Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 157: Căn Phòng
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:27:07
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng tám giờ, Trần Lập Quả chuông báo thức đ.á.n.h thức.
Khi mơ mơ màng màng thức dậy, Chu Dật chuẩn xong bữa sáng.
Trần Lập Quả mặc quần áo rửa mặt đ.á.n.h răng, chậm rãi đến bên bàn, Chu Dật thấy liền đặt tờ báo xuống, : “Ăn nhanh lên, muộn bây giờ.”
Trần Lập Quả ừ một tiếng, đó theo thói quen xích gần hôn Chu Dật một cái.
Chu Dật để Trần Lập Quả làm nũng, tiện tay vuốt tóc một cái.
Bữa sáng mỗi ngày đều khác , hôm nay là bánh bao do Chu Dật tự làm. Bánh bao vỏ mỏng nhân lớn, thịt tươi ngon, nhân là thịt heo ngũ cốc đặc biệt mua về thơm mà ngấy. Còn sữa đậu nành tự xay, bánh crepe tự chiên, mùi đậu nành đậm đà, vị kéo dài, bánh crepe giòn tan ngọt ngào, Trần Lập Quả ăn một miếng bánh bao, ăn ba khay còn lấy tiếp.
Lúc Chu Dật nhẹ nhàng một câu: “Lại béo đó.”
Trần Lập Quả: “…”
Chu Dật : “Mười hai cân .”
Nước mắt Trần Lập Quả suýt nữa thì rơi xuống, khi kết hôn với Chu Dật, cân nặng cứ thế tăng vùn vụt, ngược Chu Dật, vẫn là tám múi cơ bụng rõ ràng đó, hầu như bất kỳ đổi nào.
Trần Lập Quả một tay ôm mặt một tay vẫn sờ bánh bao, : “Anh yêu nữa .”
Chu Dật chậm rãi : “Bất kể yêu , bánh bao em cũng thể ăn nữa.” Bánh bao tuy lớn, nhưng một khay cũng năm cái, bữa sáng ăn mười lăm cái là ít.
Trần Lập Quả bất lực thu tay sờ bánh bao về.
Chu Dật : “Bữa trưa chuẩn xong .”
Trần Lập Quả đến bữa trưa, cái đuôi phía liền bắt đầu vẫy vẫy, tài nấu ăn của Chu Dật khiến cảm thấy mỗi bữa ăn đều hạnh phúc đến rơi nước mắt.
Chu Dật : “Đôi khi sẽ nghĩ.”
Trần Lập Quả: "(⊙v⊙) Ừm?"
Chu Dật : “Em rốt cuộc yêu tài nấu ăn của là con .”
Trần Lập Quả: “…” Anh yêu quý những phiền não của cô gái nhỏ như chứ.
Chu Dật thở dài một tiếng.
Trần Lập Quả lưu luyến những chiếc bánh bao và bánh crepe còn bàn, mắt long lanh Chu Dật, : “Anh yêu quý nghĩ như chứ, chắc chắn là yêu con , dù tài nấu ăn như , cũng…”
Chu Dật : “Em cũng?”
Trần Lập Quả: “Thật sự thể kiêm cả hai ?”
Chu Dật liếc Trần Lập Quả một cái, gì, dậy bỏ .
Mặt Trần Lập Quả nhăn , nhận Chu Dật dường như thật sự đang tức giận.
Chu Dật khi tức giận bao giờ , nhưng Trần Lập Quả thể rõ ràng cảm nhận , bởi vì Chu Dật sẽ thể hiện cảm xúc của đồ ăn.
Sườn xào chua ngọt buổi trưa còn, gà xào ớt chuông còn, cá vàng chiên cũng còn, chỉ còn một hộp salad trắng xanh trông chẳng chút khẩu vị nào.
Trần Lập Quả khi nhận hộp cơm thì kinh ngạc, lật lật mấy mới xác định cầm nhầm hộp cơm.
Chu Dật cũng đến tìm , thế là Trần Lập Quả mặt ủ mày ê lẽo đẽo đến văn phòng.
Chu Dật trong văn phòng vẫn đang xem tài liệu, thấy Trần Lập Quả đến cũng ngẩng đầu.
Trần Lập Quả mặt dày xích gần Chu Dật : “Bảo bối, giận ?”
Chu Dật giọng điệu lạnh nhạt : “Đây là công ty, ai là bảo bối của ?”
