Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 143: Hiện Thực Hư Ảo (9)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:26:51
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nửa năm cuối lớp 12 đó, mỗi tuần Trần Lập Quả mới về nhà một , những ngày còn đều cùng ăn cùng ở với Chu Dật.
Mẹ Trần Lập Quả đương nhiên cũng đưa tiền sinh hoạt cho , còn với nếu ở nhà Chu Dật quen thì về.
Trần Lập Quả : “Không ạ, lắm, ở cùng Chu Dật thể đốc thúc con học tập.”
Mẹ : “Hỗ trợ đốc thúc là , nếu thành tích của con tăng lên, còn thực sự sợ con là chơi với Chu Dật đấy.”
Trần Lập Quả lầm bầm : “Chu Dật cái tên biến thái đó ngày nào cũng canh chừng con sách, ngay cả con vệ sinh cũng bắt học thuộc từ vựng.”
Mẹ gõ đầu một cái, : “Sau con thi trường , còn nên cảm ơn thật .”
Trần Lập Quả đó là điều chắc chắn, thi đỗ đại học xong liền lập tức lấy đền đáp cho Chu Dật.
Mặc dù là năm lớp 12 áp lực cực lớn, nhưng Chu Dật hề lộ chút căng thẳng nào.
Anh vẫn bình thản thi nhất khối, bình thản giúp Trần Lập Quả học bổ túc.
Trần Lập Quả trong kỳ thi thử hai thi thành tích nhất của , thế mà lọt top 30 của khối. Chu Dật chỉ cần giữ vững phong độ thì đại học A chắc chắn vấn đề gì.
Trần Lập Quả với Hệ thống thi thành tích : “Ba, ba xem, vợ ba là Chu Dật khen ba kìa.”
Hệ thống : “Ồ, lạnh lùng.”
Trần Lập Quả: “...”
Thi thử hai qua, tiếp theo chính là thi đại học.
Thời tiết tháng sáu năm nay nóng nực khác thường, phòng thi điều hòa, những chiếc quạt trần khổng lồ vù vù đầu, miễn cưỡng xua chút oi bức.
Trần Lập Quả ở một vị trí sát tường.
Lúc phát đề thi Ngữ văn môn đầu tiên, Trần Lập Quả lật xem đề bài văn . Đề bài văn là "Lối nhỏ", Trần Lập Quả xem xong : “Tôi đều quên mất thế giới cũ thi nội dung gì .”
Hệ thống : “Chẳng trông mong gì nhớ cả.”
Trần Lập Quả : “Ba, hạnh phúc tương lai của con trai đều trông cậy ba cả đấy!”
Hệ thống lên tiếng, nhưng Trần Lập Quả thể tưởng tượng biểu cảm khinh bỉ của nó.
Cơ thể tự cử động, Trần Lập Quả thấy tờ đề xuất hiện những nét chữ nắn nót.
Môn đầu tiên thi xong, Trần Lập Quả tìm Chu Dật ăn cơm, Chu Dật hỏi ăn gì.
Trần Lập Quả : “Nóng thế , là uống cháo ạ.”
Chu Dật : “Uống cháo no , bảo dì làm ít mì gà xé lạnh mang đến .”
Trần Lập Quả : “Được ạ, ạ.”
Hai trực tiếp đến một khách sạn đặt ở gần đó, ở đó dì giúp việc chuẩn sẵn bữa trưa. Vì lo lắng lãng phí thời gian, nên Chu Dật đặt khách sạn gần điểm thi để và Trần Lập Quả ăn cơm nghỉ ngơi.
Mì gà xé dì làm ngon, mì là tự làm, dai mềm trơn bóng, thịt gà xé sợi nhỏ rải mặt mì, bên còn lót dưa chuột thái sợi. Cháo cũng nấu vô cùng ngon miệng, đậu xanh ninh nhừ trong hạt gạo, tỏa hương thơm thanh đạm, còn trứng kho màu đen ngấm vị, ngay cả lòng đỏ trứng cũng nhuốm vị kho.
Trần Lập Quả thích bữa trưa , nhịn ăn nhiều một chút.
Chu Dật thấy : “Em ăn thế đủ đấy, đừng ăn nhiều quá.”
Trần Lập Quả húp một ngụm cháo đậu xanh ấm, lầm bầm : “Ngon quá , căn bản nhịn .”
Chu Dật lộ một tia ý , : “Được , đợi em thi xong sẽ đưa em ăn món ngon.”
