[Xuyên Nhanh] Ký Chủ Đem Tiểu Đáng Thương Sủng Đến Tận Trời - Chương 338: Nhiếp Chính Vương điên cuồng x Ám vệ tuấn tú(09)
Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:00:45
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hiện tại vết thương của Tiêu Huyền Cẩn chỉ mới khôi phục ba thành, còn dùng nước linh tuyền đắp lên vết thương liên tục ba ngày nữa mới thể lành hẳn. Nếu thể tiếp tục dùng linh tuyền, Tiêu Huyền Cẩn coi như phế .
Văn Uyển Nhu tiếp tục ở hoàng cung, nàng để lời nhắn cho Tiêu Huyền Cẩn, đó sai đưa về phủ. Ngày mai nàng cha đưa nàng đến Nhiếp Chính Vương phủ. Chỉ cần Phượng Vũ khôi phục tay chân, nàng liền lợi thế để đàm phán với y.
Văn Uyển Nhu nghĩ thì lắm, nhưng ngờ chiếc vòng tay của nàng Tần Dực giao cho Hổ Phách thu giữ, khi nào cần mới lấy dùng. Nàng định sẵn là cả đời cũng lấy chiếc vòng đó nữa.
Đêm tối tĩnh mịch, trằn trọc khó ngủ, mơ mộng .
Phượng Vũ nghỉ ngơi đến một canh giờ, giờ Dần điểm, gà trống gáy sáng, sắc trời hửng lên thì y mở mắt.
Khi thấy Tần Dực vẫn còn ở bên cạnh, mặt y lộ một nụ .
Có Tần Dực ngủ cùng, y gặp ác mộng nữa, ngược còn một giấc mộng .
Trong mơ, y ở một thế giới xa lạ, yêu cùng một rõ mặt, hơn nữa còn sống bên hạnh phúc vui vẻ.
Trực giác mách bảo y rằng chính là Ám Dạ, bởi vì y cảm nhận sự quen thuộc tương đồng giữa đó và Ám Dạ.
Tần Dực ở thế giới làm ám vệ vô cùng tận tụy, Phượng Vũ trong lòng tỉnh, cũng tỉnh theo.
Phượng Vũ thấy Tần Dực tỉnh liền bỏ qua ý định nướng thêm chút nữa.
“Hầu hạ bổn vương quần áo, bổn vương thượng triều.”
Hổ Phách cảm thán: [Thật chuyên nghiệp.]
chẳng là quá chuyên nghiệp ?
Bị tra tấn suốt ba ngày, hôm qua trời sắp tối mới cứu khỏi thiên lao, nửa đêm vết thương mới lành, nghỉ ngơi đến một canh giờ dậy thượng triều.
Trong mắt Tần Dực rõ ràng hiện lên vẻ tán đồng. Phượng Vũ nghỉ ngơi đủ làm việc. Thật hôm nay Phượng Vũ thượng triều cũng chẳng , dù gì Tiêu Huyền Cẩn cũng lên triều .
Phượng Vũ làm việc luôn thích giải thích nhiều, nhưng hôm nay thấy ánh mắt tán đồng của Tần Dực, y hiếm khi lên tiếng giải thích.
“Tiêu Huyền Cẩn hiện tại chẳng khác nào một phế nhân, hôm nay thể thượng triều. Ta xuất hiện triều đình để hù c.h.ế.t đám , tiện thể xử lý một kẻ.”
Tần Dực hỏi: “Xử lý xong sẽ về nghỉ ngơi chứ?”
Phượng Vũ gật đầu, trong mắt hiện rõ ý : “Nghe lời ngươi.”
Tần Dực thẳng: “Vương gia thượng triều về xong hãy nghỉ ngơi , thế nào?”
“Được.” Phượng Vũ sảng khoái đáp ứng: “Lấy triều phục mặc cho . Về chuyện mặc quần áo , đều do ngươi làm.”
Tần Dực lúc mới vui vẻ tìm triều phục mặc cho Phượng Vũ.