Trần Lập Quả trong lòng vô cùng đau buồn, nghĩ thầm hôm qua còn gọi là tiểu ngọt ngọt, mới một đêm thôi, "rút dây vô tình" .
Trần Lập Quả : “Dật Dật, , đừng giận nữa .”
Chu Dật : “ ở ?”
Trần Lập Quả : “Tôi yêu , dù tài nấu ăn của cũng yêu mà!”
Chu Dật nhàn nhạt , : “Vậy đến tìm làm gì?”
Trần Lập Quả lúc mới nhớ vẫn còn cầm một hộp cơm trong tay… Cầm hộp cơm mà lời , hình như chẳng chút đáng tin nào.
Tuy nhiên Trần Lập Quả linh cơ khẽ động, : “Tôi đến ăn cơm cùng mà!”
Chu Dật : “Được, ăn .”
Sau đó Chu Dật gọi thư ký mang bữa trưa của .
Bữa trưa của Chu Dật đương nhiên sẽ là một hộp salad, Trần Lập Quả chảy nước miếng bàn Chu Dật bày biện bốn món nóng hổi và một món canh. bất kể Trần Lập Quả chảy nước miếng thế nào, Chu Dật cũng ý định gọi Trần Lập Quả ăn cùng.
Chu Dật gắp một miếng cá, miếng cá đó trong suốt óng ánh, thấy tươi non mềm mượt, nghĩ bụng cho miệng cần nhai, cũng thể nếm vị tươi ngon của nó.
Trần Lập Quả nuốt nước miếng, ăn một miếng salad.
Chu Dật đưa đũa đến miếng sườn cừu nướng vàng óng, miếng sườn cừu đó Trần Lập Quả từng ăn, bên ngoài giòn bên trong mềm, thịt tươi ngon, nhai trong miệng là đầy ắp vị tươi của thịt cừu non và mùi thơm của thì là.
Trần Lập Quả ăn một miếng salad.
Một bữa cơm bốn mươi phút, Trần Lập Quả ăn đến mức "dục tiên d.ụ.c tử", Chu Dật suốt quá trình đều vẻ mặt lạnh lùng, ngay cả khi biểu cảm của Trần Lập Quả dường như sắp , cũng hề lộ vẻ lay động, càng ý định chia sẻ bất kỳ món ăn nào với Trần Lập Quả.
Ăn xong cơm, Chu Dật : “Anh hẹn huấn luyện viên thể hình .”
Trần Lập Quả: “…” Nhà họ phòng tập gym, chỉ là vẫn luôn lười dùng.
Chu Dật : “Chuẩn lập cho em một kế hoạch tập luyện.”
Trần Lập Quả cuối cùng nhịn nữa, : “Anh chính là chê béo đúng ô ô ô.”
Chu Dật hề lay động, lạnh nhạt : “Không tập tám múi cơ bụng, thì đừng hòng ăn món làm.”
Trần Lập Quả ôm hộp salad của lóc chạy ngoài.
Chu Dật bóng lưng Trần Lập Quả, khẽ hừ một tiếng.
Tan làm buổi tối, Chu Dật lái xe Trần Lập Quả ghế phụ.
Vì bữa trưa là salad, nên Trần Lập Quả cả ngày đều tinh thần, lúc tan làm bụng càng đói đến mức kêu ùng ục.
Nếu là bình thường Chu Dật chắc chắn mua chút đồ ăn lót cho , nhưng hôm nay Chu Dật đang giận dỗi, nên Trần Lập Quả chẳng gì để ăn, đói cả buổi chiều còn đói về nhà, cũng bữa tối gì ăn .
Về đến nhà, Chu Dật trong phòng khách tiếp tục xử lý tài liệu, Trần Lập Quả mắt mong chờ , : “Vợ ơi, thật sự làm bữa tối nữa ?”
Chu Dật : “Vợ mệt , làm.”
Trần Lập Quả : “Vậy, làm!”
Chu Dật liếc Trần Lập Quả một cái, lên tiếng.
Thế là Trần Lập Quả bếp, tự đeo tạp dề.
Trần Lập Quả kể từ khi sống chung với Chu Dật thì ít khi nấu ăn, tay nghề mai một ít, thái hành lá nghĩ Dật Dật nhà đang giận gì nhỉ, chẳng lẽ thật sự là vì béo lên, nhưng cuộc sống vui vẻ như béo lên cũng là bình thường mà…
Nghĩ nghĩ Trần Lập Quả chút thất thần, một nhát d.a.o cắt ngón tay .