Ăn cơm xong, Trần Lập Quả và Chu Dật cùng một chiếc giường bắt đầu ngủ.
Chu Dật ở bên trái Trần Lập Quả, nhịp thở nhanh chóng trở nên đều đặn, rõ ràng là chìm giấc ngủ nông.
Trần Lập Quả cũng mơ mơ màng màng ngủ .
Ngủ nửa tiếng, Chu Dật liền gọi Trần Lập Quả dậy, : “Trần Lập Quả, dậy , rửa mặt cho tỉnh táo.”
Trần Lập Quả ngoan ngoãn rửa mặt.
“Chiều nay cố lên.” Toán học là thế mạnh của Trần Lập Quả, , của Hệ thống, Chu Dật xưa nay lo lắng, : “Chỉ cần phát huy đúng trình độ bình thường là đủ , đừng căng thẳng.”
Trần Lập Quả em căng thẳng.
Chu Dật em căng thẳng mặt em đỏ thế.
Trần Lập Quả lên tiếng, trong lòng nghĩ thầm còn tại quá trai , mà trai thế , mặt em thể đỏ thế .
Hai bộ đến điểm thi, dặn dò vài câu mới tách .
Hai mươi phút , Trần Lập Quả nhận đề thi Toán của .
Hệ thống quét qua đề Toán một lượt, : “Toán khá khó đấy.”
Trần Lập Quả : “Ây, đều nhớ rõ lắm, nhưng hình như đúng là khá khó thật.” Trải qua nhiều thế giới như , ký ức về thế giới ban đầu của trở nên mờ nhạt, dùng hết sức lực để nhớ kỹ dung nhan của Chu Dật, gạt hết những chuyện khác đầu.
Hệ thống : “Bắt đầu làm thôi.”
Trần Lập Quả : “Ừm.”
Việc đề Toán quá khó , rõ ràng ảnh hưởng đến ít . Ít nhất là trong phòng thi của Trần Lập Quả, một thí sinh biểu hiện khá nôn nóng, thậm chí bắt đầu lầm bầm c.h.ử.i thề.
Giám thị vì tình hình còn nhắc nhở vài câu.
Trần Lập Quả xem qua một chút, cảm thấy đề nếu để tự làm, lẽ tối đa hơn một trăm điểm. đổi là Hệ thống thì khác, điều Hệ thống lo lắng là thi quá kém, mà là thi điểm quá cao.
Tiếng chuông kết thúc vang lên, lúc Trần Lập Quả dậy ngoài, liền thấy một giọng nữ sụp đổ rống lên, cô lóc hét lên: “Sao thời gian hết chứ? Câu lớn em mới làm một câu mà! Phải làm đây!!”
Các học sinh khác vẻ mặt cũng mấy , đề quá khó, cách kéo sẽ lớn. Người giỏi Toán điểm thể cực cao, học Toán bình thường thì sẽ cùng rơi xuống mức đạt điểm trung bình với học Toán kém.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Năm đó Trần Lập Quả đỗ vững vàng đại học A, một phần chính là nhờ việc đề Toán khá khó.
Sau khi ngoài, Chu Dật hỏi Trần Lập Quả câu lớn cuối cùng làm .
Trần Lập Quả : “Không làm, cần so đáp án ạ?”
Chu Dật : “Không so nữa, so xong ảnh hưởng tâm trạng, ngày mai tiếp tục cố lên.”
Trần Lập Quả ạ, ạ.
Liên tiếp hai ngày thi cường độ cao, thi xong tất cả học sinh đều như lột một lớp da.
Tối hôm thi xong cả lớp đều tụ tập ở một nhà hàng, các nam sinh gọi mấy két rượu.
Trần Lập Quả nhớ buổi tụ tập , vì trong buổi tụ tập và Chu Dật vài câu. Lúc đó chào đón như bây giờ, ở một góc, im lặng ăn thức ăn, những khác đùa.
Sau đó Chu Dật tới hỏi một câu uống rượu. Trần Lập Quả nhớ trả lời là uống. Chu Dật liền , : “Không uống thì đừng uống, uống nhiều cũng hại .” Thực lúc đó Trần Lập Quả và Chu Dật quen, họ học cùng lớp ba năm, ngay cả chuyện cũng chẳng mấy câu. Trần Lập Quả lén lút lúm đồng tiền nhỏ khuôn mặt trắng trẻo của Chu Dật, cảm thấy thực sự trai, lên cũng dịu dàng như . Tiếp theo Chu Dật liền kéo , Trần Lập Quả vốn tưởng đây sẽ là cuối cùng họ chuyện, nhưng ngờ định mệnh kỳ diệu như , thế mà cùng Chu Dật chung một trường đại học, còn ở cùng .
