[Xuyên Nhanh] Ký Chủ Đem Tiểu Đáng Thương Sủng Đến Tận Trời - Chương 345: Nhiếp Chính Vương điên cuồng x Ám vệ tuấn tú (16)
Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:00:53
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hổ Phách cảm thấy vô cùng kích thích, cũng chỉ dám che mắt gào thét trong im lặng, căn bản dám phát một chút tiếng động nào.
Nếu nó phá hỏng bầu khí giữa Tần Dực và Phượng Vũ, cho dù Tần Dực gì, nó cũng tự cảm thấy thật mắt , quấy rầy khoảnh khắc liếc mắt đưa tình của đôi phu phu nhà .
Tuy nhiên, Tần Dực cho Hổ Phách cơ hội quấy rầy và Phượng Vũ. Ngay khi Hổ Phách còn kịp phản ứng, cắt đứt liên hệ với hệ thống. Như , bất kể và Phượng Vũ làm gì, Hổ Phách cũng sẽ .
Buổi sáng, Phượng Vũ đạp lên vết thương của Tiêu Huyền Cẩn, dùng sức khiến gã đau đến c.h.ế.t sống . Lúc , y đạp lên Tần Dực cũng khiến "c.h.ế.t sống ", nhưng đối với Tần Dực, đây là một loại tra tấn ngọt ngào.
Tần Dực thể từ chối việc Phượng Vũ đối xử với như , phản ứng của cơ thể thành thật.
Nhìn khuôn mặt đắc ý của Phượng Vũ, Tần Dực vươn tay nắm lấy mắt cá chân y, cho cái chân tiếp tục tác oai tác quái.
Hơi ấm từ lòng bàn tay xuyên qua lớp vải truyền đến mắt cá chân, Phượng Vũ cảm giác nơi Tần Dực nắm lấy đều đang nóng lên.
Ánh mắt Tần Dực y rực lửa, chút che giấu d.ụ.c vọng của bản .
"Vương gia, thuộc hạ làm nam sủng của ngài, mà là một phận xác định rõ ràng hơn."
Phượng Vũ nheo mắt , ám vệ trưởng của y to gan hơn y tưởng nhiều.
"Ngươi phận gì?"
Phượng Vũ thu chân , một nữa cúi áp sát Tần Dực, hai ở gần , thở đan xen .
"Chỉ cần ngươi hầu hạ khiến hài...", chữ "lòng" biến mất giữa môi răng của hai .
Tần Dực một tay giữ lấy gáy Phượng Vũ, một tay ôm eo y, môi dán chặt , nhanh cả hai cùng ngã xuống sàn.
Tần Dực làm đệm thịt, để Phượng Vũ , môi hai một khắc nào tách rời.
Phượng Vũ bao giờ hôn môi là một việc khiến mê đến thế, linh hồn như đang bay bổng chín tầng mây.
Hai ngươi tới , nhiệt tình b.ắ.n bốn phía, nhiệt độ trong phòng dần dần trở nên nóng bỏng.
Tần Dực làm đệm, nhưng càng giống như kẻ nắm giữ quyền chủ động.
Phượng Vũ vốn ít khi khác áp chế, trong chuyện hôn môi y gần như chỉ thể động tiếp nhận nụ hôn từ Tần Dực, nhưng y vui vẻ tận hưởng điều đó.
Khi hành vi của hai ngày càng mất kiểm soát, vài tiếng gõ cửa vang lên phá vỡ bầu khí nóng rực trong phòng. Tay Tần Dực luồn trong y phục của Phượng Vũ, còn tay Phượng Vũ vẫn đang đặt cơ bụng Tần Dực.
Hai , hẹn mà cùng bật .
Tần Dực đỡ Phượng Vũ dậy, hai cứ thế thảm. Tần Dực giúp Phượng Vũ chỉnh xiêm y, Phượng Vũ bình thở một chút hỏi gõ cửa bên ngoài: "Chuyện gì?"
Quản sự ngoài cửa trả lời: "Vương gia, Văn thừa tướng và Văn đại tiểu thư tới."
Tần Dực : "Bọn họ trong thời gian luôn gặp em, nhưng nào cũng hoặc khác đuổi về. Nghĩ đến là bọn họ hôm nay Vương gia nghỉ ngơi, cho nên mới sáng sớm tìm đến."
"Đuổi về thì cứ đuổi về ." Phượng Vũ mấy để tâm : "Để cho bọn họ trở về quý trọng những ngày lành cuối cùng."
Chờ y rảnh tay trong hai ngày tới, sẽ xử lý cả nhà Văn thừa tướng.
Tần Dực liền hướng ngoài cửa dặn dò: "Mời thừa tướng và Văn tiểu thư về , Vương gia mấy ngày nay cần nghỉ ngơi, tiếp khách."
Tần Dực mỗi ngày đều theo bên cạnh Phượng Vũ, Phượng Vũ cũng từng dặn dò, thấy Tần Dực cũng như thấy y, cho nên Tần Dực như , quản sự liền ngoài hồi đáp Văn thừa tướng.
Phượng Vũ kìm mà dán lên môi Tần Dực. Môi Tần Dực như bôi mật ong , y thích.
Văn thừa tướng và Văn Uyển Nhu là cái thá gì, cũng xứng để y lãng phí thời gian .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-dem-tieu-dang-thuong-sung-den-tan-troi/chuong-345-nhiep-chinh-vuong-dien-cuong-x-am-ve-tuan-tu-16.html.]