May mà vết thương sâu, Trần Lập Quả cũng quá để tâm, dùng miệng tùy tiện mút mút thôi.
Gần bảy giờ, cơm của Trần Lập Quả làm xong, bưng từng đĩa thức ăn lên bàn, nhiệt tình gọi: “Vợ ơi, đến ăn cơm thôi.”
Chu Dật đặt công việc trong tay xuống, chậm rãi xuống bàn.
Trần Lập Quả tủm tỉm múc cơm cho , : “Ăn nhiều nha bảo bối.”
Ánh mắt Chu Dật lướt qua ngón tay Trần Lập Quả, lông mày khẽ nhíu , : “Tay thương ?”
Trần Lập Quả : “À, , vết thương nhỏ thôi.”
Chu Dật : “Vết thương nhỏ?”
Trần Lập Quả : “Thật sự .” Cậu hôn lên má Chu Dật.
Lông mày Chu Dật nhíu chặt hơn, : “Tại dán băng cá nhân?”
Trần Lập Quả : “Vết thương nhỏ mà… Thật sự , còn chảy m.á.u nữa.”
Chu Dật: “…”
Trần Lập Quả : “Đừng để ý đến , ăn cơm ăn cơm.”
Tay nghề của Trần Lập Quả đương nhiên bằng Chu Dật, nhưng cũng ở mức thể ăn , vì Chu Dật đang giận nên ngay cả bữa tối cũng ăn ít.
Trần Lập Quả Chu Dật rõ ràng khẩu vị, chút bối rối, : “Vợ ơi, đừng giận nữa.”
Chu Dật : “Em làm đang giận?”
Trần Lập Quả : “Anh còn nấu cơm…”
Chu Dật : “Có chỉ khi nấu cơm em mới phát hiện đang giận ?”
Trần Lập Quả nghẹn lời.
Chu Dật : “Trần Lập Quả.”
Trần Lập Quả mắt mong chờ Chu Dật.
Chu Dật : “Em đang giận gì ?”
Trần Lập Quả vẫn luôn suy nghĩ vấn đề , nhưng nghĩ nghĩ , cũng thấy làm chuyện gì đặc biệt khiến Chu Dật tức giận cả, nên đến bây giờ vẫn chút mơ hồ.
Lúc Chu Dật hỏi , Trần Lập Quả đành ngoan ngoãn lắc đầu.
Chu Dật khẽ thở dài, : “Anh đang giận, tại em thể phát hiện đang giận.”
Trần Lập Quả trợn mắt : “Chẳng lẽ giận nhiều ?”
Chu Dật : “…”
Trần Lập Quả cẩn thận : “Ví dụ như?”
Chu Dật : “Ví dụ như em tại lén lút ngoài ăn khuya lưng .”
Trần Lập Quả: “…” Vậy rốt cuộc, trọng điểm vẫn là chê béo lên .
Chu Dật biểu cảm của Trần Lập Quả liền đang nghĩ gì, : “Anh chê em béo lên – dù em biến thành hói đầu cũng thích.”
Trần Lập Quả cảm động : “Thật ?”
Chu Dật : “Thật.”
Trần Lập Quả ôm Chu Dật ô ô ô cảm động lên.
Sau đó Chu Dật : “Anh biến thành hói đầu em thích ?”
Trần Lập Quả : “Không sợ, chúng thể cạo trọc đầu.”
Chu Dật: “…”
Trần Lập Quả vuốt mái tóc đen dày của Chu Dật, vẻ mặt khá si mê : “Anh sẽ hói , dù hói, cũng sẽ hói .”
Chu Dật: “…” , hói thì cay mắt chứ.
Thế là Chu Dật giận, phát hiện Trần Lập Quả đôi khi thật sự chọc tức giận.
Bữa tối kết thúc, Chu Dật quyết định tiếp tục chiến tranh lạnh, đương nhiên, cuộc chiến tranh lạnh lẽ là đơn phương của , bởi vì Trần Lập Quả tâm trạng phấn khởi, khi tắm trong phòng tắm còn cầm micro hát vang một bài.
Chu Dật giường, tâm trạng .
Một lúc , Trần Lập Quả thần thần bí bí tới, : “Dật Dật, một bất ngờ dành cho .”
Chu Dật : “Gì ?”