Tiêu Quốc lấy màu đen huyền làm tôn quý, ngoại trừ Tiêu Huyền Cẩn, cũng chỉ Phượng Vũ phép mặc màu , những khác , quần áo của ám vệ cũng chỉ là màu xám đen tiệm cận màu đen mà thôi.
Triều phục của Phượng Vũ lấy tông màu đen đỏ làm chủ đạo. Vì thể y còn đang trong quá trình hồi phục, thời tiết lạnh, Tần Dực khoác thêm cho y một chiếc áo choàng đen bên ngoài.
Sau khi Phượng Vũ ăn mặc chỉnh tề liền xuất phát triều sớm. Tần Dực vẫn luôn theo trong bóng tối, chỉ cần Phượng Vũ gặp nguy hiểm, sẽ lập tức xuất hiện.
Hắn võ công cao cường, việc lẻn hoàng cung cũng chẳng chuyện khó khăn gì.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Phượng Vũ hảo tổn hao gì xuất hiện tại buổi lâm triều. Người kinh ngạc nhất đương nhiên là Văn Thừa tướng, tiếp theo là đám quan về phía Tiêu Huyền Cẩn, những kẻ bỏ đá xuống giếng đối với phe cánh của Phượng Vũ, nhưng bản chẳng bao nhiêu tài cán thực sự.
Bọn họ mới Tiêu Huyền Cẩn đề bạt ba ngày, sức chèn ép các quan viên do Phượng Vũ nâng đỡ. Hiện tại Phượng Vũ xuất hiện, thể khiến bọn họ hoảng sợ.
Mà tên thái giám chuẩn tuyên bố Tiêu Huyền Cẩn thể lâm triều, thấy Phượng Vũ đó, liền vội vàng lén chạy về bẩm báo cho Tiêu Huyền Cẩn.
Tiêu Huyền Cẩn còn đang liệt giường, xoay cũng nhờ khác giúp đỡ. Nghe thái giám báo cáo, gã trừ việc gào thét vô năng thì chẳng làm gì khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-dem-tieu-dang-thuong-sung-den-tan-troi/chuong-338-nhiep-chinh-vuong-dien-cuong-x-am-ve-tuan-tu09.html.]
“Trẫm tin! Nhiếp Chính Vương hôm nay thể thượng triều? Hắn rõ ràng thương nghiêm trọng như !”
Tiêu Huyền Cẩn ánh mắt sắc bén chất vấn thái giám: “Ngươi xác định Nhiếp Chính Vương một chút việc cũng ? Hắn do khác giả trang?”
Thái giám khẳng định chắc nịch: “Sẽ sai ạ. Nô tài ở trong cung nhiều năm, thấy Nhiếp Chính Vương vô , khả năng nhận nhầm.”
Tiêu Huyền Cẩn thể tin . Dựa theo thương thế của Phượng Vũ, mười ngày nửa tháng thì thể nào khôi phục. Cho dù miệng vết thương lành, y cũng sẽ yếu hơn bình thường nhiều, thể hảo xuất hiện trong cung chứ?
Điều làm Tiêu Huyền Cẩn ngờ tới chính là Phượng Vũ chẳng hề dây dưa, triều xử lý một loạt .
Những kẻ đó bộ là do Tiêu Huyền Cẩn đề bạt lên. Người bản lĩnh thì Phượng Vũ giữ , nhưng đáng tiếc chẳng mấy kẻ tài thực học.
Văn Thừa tướng thì Phượng Vũ tạm thời xử lý. Văn Thừa tướng là quan đầu triều, tại Tiêu Quốc, ngoại trừ Tiêu Huyền Cẩn và Phượng Vũ, địa vị của lão là cao nhất, đó mới đến Đại tướng quân Lục T.ử Hiên.
Phượng Vũ cũng định buông tha Văn Thừa tướng, chẳng qua vì lão căn cơ thâm hậu, Phượng Vũ tính toán thu thập đủ chứng cứ mới lý do quang minh chính đại bắt .
