[Xuyên Nhanh] Ký Chủ Đem Tiểu Đáng Thương Sủng Đến Tận Trời - Chương 372: Phượng hoàng trắng gãy cánh chốn sơn gian (12)

Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:01:46
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Dực nhận sự nôn nóng của phượng hoàng, bèn ôn nhu an ủi nó đừng vội, cứ từ từ thôi.

Trong lúc canh chừng phượng hoàng phá vỏ, Tần Dực đột nhiên nghĩ đến một chuyện: Phượng hoàng cần ăn gì ?

Tiểu phượng hoàng sắp chào đời, kích thước quả trứng thì khi phá vỏ chắc chắn chỉ là một cục bông nhỏ xíu, hẳn là cần ăn cái gì đó, chứ chẳng lẽ chỉ dựa linh khí trong kết giới để lớn lên ?

Sau khi cân nhắc, Tần Dực nhờ Thương Linh trông nom trứng phượng hoàng, còn thì Thương Châu mua ít thức ăn về dự trữ.

phượng hoàng con ăn gì, Tần Dực mua gạo để nấu hồ (cháo bột), còn thịt, rau xanh các loại.

Trúc thật (hạt tre) thì nhân gian bán, nhưng nhớ rõ Tật Phong Tông cả một rừng trúc lớn.

Hổ Phách quét qua rừng trúc của Tật Phong Tông, xác nhận bên trong trúc thật. Ngay khi Tần Dực định Tật Phong Tông hái, Hổ Phách nhắc nhở: [Thần quân, chúng nên về . Trứng phượng hoàng đang tìm ngài, nếu ngài về ngay, nó thể sẽ liều mạng đập vỡ kết giới chạy đấy.]

Hổ Phách , Tần Dực lập tức dập tắt ý định Tật Phong Tông.

Tần Dực mua đồ cộng thêm thời gian đường đến một canh giờ. Lúc trở về, phát hiện Thương Linh đang ôm quả trứng ở cửa, vẻ mặt đầy lo lắng. Trứng phượng hoàng trong lòng cứ ngọ nguậy liên hồi, trông vô cùng nôn nóng bất an.

Thương Linh thấy Tần Dực như thấy cứu tinh.

“Tần Dực, cuối cùng ngươi cũng về ! Trứng trứng thấy ngươi, cuống đến mức phá tan kết giới tìm, ngươi mà về là giữ nổi nữa .”

Tần Dực đón lấy trứng phượng hoàng từ tay Thương Linh. Quả trứng lòng Tần Dực liền lập tức im thin thít, trông ngoan ngoãn vô cùng.

Thương Linh thở phào một . Hắn hề buồn vì trứng phượng hoàng chỉ nhận Tần Dực, ngược còn thấy nhẹ nhõm vì Tần Dực về để trấn an cục cưng .

“Quả nhiên là nhận quen.”

Tần Dực đáp: “Biết nhận , sẽ tùy tiện kẻ khác lừa .”

Phượng Quân chính là vì quá đơn thuần nên mới Ngọc Thanh lừa, chịu khổ bao nhiêu năm.

Tần Dực đặt cái ổ của trứng phượng hoàng lên bàn gốc cây trong sân, quả trứng gọn trong ổ. Cả và Thương Linh đều ghế chăm chú nó.

Tần Dực ngay ngắn, Thương Linh chống cằm, còn cả Hổ Phách, tất cả đều đang chờ đợi giây phút phượng hoàng phá vỏ.

Có Tần Dực và Thương Linh ở bên, trứng phượng hoàng bắt đầu chuyên tâm phá vỏ.

Thương Linh : “Tiểu phượng hoàng, ngươi cố gắng lên nhé, chờ ngươi đời dẫn chơi đấy.”

Trứng phượng hoàng lắc lắc, tỏ vẻ đồng ý với thỉnh cầu của Thương Linh.

Ban ngày hai chẳng làm gì cả, chỉ chuyên tâm chằm chằm quả trứng. Đến tối, Tần Dực cũng mang trứng phòng mà để nó gốc cây hấp thụ linh khí trong sân cùng thở thiên nhiên. Hắn cũng về phòng, cứ đả tọa trong sân bầu bạn với trứng phượng hoàng.

Thương Linh cũng đả tọa, mệt thì biến về nguyên hình, vùi đất nghỉ ngơi. Hắn là linh chi, cần giường cũng ngủ .

Đến nửa đêm ngày thứ năm, Thương Linh buồn ngủ díu cả mắt. Ngay lúc định biến về nguyên hình ngủ thì đột nhiên thấy tiếng vỏ trứng nứt . Thương Linh tỉnh cả ngủ.

Hắn dụi dụi mắt, ghé sát gần, phát hiện vỏ trứng xuất hiện vết nứt.

“Tần Dực!” Thương Linh dùng giọng gió gọi khẽ, trong thanh âm giấu sự vui sướng.

Bọn họ canh chừng mấy ngày nay, cuối cùng cũng chờ khoảnh khắc .

Tần Dực mở mắt, liếc một cái liền thấy vết nứt vỏ trứng. Hắn hiệu im lặng, Thương Linh lập tức bịt miệng , nín thở chờ tiểu phượng hoàng chui .

Thương Linh cũng hết mệt, nhất định tận mắt thấy phượng hoàng đời.

Khi ánh trăng dần lặn, trời hửng sáng, ánh mắt mong chờ của Tần Dực và Thương Linh, cuối cùng từ trong quả trứng cũng chui một cái đầu nhỏ xíu.