Trần Lập Quả hi hi hi một tiếng, đó lục lọi trong tủ đầu giường, lấy một chiếc hộp.
Chu Dật chiếc hộp trong tay Trần Lập Quả, gì.
Trần Lập Quả mỉm mở hộp , Chu Dật thấy những thứ bên trong hộp.
Chỉ thấy trong chiếc hộp cỡ cuốn sổ đó đựng đủ loại đồ chơi tình thú, còng tay, đuôi, v. v.
Trần Lập Quả cúi đầu, vành tai đỏ ửng, : “Anh ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-157-can-phong.html.]
Chu Dật: “Ngoan, đây.”
Trần Lập Quả lúc mới chậm rãi tới.
Chu Dật nhận lấy chiếc hộp trong tay Trần Lập Quả, từ từ lật xem những thứ bên trong, đó : “Quả Quả, vì giận em béo lên, giận em luôn tại giận.”
Ánh mắt Trần Lập Quả ướt át, như một chú ch.ó nhỏ đang nhận .
Chu Dật hôn mắt , : “Mỗi chỉ khi nấu cơm, em mới giận.”
Trần Lập Quả dựa lòng Chu Dật, chậm rãi : “Nếu thích làm gì, cứ , sẽ sửa .”
Chu Dật : “Ồ, thích em gái em đến tìm em chơi.”
Trần Lập Quả: “…” Đây chính là lý do tại lén lút ngoài ăn khuya với cô đó yêu quý.
Chu Dật biểu cảm phiền não của Trần Lập Quả, khẽ , : “Được , đùa thôi.”
Chu Dật mặt ngoài, và Chu Dật mặt Trần Lập Quả, quả thực sự khác biệt lớn.
Chu Dật mặt Trần Lập Quả sẽ giận, sẽ nhíu mày, sẽ làm nũng, là quý ông hảo đó.
chính là Chu Dật như , Trần Lập Quả yêu đến thể rời.
Trần Lập Quả c.ắ.n cằm Chu Dật một cái, lẩm bẩm : “Được , yêu quý đừng giận nữa, chuyện gì cũng sẽ hỏi .”
Chu Dật : “Vậy thì tạm .”
Hai bên trong khí ấm áp, đó Chu Dật : “Vậy em giải thích một chút, em mua những thứ từ khi nào ?”
Trần Lập Quả vẻ mặt vô tội, : “Tôi lén lút mua mạng đó.”
Chu Dật : “Ừm… thực cũng một bí mật.”
Trần Lập Quả : “Bí mật gì?”
Chu Dật : “Ngày mai cho em.”
Trần Lập Quả khi đưa những món đồ chơi cho Chu Dật, còn tưởng hôm nay sẽ trải qua một đêm hạnh phúc.
Tuy nhiên Chu Dật chẳng làm gì cả, ôm Trần Lập Quả ngủ.
Trần Lập Quả khi ngủ còn cảm động nghĩ, quả nhiên yêu linh hồn chứ "cái đó" của .
Kết quả ngày hôm , Chu Dật với Trần Lập Quả hôm nay nghỉ phép.
Trần Lập Quả : “ hôm nay là thứ sáu mà.”
Chu Dật bình tĩnh : “Anh là ông chủ, nghỉ phép là nghỉ phép.”
Trần Lập Quả: “…Vậy chúng nghỉ phép làm gì?”
Chu Dật : “Anh đưa em đến một nơi.”
Trần Lập Quả câu , trong lòng liền nổi lên vô bong bóng màu hồng, nghĩ Chu Dật chuẩn bất ngờ lãng mạn gì cho , mong chờ quá …
Ăn sáng xong Chu Dật lái xe chở Trần Lập Quả đến ngoại ô, dừng bên ngoài một căn biệt thự.
Trần Lập Quả chút ngơ ngác, : “Chúng sẽ nghỉ dưỡng ở đây ?”
Chu Dật mỉm : “ .”
Trần Lập Quả nụ của Chu Dật hiểu cảm thấy rợn .
Chu Dật : “Quả Quả, .”
Trần Lập Quả chậm rãi trong nhà, nhà cả liền ngây .
Chỉ thấy giữa phòng khách biệt thự, đặt một chiếc lồng chim khổng lồ, chiếc lồng chim giống hệt chiếc lồng mà ác ma giam cầm khi còn là Thánh Tử.
