Vào ngày thứ năm ở Khương gia, Ninh Thư cuối cùng cũng gặp vị phu nhân , cũng chính là của Khương Tinh Châu. Nghe chính phu nhân là gặp .
Khi đẩy cửa phòng ,"đại tiểu thư" cũng đang ở bên trong. Ninh Thư thấy một phụ nữ đang ghế, đắp một chiếc chăn mỏng.
Cậu ngẩn , đó là một phụ nữ vô cùng xinh , dù sắc mặt trông khỏe mạnh cho lắm.
vẻ ngoài ốm yếu cũng thể che lấp khuôn mặt mê hoặc lòng cùng mái tóc bồng bềnh như rong biển.
Khương phu nhân toát lên vẻ ôn nhu từ trong xương tủy. Ngay khi thấy Ninh Thư, bà nở một nụ , đó vẫy vẫy tay với :"Đứa trẻ ngoan, đây với ."
Ninh Thư cuối cùng cũng hiểu tại "đại tiểu thư" từ nhỏ xinh như , bởi vì cô bé di truyền từ . Mẹ của cô thực sự quá đỗi xinh .
Linh hồn của Ninh Thư dù cũng trẻ con thật sự. Tuy Khương phu nhân lẽ ngoài ba mươi, nhưng vẫn là một nam giới trưởng thành. Đặc biệt là khi Khương phu nhân đến nhường , Ninh Thư kìm mà đỏ mặt, bước tới với vẻ căng thẳng.
Đứng mặt Khương phu nhân, Ninh Thư ngước phụ nữ mỹ lệ .
Nghĩ đến việc cơ thể bà yếu ớt, chỉ thể quanh quẩn trong trang viên, còn thường xuyên chịu đựng những cơn đau hành hạ, khỏi nảy sinh lòng thương xót.
Cậu thầm nghĩ, đối với bà và gia đình, đây quả là một chuyện tàn nhẫn.
Sự dịu dàng của Khương phu nhân thấm đẫm trong từng cử chỉ. Bà bé trắng trẻo mặt, đưa tay xoa đầu một cách hiền từ. Ninh Thư mở to mắt vì thụ sủng nhược kinh.
Ngay đó, chú ý thấy "đại tiểu thư" bên cạnh đang dùng đôi mắt đào hoa lạnh lùng trừng mắt . Đây là đầu tiên Ninh Thư thấy cô bé bộc lộ cảm xúc rõ rệt như .
"Đại tiểu thư" chỉ trừng mắt , mà còn chằm chằm cái đầu của .
Ninh Thư theo tầm mắt đó, thấy tay Khương phu nhân đang xoa đầu , cuối cùng cũng hậu tri hậu giác mà bừng tỉnh đại ngộ. À,"đại tiểu thư" ghen . Cô bé đang ăn giấm của .
Bởi vì cô xoa đầu nên cô vui, nhưng thể biểu hiện ngoài, chỉ thể trừng mắt để bày tỏ sự bất mãn.
Ninh Thư ngờ "đại tiểu thư" yêu đến thế, nhưng nghĩ , một năm cô bé chẳng gặp mấy , mà cô bé vẫn còn là một đứa trẻ. Thật sự đáng thương.
Khương phu nhân thu tay , khẽ ho vài tiếng khẽ:"Tinh Châu chọn con hẳn là lý do của nó. Ta thấy con cũng cảm thấy duyên..."
Ninh Thư hé môi, một tiếng:"Cảm ơn phu nhân."
Khương phu nhân mỉm :"Con là một đứa trẻ ngoan, làm phiền con chăm sóc Tinh Châu nhiều hơn. Thằng bé thật là một đứa trẻ , hy vọng con thể bao dung nó nhiều hơn."
Bà khựng , lẽ nghĩ đến việc Ninh Thư cũng là con cái nhà , bà :" nếu Tinh Châu phạm gì, con cũng cần nể nang phận của nó. Chỉ cần còn ở đây... sẽ dạy dỗ nó thật ."
Khi câu cuối cùng, ánh mắt bà đượm buồn.
"Đại tiểu thư" bên cạnh đột nhiên mím môi, chuyển ánh mắt sang Khương phu nhân. Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt:"Con cho phép câu đó!"
Nói xong, cô bé đột ngột chạy ngoài. Khương phu nhân ngẩn con chạy , Ninh Thư:"Con thể giúp xem thằng bé ?"
Ninh Thư gật đầu, với Khương phu nhân:"Phu nhân, đừng suy nghĩ quá nhiều, nhất định sẽ khỏe thôi. Đại tiểu thư cũng sẽ luôn chờ ."
Khi câu cuối cùng, trong mắt Khương phu nhân dường như hiện lên một tia ý , bà thở dài:"Chỉ mong thể ở bên nó lâu thêm một chút."
...
Ninh Thư đuổi theo "đại tiểu thư" ngoài. Cậu Khương Tinh Châu đang ở nên cứ lung tung một hồi. Cuối cùng, phát hiện cô bé đang trốn trong nhà vệ sinh, dường như đang .