Ngay lúc Phượng Vũ đang động tình, dày của y kêu lên biểu tình sự tồn tại một cách rõ ràng. Tần Dực đành giúp Phượng Vũ mặc y phục chỉnh tề , làm gì cũng đợi Phượng Vũ ăn no .
Phượng Vũ thầm mắng cái dày cố gắng, cứ đói ngay lúc chứ? Không thể đợi y và Tần Dực xong xuôi chính sự hẵng đói ?
Sự vui của Phượng Vũ hiện rõ mồn một mặt. Tần Dực giúp Phượng Vũ thắt đai lưng xong liền hôn lên má y một cái: "Chờ dùng bữa xong, em thế nào đều tùy em."
Phượng Vũ: "Thật ? Ban ngày ban mặt làm chuyện cũng ?"
Tần Dực gật đầu: "Đương nhiên ."
Phượng Vũ dỗ dành đến vui vẻ, hôn lên miệng Tần Dực một cái mới kéo tay ăn cơm.
Hai sảnh ngoài, quản sự báo cho Phượng Vũ , Văn thừa tướng và Văn Uyển Nhu vẻ như hôm nay gặp Phượng Vũ thì sẽ .
Phượng Vũ : "Nếu bọn họ nguyện ý chờ thì cứ để bọn họ chờ. Bổn vương gặp là gặp, mặc kệ bọn họ dùng cách gì cũng vô dụng."
Quản sự một nữa ngoài chuyển lời của Phượng Vũ cho Văn thừa tướng và Văn Uyển Nhu.
Phượng Vũ từ chối thẳng thừng, Văn thừa tướng lòng nóng như lửa đốt.
"Nếu Nhiếp Chính Vương gặp chúng , nhà chúng thật sự xong ."
Văn Uyển Nhu thần sắc căng thẳng, đó kéo Văn thừa tướng lên xe ngựa.
Nàng bảo xa phu đ.á.n.h xe về nhà, để xe ngựa dừng ở cửa Nhiếp Chính Vương phủ nữa.
Khi xe ngựa bắt đầu chạy, Văn Uyển Nhu mới mở miệng: "Cha, Nhiếp Chính Vương rõ ràng là định cho chúng cơ hội, phán t.ử hình cho chúng . Lần con, chúng về nhà sắp xếp thỏa, bảo thu dọn đồ đạc, nên thì đó, ít nhất còn cơ hội sống sót."
"Chúng chia rời , con cũng tin Nhiếp Chính Vương thể một tay che trời, tìm tất cả tộc nhân phân tán khắp đại giang nam bắc."
Văn thừa tướng đó còn cảm thấy Văn Uyển Nhu khi rơi xuống nước trở nên thông minh hơn, nhưng hiện tại ý tưởng của nàng, ông chỉ thấy nàng thật ngu xuẩn.
"Con nghĩ mà đơn giản thế? Nhiếp Chính Vương nếu cho chúng cơ hội, con tưởng ngài sẽ phái theo dõi chúng ?"
"Còn trốn? E rằng khỏi thành thì cái mạng nhỏ cũng chẳng còn."
Văn Uyển Nhu là một hiện đại, căn bản tưởng tượng nổi sự khắc nghiệt chế độ hoàng quyền cổ đại, nàng chỉ cảm thấy Văn thừa tướng suy nghĩ quá nghiêm trọng.
"Cha, chúng từng nhóm mà."
"Từng nhóm?" Văn thừa tướng như chuyện : "Con Văn thị nhất tộc chúng bao nhiêu ? Tương đương với non nửa cái kinh thành đấy. Mọi động, trừ phi Nhiếp Chính Vương điếc tai mù mắt, bằng thể ?"
Văn Uyển Nhu thấy khuyên Văn thừa tướng, cũng định khuyên nữa.
Văn thừa tướng sống, nhưng nàng còn sống.
Nàng là hiện đại xuyên đến thời đại , là để làm nhân vật chính, nàng mới sẽ cùng những kẻ cổ hủ chờ c.h.ế.t.
Tần Dực và Phượng Vũ ai quấy rầy, hai vui vẻ dùng bữa sáng.
Ăn no xong, Phượng Vũ kéo Tần Dực về phòng. Cửa phòng đóng , Phượng Vũ chủ động cởi áo ngoài: "Mặc kệ ban ngày , Tần ca ca, tới chơi đùa nào ~"
Tần Dực đối mặt với Phượng Vũ cũng chẳng Liễu Hạ Huệ gì. Phượng Vũ dứt lời, Tần Dực liền hôn lên môi y.
Hai bên qua nhiều thế giới, hôn môi thế nào, Phượng Vũ ở giường thích kiểu gì, Tần Dực đều rõ như lòng bàn tay. Tần Dực hạ quyết tâm làm cho Phượng Vũ thoải mái, mà Phượng Vũ cũng chỉ cùng Tần Dực cùng trầm luân.
Ngoài cửa, quản sự còn việc tìm Phượng Vũ, kết quả âm thanh của Phượng Vũ trong phòng, lặng lẽ lùi xa vài bước.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Không ngờ Vương gia nhà cũng hoang dã, ban ngày ban mặt thế mà liền... Quản sự sắp xếp hạ nhân đun nước, chắc chắn lát nữa sẽ cần dùng đến.
---