Trần Lập Quả: “…”
Chu Dật đỡ vai Trần Lập Quả, hỏi: “Thích ?”
Trần Lập Quả tới, sờ sờ lồng, : “Chất liệu gì .”
Chu Dật : “Hợp kim.”
Trần Lập Quả nuốt nước miếng: “Bao nhiêu tiền .”
Chu Dật : “Không đắt.” Trọng điểm mà yêu của quan tâm luôn mới lạ như .
Trong mắt Trần Lập Quả tràn đầy ánh , : “Đẹp thật.”
Chu Dật : “Tối nay ngủ trong đó nhé?”
Trần Lập Quả ngây ngô : “Được thôi thôi.”
Tiếp đó Chu Dật dẫn Trần Lập Quả lên lầu xem những thứ khác, Trần Lập Quả ở lầu hai tìm thấy phòng chơi game mà Lục Chi Dương chuẩn trong thế giới của Lục Chi Dương.
Trí nhớ hảo của Chu Dật giúp tái hiện hảo căn phòng chơi game đó, Trần Lập Quả thậm chí còn thấy chú ngựa gỗ nhỏ đáng yêu đó.
Trần Lập Quả khi ở lầu mặt bắt đầu đỏ lên, lúc càng đỏ như một quả táo chín mọng.
Chu Dật véo má : “Lúc mới ngại ?”
Trần Lập Quả lên tiếng, trong đầu nghĩ những thứ tặng Chu Dật hôm qua quả nhiên là… trò trẻ con.
Chu Dật cũng vội, cứ tủm tỉm Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả im lặng một lúc, mới nhỏ giọng : “Anh bắt đầu chuẩn những thứ từ khi nào ?”
Chu Dật : “Nửa năm .”
Những thứ thực khá tốn công, hơn nữa cần giữ bí mật, nên tiến độ quá nhanh, nửa năm bắt tay thiết kế, tuần mới thành.
Chu Dật hỏi: “Thích ?”
Trần Lập Quả nhỏ như tiếng muỗi: “Thích.”
Chu Dật : “Nói to lên, thấy.”
Trần Lập Quả thế là hét to lên, : “Lão t.ử thích c.h.ế.t !”
Chu Dật bật , giữa hai hàng lông mày tràn đầy ý .
Đã xin nghỉ mấy ngày đến đây, thì thử thì thật .
Hai tối hôm đó liền bắt đầu thử đủ loại cách chơi, cuối cùng Trần Lập Quả cảm thấy chơi nữa sẽ c.h.ế.t mất, mới Chu Dật ôm lồng ngủ.
Sáng ngày thứ ba Trần Lập Quả thức dậy phát hiện chân thêm một sợi xích, chằm chằm sợi xích đó một lúc, mới kêu lên: “Dật Dật, ?”
Chu Dật từ lầu xuống, : “Tỉnh ?”
Trần Lập Quả mắt mong chờ : “Đói .”
Chu Dật lộ vẻ bất lực, : “Em gì ?”
Trần Lập Quả vẻ mặt ngơ ngác, : “Tôi gì?”
Chu Dật : “Thứ chân em em thấy ?”
Trần Lập Quả : “Ồ cái , cái chất liệu gì , đắt ?”
Chu Dật: “…” Anh ngay mà.
Trần Lập Quả thấy Chu Dật thở dài, lúc mới nhận điều gì đó, vội vàng đổi thái độ, : “Anh làm gì, Chu Dật, rõ ràng tin tưởng như , đối xử với như thế.”
Tuy nhiên Chu Dật còn hứng thú diễn tiếp nữa, xoa đầu Trần Lập Quả, : “Được , ăn sáng .”
Trần Lập Quả kéo sợi xích của ăn sáng.
Khi ăn cơm Trần Lập Quả mới sợi xích là bạch kim, lập tức lộ vẻ đau lòng, : “Sao dùng chất liệu đắt như , thấy sắt cũng mà.”
Chu Dật : “Anh cho em những điều nhất.”
Trần Lập Quả ôm sợi xích, trong lòng tràn đầy cảm động, ngay cả cơm cũng ăn thêm một bát.
Ăn xong cơm, hai bắt đầu thử những cách chơi khác.
Phải rằng, trí nhớ của Chu Dật thật sự giúp ích nhiều, tái hiện nhiều cảnh trong bộ biệt thự, hầu như mỗi phòng đều đại diện cho một thế giới.