“Nghĩ gì thế.” Giọng của Chu Dật vang lên, Trần Lập Quả bừng tỉnh.
Chu Dật bất lực : “Em xem em đang mất tập trung .”
Ở thế giới , Trần Lập Quả các bạn học vây quanh.
Có mời rượu , bảo lưu bút, cùng chụp ảnh, còn tìm tỏ tình.
, nữ sinh tìm Trần Lập Quả tỏ tình.
Cô gái đó dường như cũng uống quá chén, đỏ mặt lớn tiếng Trần Lập Quả, tớ thích !
Trần Lập Quả ngẩn .
Cô gái đó : “Cậu, nguyện vọng của định điền thế nào?”
Trần Lập Quả : “Xin ...”
“Đừng xin !” Cô gái đó , “À, tớ đoán tớ cũng thể cùng trường với , thôi bỏ , là tớ mãn nguyện .” Cô lau nước mắt.
Xung quanh đều là tiếng hò reo, Trần Lập Quả theo bản năng về phía Chu Dật.
Chu Dật tay cầm ly rượu, mặc dù đang mỉm , nhưng trong mắt chút ý nào, ánh mắt chạm ánh mắt của Trần Lập Quả, Trần Lập Quả hiểu nảy sinh chút chột .
Trần Lập Quả : “Thực sự xin , tớ thích .”
Tiếng hò reo càng lớn hơn, Trần Lập Quả thấy Chu Dật nhàn nhạt hỏi: “Ai thế, em thích ai mà ?”
“ đấy, ngay cả Chu Dật mà cũng giấu kỹ thế.” Có đồng đội cùng chơi bóng rổ với họ , “Trần Lập Quả khá đấy.”
Trần Lập Quả bẽn lẽn , : “Tớ cho các .”
Mặc cho những khác náo loạn thế nào, Trần Lập Quả đều thích ai. Thế là ép uống nhiều rượu, cuối cùng uống đến mức chút thần trí tỉnh táo .
Trần Lập Quả lo lắng, vì Chu Dật sẽ hộ tống về nhà.
Tối muộn một hai giờ sáng, mới giải tán gần hết. Chu Dật đưa mấy bạn nữ về nhà, mới cùng Trần Lập Quả đang say khướt ở ghế cùng về.
Khuôn mặt Trần Lập Quả đỏ hồng trông đặc biệt ngoan ngoãn, Chu Dật ôm trong lòng, miệng còn lầm bầm thoải mái.
Nếu là bình thường, Chu Dật lẽ sẽ dỗ dành vài câu. hôm nay Chu Dật , mặc dù ôm Trần Lập Quả, nhưng biểu cảm lạnh lùng.
Về đến nhà, dì giúp việc làm canh giải rượu hỏi cần bón cho Trần Lập Quả ăn .
Chu Dật : “Dì ngoài ạ, lát nữa con sẽ bón cho .”
Dì nhận thấy Chu Dật dường như tâm trạng lắm, thế là vô cùng điều vội vàng luôn.
Chu Dật đặt Trần Lập Quả lên giường, cởi chiếc áo phông bẩn của .
Gần một năm lăn lộn sân bóng rổ, làn da của Trần Lập Quả trắng trở , còn hai tháng nữa là sinh nhật mười tám tuổi của Trần Lập Quả, đến lúc đó đứa trẻ sẽ trưởng thành.
Ánh mắt Chu Dật quét qua một lượt Trần Lập Quả, biểu cảm chút vi diệu.
Trần Lập Quả mơ mơ màng màng chút ý thức, nhưng ánh mắt vẫn đờ đẫn, miệng gọi tên Chu Dật.
Chu Dật : “Trần Lập Quả, em thích là ai?”
Trần Lập Quả lên tiếng.
Chu Dật đưa tay bóp mũi Trần Lập Quả, : “Nói chuyện .”
Trần Lập Quả hô hấp thông, lộ một biểu cảm đáng thương, lầm bầm : “Đừng, đừng bóp nữa.”
