Phượng Vũ đối với Thái hậu vẫn luôn tôn trọng, nhưng phụ nữ cũng là kẻ mặt một đằng lưng một nẻo.
Trước y mắt nhắm mắt mở cho qua, hiện tại định làm như nữa.
Y đối xử với hai con Tiêu Huyền Cẩn tệ, nhưng cả hai đều là lũ sói mắt trắng vô ơn.
“Bổn vương xứng với Tiên đế , trong lòng tự phán đoán, cần Thái hậu nhiều lời.”
Thái hậu cảm giác thái độ của Phượng Vũ đối với bà khác. Bà định mở miệng lấy lòng thì Phượng Vũ nhẹ nhàng bâng quơ : “Hơn nữa còn là Hoàng thượng, ngày lành của Thái hậu ngươi cũng đến cùng . Nếu sống những ngày hầu hạ, cẩm y ngọc thực nữa, thì đến hoàng lăng cầu phúc cho Tiên đế .”
Sắc mặt Thái hậu nháy mắt trắng bệch: “Không!”
Hoàng lăng nơi đó âm u ẩm ướt, thái độ của Phượng Vũ rõ ràng là để bà sống yên .
“Nhiếp Chính Vương, bổn cung là Thái hậu, bổn cung sẽ hoàng lăng.”
Phượng Vũ: “Không do ngươi quyết định.”
Phượng Vũ giơ tay lên, hai thị vệ lập tức tiến đến, một trái một áp giải Thái hậu lôi , căn bản cho bà cơ hội thêm nửa lời.
Chuyện trong hoàng cung giải quyết xong, Phượng Vũ trở về Nhiếp Chính Vương phủ. Những chuyện khác y quản, phía Tiêu Huyền Cẩn y càng để ý tới, thủ hạ của y tự chừng mực, đảm bảo Tiêu Huyền Cẩn tra tấn nhưng sẽ c.h.ế.t.
Trở trong phòng, Phượng Vũ hướng về phía trung gọi một tiếng “Ám Dạ”, Tần Dực lập tức xuất hiện bên cạnh y.
Phượng Vũ ngẩng đầu hiệu cho Tần Dực xuống. Tần Dực lên ghế, Phượng Vũ liền sà lòng, lên đùi , đó tháo mặt nạ của xuống.
Nhìn gương mặt tuấn , tâm tình Phượng Vũ hơn nhiều. Tần Dực chủ động ôm lấy y, vòng y trong ngực, điều làm Phượng Vũ càng thêm cao hứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-dem-tieu-dang-thuong-sung-den-tan-troi/chuong-340-nhiep-chinh-vuong-dien-cuong-x-am-ve-tuan-tu11.html.]
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Phượng Vũ ôm eo Tần Dực, dựa vai làm nũng: “Hôm nay thật là mệt c.h.ế.t .”
Tần Dực khen ngợi: “Vương gia lợi hại.”
Phượng Vũ : “Ngươi cảm thấy thực tàn nhẫn ? Hoàng thượng thành phế nhân, Thái hậu tống hoàng lăng.”
Tần Dực : “Đó là bọn họ gieo gió gặt bão, Vương gia tận tình tận nghĩa .”
“Hơn nữa gân tay Hoàng thượng là do thuộc hạ cắt đứt, thuộc hạ cũng tàn nhẫn.”
Phượng Vũ thể Tần Dực đang an ủi .
“Phượng thị nhất tộc đối với Tiêu Quốc trung thành và tận tâm. Từ nhỏ dạy dỗ tư tưởng trung quân ái quốc. Tổ phụ và phụ đều vì Tiêu Quốc mà c.h.ế.t trận. Tiên đế thương xót tuổi nhỏ mồ côi, đãi như con ruột, đối với Tiên đế vô cùng cảm kích.”
Phượng Vũ nhớ thời gian đó, thể đó là lúc y vui vẻ nhất.
“Sau Tiên đế bệnh nặng đột ngột, khi đó Hoàng thượng mới mười tuổi. Tiên đế tin tưởng , liền để khi mới 18 tuổi làm Nhiếp Chính Vương.”
“Hoàng thượng tuổi còn nhỏ, trấn áp đám quan , còn các hoàng t.ử khác như hổ rình mồi ngôi vị hoàng đế, nước Triệu và Bắc Man cũng thừa dịp ấu đế đăng cơ mà xâm phạm. Thù trong giặc ngoài, mất mấy năm trời mới giúp giang sơn định .”
“Ta vì sự yên của Tiêu Quốc, vì bồi dưỡng Hoàng thượng mà trả giá bao nhiêu tâm huyết, Hoàng thượng càng ngày càng phòng .”
Phượng Vũ khẽ thở dài một : “Hoàng thượng là do từ bé đến lớn, từng nghĩ tới lẽ sẽ một ngày đến nông nỗi đối chọi gay gắt. Để phòng ngừa chuyện xảy , từ khi Hoàng thượng 16 tuổi, liền bắt đầu chậm rãi trao quyền cho . Ta cũng từng với , còn mấy tháng nữa khi làm lễ trưởng thành, sẽ giao binh quyền. Hắn quá thiếu kiên nhẫn, nhưng cũng nhờ mà thấy rõ con và độ lượng của .”
“Ta dạy bao nhiêu thứ, đều học trả cho ch.ó hết .”
Tần Dực ngẫm , xác thật Tiêu Huyền Cẩn làm nên trò trống gì. Phàm là Tiêu Huyền Cẩn chịu chờ thêm ba tháng, đến lúc đó nếu Phượng Vũ giao quyền lực mà mới động thủ, gì cũng còn chiếm cái lý. Đằng Tiêu Huyền Cẩn tự thiếu kiên nhẫn, Thái hậu và Văn Uyển Nhu khuyên vài câu liền theo, còn tay tàn độc với Phượng Vũ, đúng là tự làm tự chịu thôi.
Tần Dực Phượng Vũ kể chuyện, trong lòng đối với y càng thêm đau lòng.