mới đau như .
Vốn dĩ nguyên chủ uống rượu, ngày thường chú trọng dưỡng sinh, đột nhiên uống nhiều như thế, cơ thể chịu nổi.
Nguyên chủ đến c.h.ế.t vẫn thích Chu Đồng, còn Chu Đồng chỉ coi là lốp dự phòng.
Từ giờ trở , Chu Đồng sẽ còn cái lốp dự phòng như nữa , làm chính thất cho bảo bảo nhà .
Sát thủ a, qua thấy ngầu .
Buổi tối gặp Lan Đình, Tần Dực quyết định nghiêm túc sửa soạn bản một chút.
Tóc của nguyên chủ dài, Tần Dực cầm tông đơ lên, loẹt xoẹt vài đường cắt ngắn, đó dùng tay vuốt ngược , tạo thành kiểu tóc undercut vuốt ngược 3/7.
Kiểu tóc làm lộ khuôn mặt tuấn mỹ của , Tần Dực gương cảm thấy hài lòng.
Khoảng 5 giờ chiều, Chu Đồng gọi điện cho Tần Dực: "Sao còn tới đón em hả?"
Tần Dực hỏi ngược : "Tại đón ?"
Lúc Chu Đồng ở cùng Cố Hành Viễn, mà nguyên chủ thì chuyện Chu Đồng và Cố Hành Viễn cãi , cho nên câu của Chu Đồng thật sự vô lý.
Chu Đồng câu hỏi của Tần Dực làm cho nghẹn lời. Trước Tần Dực như , chỉ cần gã gọi một tiếng là Tần Dực lập tức tới ngay.
Chu Đồng c.ắ.n môi, giọng vô cùng đáng thương: "Em cãi với Viễn ca ca, chụp ảnh cùng một nữ minh tinh."
Chu Đồng Tần Dực "ăn" chiêu , chỉ cần gã như , Tần Dực nhất định sẽ đau lòng.
đó là Tần Dực của ngày xưa, Tần Dực của hiện tại.
Tần Dực sô pha, dối mặt đỏ tim đập, giọng điệu bình thản: "Tôi khỏi nhà , vòng đón xa quá, tự bắt xe qua nhà hàng ."
Tần Dực cho Chu Đồng cơ hội nhiều, buông một câu "Tôi lái xe đây" trực tiếp cúp máy.
Chu Đồng hiểu nổi tại Tần Dực lạnh nhạt với như . Rõ ràng đó rõ, cho dù gã ở bên Cố Hành Viễn thì gã và Tần Dực vẫn là bạn bè mà.
Hơn nữa thời gian Tần Dực đối với gã còn như thế, mới qua bao lâu chứ.
Xem thái độ của Tần Dực là sẽ tới đón, Chu Đồng bất đắc dĩ, đành tự lái xe .
Tần Dực và Chu Đồng gặp ở cửa nhà hàng.
Vừa thấy Chu Đồng, Tần Dực liền hiểu tại Cố Hành Viễn Lan Đình làm thế cho Chu Đồng.
Khuôn mặt của Chu Đồng sáu bảy phần giống với Lan Đình.
Tần Dực vẫn thể lý giải nổi cái hành vi tìm thế .
Thứ nhất, Chu Đồng thích Cố Hành Viễn. Thứ hai, Chu Đồng cũng chẳng nước ngoài gì cả. Cái gọi là thế của Cố Hành Viễn thật sự là một trò , cũng may là Lan Đình đ.á.n.h cho tỉnh .
Chu Đồng thấy Tần Dực cũng rõ ràng sửng sốt. Gương mặt đổi, nhưng khí chất thì khác biệt.
Khí chất của Tần Dực luôn ôn hòa, còn Tần Dực mặt mang đến cảm giác thâm trầm nội liễm chút ngông nghênh, khiến tim Chu Đồng đập loạn nhịp.
"Anh..."
Chu Đồng còn hết câu, Tần Dực lễ phép gật đầu chào, đó xoay bước nhà hàng.
Chu Đồng bước nhanh đuổi theo, ngay khi tay gã sắp khoác lên cánh tay Tần Dực, nhanh mắt nhanh tay né tránh.
Trong mắt Chu Đồng lộ vẻ tổn thương, Tần Dực nhàn nhạt : "Không thích hợp."
Nước mắt lập tức tụ trong hốc mắt Chu Đồng, trông đáng thương vô cùng.
Khuôn mặt giống Lan Đình như đúc bày biểu tình đáng thương thế mặt Tần Dực, nội tâm chẳng hề d.a.o động chút nào.
"Chu Đồng, bạn trai, và Cố Hành Viễn vẫn là bạn bè, nghĩ chúng nên giữ cách một chút thì hơn."
Chu Đồng vốn định dùng Tần Dực để chọc tức Cố Hành Viễn, ai bảo Cố Hành Viễn cãi dỗ dành gã mà còn ăn cơm với khác? Kết quả Tần Dực cũng giữ cách với gã?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-dem-tieu-dang-thuong-sung-den-tan-troi/chuong-460-co-xuyen-kim-vi-sat-thu-nay-co-chut-manh-02.html.]