Chu Dật : “Người em thích là ai?” Đứa trẻ sống cùng gần một năm , ngay cả nhà cũng ít về như , thực sự nghĩ , đứa trẻ thể thích cô gái nào. Là bạn cán sự môn thường xuyên giục làm bài tập, là bạn bàn thích bắt chuyện với , là học sinh khóa ?
Chu Dật càng nghĩ càng thấy bực bội.
Trần Lập Quả miễn cưỡng tránh khỏi tay Chu Dật, ấm ức : “Em thoải mái...”
Chu Dật cảm xúc.
Trần Lập Quả làm nũng, : “Em thực sự thoải mái mà, Chu Dật Dật, em...”
Chu Dật để Trần Lập Quả tiếp, ngón tay ấn lên môi Trần Lập Quả, đó thọc bên trong một chút, chạm chiếc lưỡi ướt mềm của Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả mặt đầy mờ mịt l.i.ế.m liếm ngón tay Chu Dật.
Ánh mắt Chu Dật tối sầm , : “Trần Lập Quả, em hãy trả lời t.ử tế câu hỏi của .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-143-hien-thuc-hu-ao-9.html.]
Tuy nhiên một kẻ say thì cái gì chứ, Trần Lập Quả Chu Dật khuấy đảo càng thoải mái hơn, thế là liền ấm ức hừ hừ vài tiếng.
“Em thích ai?” Chu Dật hỏi.
Trần Lập Quả vẫn cho Chu Dật câu trả lời, ấm ức nhỏ giọng : “Chu Dật, thích Chu Dật.”
Chu Dật xong, biểu cảm cuối cùng cũng dịu , một tiếng: “Ngoan.” Sau đó ghé sát , đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên đôi môi đỏ mọng của Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả chìm giấc ngủ nông kỵ sĩ của hôn .
Ngày hôm , Trần Lập Quả ngủ dậy liền cảm thấy đầu sắp nổ tung, "ái chà ái chà" mấy tiếng, lảo đảo cửa.
Chu Dật đang xem tivi ở phòng khách, : “Tỉnh ?”
“Không , em đau đầu quá, đau c.h.ế.t mất.” Trần Lập Quả ôm đầu , “Khó chịu quá.”
Chu Dật : “Ai bảo em uống nhiều thế.” Tối qua khi hôn Trần Lập Quả xong, quên bón canh giải rượu cho , đây lẽ là lý do tại Trần Lập Quả đau như .
Chu Dật cũng định giải thích, ai bảo Trần Lập Quả hôm qua thích.
Trần Lập Quả : “Anh chẳng cũng uống khá nhiều ? Sao vẫn say thế.” Cậu lờ mờ nhớ tửu lượng Chu Dật bình thường mà, chẳng lẽ nhớ nhầm?
Chu Dật : “Anh uống say.”
Trần Lập Quả: “Hả?”
Chu Dật : “Anh lớn thế , bao giờ say cả, canh giải rượu và cơm ở bàn, bảo dì hâm nóng cho em .”
Trần Lập Quả : “Ồ...” Cậu vệ sinh cá nhân xong, mơ mơ màng màng bàn, giống như một chú thỏ nhỏ cụp tai.
Uống xong một bát canh giải rượu, Hệ thống mới với Trần Lập Quả: “Hôm qua Chu Dật hôn .”
Trần Lập Quả suýt chút nữa phun sạch bát canh ngoài.
Trần Lập Quả : “Thật á???”
Hệ thống : “ .”
Trần Lập Quả : “Tôi say rượu làm loạn hôn Chu Dật ??” Thảo nào Chu Dật hôm nay thái độ kỳ lạ thế.
Hệ thống : “Không , là Chu Dật chủ động hôn .”
Thế là trong đầu Trần Lập Quả bắt đầu ngừng lặp ba chữ: hôn , hôn , hôn .
Trần Lập Quả : “Cậu chắc chắn chứ?? Không nhầm chứ??”
Hệ thống : “Tin tùy .”
Trần Lập Quả cuối cùng cũng tin, trong tim lập tức hiện vô bong bóng màu hồng, nghĩ, Chu Dật hôn , hạnh phúc quá , hạnh phúc quá , hạnh phúc quá, á.
Trần Lập Quả c.ắ.n mạnh một miếng bánh bao, : “Không ngờ nụ hôn đầu ở thế giới của là dành cho Chu Dật, thật là quá tuyệt vời...”
Hệ thống : “Thế giới ban đầu nụ hôn đầu của là dành cho ai?”
Trần Lập Quả im lặng ba giây, gian nan : “Vẫn nụ hôn đầu.”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả lóc : “Cậu đừng gì chứ.”