Cái đầu nhỏ màu trắng, mắt còn mở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-dem-tieu-dang-thuong-sung-den-tan-troi/chuong-372-phuong-hoang-trang-gay-canh-chon-son-gian-12.html.]

Khoảnh khắc thấy đầu nhỏ của phượng hoàng lộ , đôi mày Tần Dực giãn , nụ như gió xuân ấm áp. Thương Linh thì gắt gao bịt miệng, cố nén hai chữ “Dễ thương quá” xuống bụng.

Hổ Phách trong đầu Tần Dực gào thét: [Dễ thương quá mất!]

Tần Dực lên tiếng, chỉ thầm cổ vũ phượng hoàng trong lòng.

Bạch phượng lộ một cái đầu xong liền sức bò khỏi vỏ. Đầu tiên là đầu, đó là cánh, đến móng vuốt nhỏ. Trên dính dịch trứng, bò trông sạch sẽ.

Phượng hoàng chui khỏi vỏ, cũng chỉ to cỡ một nắm tay. Nó nghỉ ngơi một lát mới mở mắt thế giới .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thứ đầu tiên nó thấy chính là hai “ khổng lồ” bên cạnh bàn.

nhận diện mạo của Tần Dực và Thương Linh, nhưng quen thuộc với thở của bọn họ.

Đầu nhỏ nghiêng nghiêng, tự ngẫm nghĩ một lát, nó bò khỏi cái rổ, hướng về phía Tần Dực mà chậm rãi nhích tới.

Tần Dực mở hai tay đặt sát mép rổ. Phượng hoàng bò đến nơi, thấy tay Tần Dực liền chúi đầu lao . Tần Dực thuận lợi đón nó.

Phượng hoàng to cỡ hai lòng bàn tay Tần Dực ghép . Nó bẹp tay Tần Dực thở dốc. Đối với một tiểu phượng hoàng phá vỏ, việc tốn nhiều sức lực.

Thương Linh càng càng thấy phượng hoàng đáng yêu, nhịn đưa tay chạm nhẹ cái đầu nhỏ của nó. Vì quen Thương Linh nên phượng hoàng hề bài xích .

“Tiểu phượng hoàng, ngươi đúng là tiểu phượng hoàng xinh nhất.” Thương Linh khen ngợi.

Tiểu phượng hoàng màu trắng, nhưng kỹ trắng thuần, mà là màu trắng lấp lánh ánh kim rực rỡ, xinh vô cùng.

Lời khen chân thành của Thương Linh khiến phượng hoàng vô cùng hưởng thụ.

Nghỉ ngơi xong, phượng hoàng ngước Tần Dực. Từ lúc nó phá vỏ đến giờ Tần Dực vẫn câu nào.

Thương Linh nhắc: “Tiểu phượng hoàng đang chờ ngươi khen nó đấy.”

Tần Dực nghiêm túc khen: “Thật xinh .”

Phượng hoàng mắt là phiên bản thu nhỏ của bản thể Phượng Quân. Tuy vẻ lộng lẫy và khí thế cường đại như bản thể trưởng thành, nhưng xinh và đáng yêu theo một cách riêng.

Phượng hoàng thẹn thùng rúc đầu cánh, hành động chọc cả Thương Linh lẫn Hổ Phách, chỉ Tần Dực là ánh mắt tràn đầy nhu tình.

Lần phượng hoàng phá vỏ sớm hơn một trăm năm. Nhờ kết giới thiết lập nên hề để lộ chút thở nào ngoài.

Hắn kiểm tra tình trạng thể của phượng hoàng, thứ đều hảo, lông vũ cũng mọc đủ.

Có lẽ vì đó thương quá nặng nên hiện tại phượng hoàng nhớ bao nhiêu chuyện, vì thế mới trở nên đơn thuần như .

Sau khi kiểm tra xong, Tần Dực chạm nhẹ đầu nhỏ của nó: “Bảo bối, ăn cháo bột ?”

Nghe , cái đầu nhỏ của phượng hoàng từ trong cánh chui , cánh chỉ vỏ trứng kêu “chiêm chiếp” vài tiếng.

Tiếng kêu nhỏ xíu khiến trái tim Tần Dực như lông vũ nhẹ nhàng lướt qua, ngứa.

Tần Dực lấy vỏ trứng cho nó. Phượng hoàng lập tức mổ vỏ trứng ăn ngon lành. Vỏ trứng giòn tan, phượng hoàng ăn đến là thơm ngon.

Tần Dực nghĩ, khi nào rảnh vẫn nên rừng trúc của Tật Phong Tông tìm trúc thật về làm đồ ăn cho phượng hoàng mới , đó mới là món nó thích nhất.

Thương Linh trực giác cho rằng vỏ trứng chắc chắn ngon lành gì, nhưng phượng hoàng ăn say sưa như , đành nuốt những lời định trong.

Phượng hoàng nhanh ăn hết vỏ trứng. Ăn xong, Tần Dực phát hiện hình như nó lớn lên một chút, quả nhiên vỏ trứng phượng hoàng cũng là đồ đại bổ.

Phượng hoàng mới phá vỏ lâu, ăn no xong liền ôm bụng ngủ ngay trong lòng bàn tay Tần Dực.

Tần Dực đặt nó ổ nhỏ, móng vuốt của phượng hoàng quắp chặt lấy ngón tay buông.

Hổ Phách đ.á.n.h giá: [Thần quân, ngài giống như đang nuôi một đứa con trai .]

Loading...