Việc tìm chứng cứ y giao cho Tần Dực. Nước quá trong ắt cá, Văn Thừa tướng ăn mặc chi tiêu đều tầm thường, khả năng trong sạch.
Trước đây Phượng Vũ mắt nhắm mắt mở cho qua, hiện tại , những việc lúc trở thành nhược điểm mà Văn Thừa tướng tự dâng đến tận tay y.
Những việc Phượng Vũ làm triều truyền đến tai Tiêu Huyền Cẩn, gã nhất thời tức giận công tâm, lập tức hôn mê bất tỉnh.
Phượng Vũ bên xử lý đám xong trong lòng vô cùng sảng khoái. Tan triều, Đại tướng quân Lục T.ử Hiên cùng vài vị đại thần sôi nổi tiến đến hỏi thăm Phượng Vũ.
Chuyện Phượng Vũ Tiêu Huyền Cẩn bắt bọn họ đều . Lục T.ử Hiên và Phượng Vũ quan hệ cá nhân , còn định mạo hiểm cứu y, nhưng Ám Dạ ngăn cản.
Lúc Ám Dạ cùng Lục T.ử Hiên thương lượng là để ám vệ giải cứu Phượng Vũ.
Bọn họ là ám vệ riêng của Phượng Vũ, thích, c.h.ế.t vì chủ nhân là vinh hạnh của bọn họ. Tiêu Huyền Cẩn cho dù bắt bọn họ, nhiều nhất cũng chỉ g.i.ế.c một .
Lục T.ử Hiên thì khác, ông còn nhà cùng bộ hạ nhân trong phủ, nếu xảy chuyện sẽ nhiều vô tội trả giá.
Ám Dạ và Lục T.ử Hiên thống nhất là một bộ phận ám vệ sẽ cứu, một bộ phận khác tiếp ứng bên ngoài, Lục T.ử Hiên cũng sẽ cải trang để hỗ trợ tiếp ứng.
Hôm qua bọn họ cứu Phượng Vũ, khi Ám Nhất tiếp ứng xong liền bảo Lục T.ử Hiên trở về, coi như ông từng rời khỏi Tướng quân phủ.
Lục T.ử Hiên nửa đêm đến thăm Phượng Vũ, nhưng lúc đó Phượng Vũ đang dùng linh tuyền chữa thương nên gặp .
Nhìn thấy Phượng Vũ bình an vô sự, trong lòng Lục T.ử Hiên kích động nên lời.
“Vương gia, ngài chứ? Thần còn tưởng rằng ngài là do ám vệ dịch dung.”
Phượng Vũ đáp: “Bổn vương . Vất vả cho , các vị cứ làm việc . Nơi tiện chuyện, trễ chút nữa mời các vị đến phủ một chuyến. Bổn vương xem Bệ hạ .”
“Vâng.”
Nhìn theo bóng lưng Phượng Vũ rời , Lục T.ử Hiên và các đại thần mới nhịn nhỏ giọng bàn tán.
“Bệ hạ đối xử với Vương gia như , Vương gia thể thương? Chẳng lẽ là Vương gia vì chúng lo lắng nên mới ?”
“Có khả năng lắm.”
“Nhà còn một cây nhân sâm ngàn năm, lát nữa sẽ sai đưa đến cho Vương gia.”
“Nhà cũng t.h.u.ố.c bổ, để gửi cùng luôn.”
Phượng Vũ một đường thông suốt tới cung điện của Tiêu Huyền Cẩn, nhưng thái giám ngăn ở cửa.
Tiêu Huyền Cẩn dặn dò, để Phượng Vũ .
Tên thái giám cản đường Phượng Vũ chỉ chịu đựng uy áp của y quá ba giây, hai đầu gối mềm nhũn quỳ rạp xuống đất ngay tại chỗ, còn chút dũng khí nào để ngăn cản nữa.
Phượng Vũ chắp tay lưng nhấc chân bước tẩm cung, thái giám quỳ rạp mặt đất, thở mạnh cũng dám.