Hệ thống : “Cậu nỗ lực thêm chút nữa là thể làm pháp sư , còn là loại cấp bậc cao nhất nữa đấy.”
Truyền thuyết ba mươi tuổi mất zin đều thể trở thành pháp sư, Trần Lập Quả cảm thấy tố chất trở thành đại ma đạo sư.
Tuy nhiên lời tiếp theo của Hệ thống, vô tình phá hủy thế giới màu hồng của Trần Lập Quả, Hệ thống : “Đối tượng nụ hôn đầu của là Chu Dật .”
Trần Lập Quả mờ mịt, : “Thế là ai?”
Hệ thống : “Lần Lâm Chiêu Dung chẳng bắt cóc một .”
Trần Lập Quả : “Hả?”
Hệ thống : “Hắn hôn một cái.”
Trần Lập Quả rơi một sự im lặng kỳ quái.
Hồi lâu , Trần Lập Quả mới thốt một câu: “Vậy là, Lâm Chiêu Dung hôn ?”
Hệ thống : “ đấy.”
Trần Lập Quả hận thể thật to, : “Cơ thể thuần khiết của cứ thế vấy bẩn , Lâm Chiêu Dung đúng là một tên khốn kiếp, ghét , ghét !!”
Hệ thống thèm để ý đến Trần Lập Quả, mặc kệ tiếp tục diễn.
Chu Dật thấy biểu cảm ăn một bữa cơm của Trần Lập Quả cũng thể đặc sắc như , : “Em đang nghĩ gì thế?”
Trần Lập Quả đang nghĩ đến đoạn đau thương, Chu Dật gọi một tiếng, suýt chút nữa thức ăn trong miệng làm cho sặc c.h.ế.t.
“Khụ khụ khụ.” Ho dữ dội, khuôn mặt Trần Lập Quả đỏ bừng lên.
Chu Dật tới vỗ lưng , bất lực : “Em đấy.”
Trần Lập Quả uống nước, ho một lúc, lúc mới đỡ hơn một chút, thở phào một cái đ.á.n.h trống lảng : “Đáp án chứ ạ? Anh so đáp án ?”
Chu Dật : “Vẫn , vội gì chứ.”
Trần Lập Quả : “Được , lát nữa cùng so nhé?”
Chu Dật : “Được thôi.”
Trần Lập Quả hồn xiêu phách lạc ăn xong bữa cơm, trong đầu là chuyện Hệ thống Lâm Chiêu Dung cướp mất nụ hôn đầu của , nhưng nghĩ theo hướng tích cực, chính là Lâm Chiêu Dung chỉ đoạt lấy nụ hôn đầu của thôi...
Chu Dật bảo mua tờ báo mới hôm nay, báo chỉ đề thi đại học hôm qua mà còn đáp án, cầm tờ báo đến bên cạnh Trần Lập Quả, : “Cùng xem .”
Thế là hai bắt đầu cùng so đáp án.
Phải rằng, Trần Lập Quả khá thích việc so đáp án , vì cảm giác giống như mua xổ , đặc biệt kích thích.
Hai so môn Tiếng Anh , so xong Chu Dật hỏi Trần Lập Quả thấy thế nào.
Trần Lập Quả : “Chắc một trăm ba mươi điểm ạ.”
Chu Dật : “Tự tin thế cơ ?”
Trần Lập Quả : “Vâng.” Cậu là tự tin Hệ thống.
Chu Dật : “Khá lắm.”
Trần Lập Quả : “Còn ?”
Chu Dật : “Không nữa, xem bài văn trừ bao nhiêu điểm.”
Trần Lập Quả: “...” Cũng đúng, ngày thường chỉ cần là môn học đáp án chính xác, thành tích của Chu Dật cơ bản đều sát nút điểm tối đa, môn đáp án chính xác cũng chẳng kém bao nhiêu.
So xong môn Tiếng Anh kém nhất của Trần Lập Quả, các môn khác dường như gì lo lắng nữa.
Đề Toán năm nay quả nhiên đủ khó, ngay cả Chu Dật cũng sai một câu lớn cộng thêm một câu trắc nghiệm.
Trần Lập Quả hỏi Hệ thống, nó thi bao nhiêu điểm.
Hệ thống : “Tôi sơ suất .”
Trần Lập Quả : “Hả?”
Hệ thống : “Tôi thế mà chỉ làm sai mỗi câu lớn cuối cùng.”