Trần Lập Quả thậm chí còn thấy hộp ngọc thế mà hằng mong nhớ.
Trần Lập Quả ôm ngọc thế : “Lúc đó thấy thứ tâm trạng thế nào ạ?”
Không nhắc đến chuyện thì thôi, nhắc đến Chu Dật liền đầy bụng tức giận, : “Em còn dám ? Lúc đó chỉ bắt em về "làm" một trận thật mạnh.”
Trần Lập Quả lóc : “Anh đang "làm" ?”
Chu Dật : “Vẫn hả giận.”
Lúc đó thật sự tức đến mức t.h.ả.m hại, nếu Trần Lập Quả xuyên , thì Trần Lập Quả chắc chắn sẽ "xử lý" một trận thật .
Trần Lập Quả vẻ mặt vô tội Chu Dật.
“Vậy thì.” Chu Dật chiếc hộp trong tay Trần Lập Quả, nheo miệng , “Muốn thử ?”
Trần Lập Quả: “…” Tại chút sợ.
Buổi tối, trong biệt thự liền truyền đủ loại âm thanh "đừng mà, sai , bố ơi tha cho con." và một loạt những âm thanh khó khác.
Mấy ngày liền, Trần Lập Quả thật sự nghĩ là thấy thận đau, cuối cùng khi rời vẫn là Chu Dật ôm lên xe.
“Ô ô ô.” Trần Lập Quả nức nở xe Chu Dật quá đáng, chịu nổi nữa mà vẫn còn tiếp tục.
Chu Dật : “Vậy mấy tháng nữa chúng đến.”
Trần Lập Quả câu , lập tức : “Mấy tháng?”
Chu Dật : “Không thì nửa năm?”
Trần Lập Quả vẻ mặt chính nghĩa lẫm liệt, : “Những thứ tốn ít tiền đúng , tốn tiền thì dùng chứ, thì để ở đây bám bụi lãng phí bao.”
Chu Dật : “Vậy em thấy bao lâu là hợp lý?”
Trần Lập Quả bẻ ngón tay: “Một tháng?”
Chu Dật im lặng châm một điếu thuốc.
Trần Lập Quả : “Bốn mươi ngày, thể lâu hơn nữa!”
Chu Dật vỗ đầu Trần Lập Quả một cái, : “Đến lúc đó đừng lóc cầu xin .”
Trần Lập Quả : “Tôi mới … ôi đừng chạm eo , sắp đứt sắp đứt .”
Chu Dật mắng một câu.
Trần Lập Quả : “Dật Dật , nghĩ việc làm những thứ .”
Chu Dật : “Vì sợ em nhàm chán.” Đã trải qua nhiều thế giới tuyệt vời như , thấy nhiều cảnh như , khi trở về hiện thực, liệu cảm thấy hiện thực quá đạm bạc .
Trần Lập Quả : “Không nhàm chán , tuy ăn tiệc lớn vui, nhưng thể ngày nào cũng ăn mà.” Cháo trắng rau dưa thì , chỉ cần ở bên Dật Dật mà yêu, ăn gì cũng vui.
Chu Dật dịu ánh mắt.
Trần Lập Quả : “Đi thôi thôi, mấy ngày nay đều uống cháo , ai, m.ô.n.g đau quá.”
Chu Dật : “Lần nhẹ nhàng hơn.”
Trần Lập Quả lẩm bẩm: “Nhẹ nhàng cũng vô dụng mà, bảo đừng cọ nữa, sắp tróc da .” Cậu dựa vai Chu Dật mơ mơ màng màng ngủ , lúc ngoài cửa sổ ánh bình minh ló dạng, Trần Lập Quả dựa vai Chu Dật vẻ mặt thỏa mãn như thể đang dựa cả thế giới.
Khuôn mặt Trần Lập Quả tắm trong ánh nắng nhạt, Chu Dật mặt , cúi đầu trao cho một nụ hôn dài.
Lời tác giả: A a a a cuối cùng cũng xong , hết hết , hết .
Cảm ơn t/y đồng hành đến hết truyện nèeee 🎉
Nếu bạn còn chán 😳 thì ghé trang chủ nhà Team bé Bi dạo chơi xíu nghen~ Có nhiều món hấp dẫn lắm á 🤭
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Bấm follow nhẹ cho Team động lực gõ chữ tiếp nhaaaa 🥺👉👈
Cảm ơn yêu thương nhiều luôn 💖