Khi Chu Đồng còn định thêm gì đó, nhân viên phục vụ tiến lên hỏi bọn họ đặt bàn .
Chu Đồng lập tức trả lời: "Chúng tìm ."
Tần Dực chút cạn lời, đây là diễn cũng lười diễn, tính toán sẵn là sẽ cùng bàn với Cố Hành Viễn ? mà cũng đúng ý .
Chu Đồng quét mắt một vòng quanh nhà hàng, thuận lợi thấy hai trong góc.
Gã chỉ về phía góc đó với phục vụ: "Chúng cùng với họ."
Nhân viên phục vụ thấy thế cũng gì thêm, làm động tác "Mời".
Chu Đồng kéo tay Tần Dực, thấy Tần Dực tránh né thì chút vui.
Hôm nay Tần Dực năm bảy lượt tránh né gã, chuyện lạnh nhạt, cũng đến đón gã, trong lòng gã vẫn còn đang giận đây.
Chu Đồng , Tần Dực chậm rãi theo .
Khi Chu Đồng về phía bàn của Cố Hành Viễn, Cố Hành Viễn chú ý tới gã.
Đợi Chu Đồng đến gần, Cố Hành Viễn nghi hoặc hỏi: "Đồng Đồng, em ở đây?"
Chu Đồng liếc Lan Đình một cái. Gã ghét Lan Đình, kẻ dựa khuôn mặt giống gã để tiếp cận Cố Hành Viễn.
Rõ ràng gã ngoan ngoãn hơn Lan Đình nhiều, thế mà Cố Hành Viễn cứ thích dán lấy cái tên Lan Đình lạnh như băng .
"Các thể ở đây ăn cơm, tại em thể tới?"
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Lan Đình căn bản thèm để ý đến Chu Đồng, ánh mắt lập tức chú ý tới Tần Dực phía .
Cậu quen Cố Hành Viễn ba năm, tự nhiên từng gặp qua Tần Dực.
Tần Dực thích Chu Đồng, cũng .
Chỉ là hôm nay cảm thấy Tần Dực gì đó khác lạ?
Tướng mạo Tần Dực tệ, khác hẳn với kiểu trai phong trần của Cố Hành Viễn.
Tần Dực mặc áo sơ mi trắng dài tay đơn giản cùng quần jean xanh nhạt, tóc vuốt ngược để lộ khuôn mặt mỹ tì vết.
Hắn đó toát lên vẻ lười biếng, khí chất khác biệt so với , trong mắt cũng còn sự mê luyến dành cho Chu Đồng như . Điều khiến tâm can Lan Đình ngứa ngáy.
Nếu Tần Dực cùng Chu Đồng, Lan Đình sẽ cho rằng đây là em của Tần Dực.
Một Tần Dực như thế , thật sự hợp khẩu vị của , tay quá .
Tần Dực cũng Lan Đình một cái, vẫn là cảm giác quen thuộc , thật thoải mái.
Cố Hành Viễn và Chu Đồng lời qua tiếng vài câu, Lan Đình mở miệng : "Chúng gọi cũng nhiều món, Tần và Chu tiểu thiếu gia cùng xuống ăn ."
Lan Đình mở miệng liền cắt ngang cuộc cãi vã sắp nổ giữa Cố Hành Viễn và Chu Đồng.
Tần Dực trực tiếp xuống bên cạnh Lan Đình. Chu Đồng thầm cảm thán Tần Dực săn sóc để chỗ cho , trong lòng cao hứng, nhưng ngoài mặt tỏ vẻ miễn cưỡng xuống cạnh Cố Hành Viễn.
Cố Hành Viễn gọi thêm hai món, đều là món Chu Đồng thích ăn.
Chu Đồng thấy thế liền : "Đừng tưởng gọi hai món em thích là em sẽ tha thứ cho ."
Cố Hành Viễn lộ vẻ bực bội: "Anh chẳng ? Anh hồi tâm chuyển ý, cái tin tức là giả, chuyện tạm thời đừng nhắc tới nữa, về nhà , ? Em giải thích thế nào cũng chiều."
Chu Đồng sắc mặt khó coi, lời của Cố Hành Viễn là ý bảo gã đang vô cớ gây rối ?
"Anh ý gì?"
"Anh thể ý gì chứ? Anh chỉ là cùng em tranh cãi ở đây thôi."
Bên Cố Hành Viễn đang dỗ dành Chu Đồng, Tần Dực cảm giác một bàn tay đặt lên đùi , thành thật cho lắm.
Gân xanh trán Tần Dực giật giật, thần sắc ẩn nhẫn, trực tiếp bắt lấy tay Lan Đình, dùng ánh mắt hiệu cho đừng lộn xộn.
Lan Đình như một con hồ ly nhỏ, giọng nhỏ đến mức khó thấy: "Vốn liếng của Tần hùng hậu thật đấy."