Trần Lập Quả: “...”
Hệ thống : “Xong Trần Lập Quả, sắp thành 'kê lập hạc quần' (gà trong bầy hạc) .”
Trần Lập Quả bày tỏ sự kinh ngạc đối với mức độ thành thạo thành ngữ của Hệ thống, từ "kê lập hạc quần" cũng thể tự sáng tạo .
"Gà trong bầy hạc" Trần Lập Quả so xong đáp án của các môn khác, cuối cùng ước tính điểm gần bảy trăm. Chỉ cần sáu trăm tám mươi điểm, bất kể điểm chuẩn vạch thế nào, đại học A Trần Lập Quả chắc chắn đỗ.
Chu Dật cũng phát huy bình thường, nếu gì ngoài ý , hai chắc chắn sẽ xa .
Mẹ Trần Lập Quả cũng gọi điện hỏi thế nào , vì sợ con căng thẳng, nên khi thi bà cũng dám dặn dò Trần Lập Quả gì cả, nhưng thi xong , hỏi han chút nào thì thực sự nghẹn c.h.ế.t mất.
Trần Lập Quả : “Cũng ạ, đại học A vấn đề gì.”
Mẹ : “Cái gì? Đại học A? Trường phụ thuộc đại học A ?”
Trần Lập Quả: “...”
Mẹ : “Trường phụ thuộc đại học A cũng , con đừng áp lực, thực sự thì chúng vẫn thể học .”
Trần Lập Quả : “Mẹ, là đại học A, trường phụ thuộc đại học A...”
Mẹ : “Đại học A? Con đang nhảm, là đang mơ thế.”
Trần Lập Quả còn gì để với .
Cuối cùng vất vả lắm mới khiến rốt cuộc tin rằng con trai bà thi đến mức ngốc luôn , tốn ít công sức giải thích.
Lúc gọi điện thoại, Chu Dật cứ mỉm ở bên cạnh, cho đến khi Trần Lập Quả thở dài cúp điện thoại, mới : “Mẹ em tin ?”
Trần Lập Quả liếc một cái, : “Vâng, vất vả lắm mới tin —— giọng điệu của , sắp coi thành cha tái sinh của em luôn .”
Chu Dật bật thành tiếng.
Thi xong , nhẹ cả , ngoại trừ việc nụ hôn đầu của Lâm Chiêu Dung cướp mất khiến Trần Lập Quả chút vui , thứ khác đều mỹ.
Chu Dật hỏi Trần Lập Quả nghỉ hè định đón thế nào.
Trần Lập Quả : “Em cũng nữa.”
Chu Dật : “Cùng nước ngoài chơi nhé?”
Trần Lập Quả : “ em hộ chiếu mà.”
Chu Dật : “Không , làm cho em.”
Trần Lập Quả : “Thế thì , đều sắp xếp.”
Trong mười mấy ngày chờ kết quả, Trần Lập Quả sống vô cùng sa đọa, ngày nào cũng ngủ đến hơn mười giờ mới ngủ dậy, còn là Chu Dật cưỡng ép kéo dậy.
Trên tin tức đưa tin đề Toán của tỉnh họ vượt quá chương trình nghiêm trọng, thể đạt điểm trung bình là thành tích . Trần Lập Quả thực sự quá khâm phục Chu Dật, Chu Dật thế mà thể thi ngang ngửa với Hệ thống, vượt xa mức trung bình.
Ngày điểm, Trần Lập Quả chút căng thẳng, Chu Dật thì suốt quá trình đều giữ vẻ mặt bình tĩnh, khi xem điểm xong một câu: “Gần giống với điểm ước tính.” Sáu trăm chín mươi điểm, thiếu hai điểm nữa là tròn bảy trăm.
Trần Lập Quả thấp hơn Chu Dật ba điểm, sáu trăm chín mươi lăm điểm, đại học A chắc chắn luôn.
“Chúng thể học cùng một trường đại học .” Trần Lập Quả đến mức híp cả mắt , “Em còn đang nghĩ, nếu thi đỗ, em làm đây.”
Chu Dật liếc Trần Lập Quả một cái, : “Cho dù em thi đỗ, cũng cách để em học.”
Trần Lập Quả : “Thật ạ?”
Chu Dật xoa đầu , nhàn nhạt : “Đương nhiên là thật .” Không ai thể chia cắt em khỏi .
Trần Lập Quả lộ một nụ ngây dại.