Ninh Thư do dự bước tới, an ủi cô bé. Dù rơi cảnh , ai mà chẳng đau lòng, huống chi hiện tại cô bé cũng chỉ mới bảy tuổi. Chỉ là Ninh Thư còn kịp chạm ,"đại tiểu thư" ngẩng mặt lên, lạnh lùng trừng mắt :"Ai cho phép đây?"
Ninh Thư đành :"... Tôi thấy cửa đóng."
Đôi mắt đào hoa của "đại tiểu thư" chằm chằm , giọng điệu kiêu ngạo:"Anh tưởng sẽ ? Tôi ."
Cô bé vốc nước rửa mặt, một cách hung hăng:"Mẹ sẽ sống lâu trăm tuổi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-2019-dai-thieu-gia-sieu-cap-phu-hao-cong-x-vo-nho-duoc-nuoi-tu-be-thu-4.html.]
Như đang tự nhủ với chính , cũng như đang cầu nguyện với thần linh, cô bé gằn từng chữ:"Nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi."
Ninh Thư suy nghĩ một chút :"Đại tiểu thư, phu nhân là , bà nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi. Bà còn thấy cô trưởng thành, nhất định sẽ rời ."
"Đại tiểu thư" gì, cô bé xoay , thèm để ý đến Ninh Thư mà bỏ .
Khương phu nhân cũng chỉ ở Khương gia vài ngày. Nghe gặp mặt tới là khi nào, lẽ sang năm bà sẽ về thăm Khương Tinh Châu, cũng thể là . Tất cả đều phụ thuộc tình trạng sức khỏe của bà.
Lúc Khương phu nhân rời ,"đại tiểu thư" tiễn. Bởi vì cô bé thể theo bà đến trang viên. Cô bé chỉ thể từ xa hộ tống lên xe. Trước khi , Khương phu nhân đầu mỉm với con , vẫy vẫy tay với Khương Tinh Châu.
"Đại tiểu thư" bước tới, cô bé chỉ chằm chằm bàn tay mặt chỗ khác. Quản gia cúi với cô:"Phu nhân đang gọi ngài, ngài chắc chắn qua đó ? Lần gặp là khi nào... Ngài thể sẽ hối hận đấy..."
Ninh Thư ngay cạnh "đại tiểu thư", thấy cô bé nghiến răng, giọng run run đầy bướng bỉnh:"... Muốn xoa đầu thì sang năm hãy về nữa, bằng bà tưởng nào cũng ngoan ngoãn để bà xoa đầu ?"
Quản gia thôi, đành tới gì đó với Khương phu nhân. Cuối cùng Khương phu nhân cũng nán lâu, bà chỉ nhờ quản gia nhắn cho "đại tiểu thư" một câu. Quản gia cúi nhỏ tai cô bé.
Ninh Thư thấy "đại tiểu thư" rơi lệ. Một giọt nước mắt cứ thế lăn dài từ hàng mi, khiến khuôn mặt xinh non nớt trông thật đáng thương. Dù đang , khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé vẫn lạnh lùng, đôi mắt đỏ lên, vô cùng quật cường.
cô bé chỉ rơi đúng một giọt nước mắt đó nhanh chóng khôi phục dáng vẻ thường ngày. Cứ như việc thấy cô chỉ là ảo giác của Ninh Thư .
"Đại tiểu thư" bỏ , cô bé bảo Ninh Thư đừng theo. Ninh Thư cô một lên lầu, làm gì trong đó, mãi đến khi trời tối mịt cô bé cũng xuống.
...
"Đại tiểu thư" ăn cơm tối. Quản gia lên lầu, hơn một tiếng mới xuống. Ninh Thư hỏi:"Đại tiểu thư chịu ăn gì ?"
Quản gia cầm khay thức ăn nguội ngắt, gật đầu:"Lần nào gặp phu nhân xong cũng như ."
Ninh Thư khựng , lòng cũng thấy xót xa. Có lẽ vì gặp Khương phu nhân, bà là ôn nhu và yêu thương con cái, nên càng dễ đồng cảm, cảm thấy đau lòng cho "đại tiểu thư".
Vì thế Ninh Thư :"Có thể để lên thử xem ?"
Quản gia ngờ chủ động đề nghị, nhưng vẫn để lên. Ninh Thư vì tự tin, mà đúng như , chỉ thử xem .
Cậu gõ cửa phòng "đại tiểu thư":"Đại tiểu thư, ?"
Bên trong im lặng. Ninh Thư áp tai cửa ngóng một hồi, đ.á.n.h bạo :"Cô gì thì nhé..."
Cậu thử đẩy cửa , thấy tiếng quát lạnh lùng đuổi của cô bé. Ninh Thư bước , trong phòng bật đèn, tối om om, nhưng cũng đến mức thấy gì. Cậu lờ mờ xác định hướng cô bé đang .
Thấy giường , Ninh Thư mới lên tiếng:"Không ăn cơm ? Đại tiểu thư, cơm tối nay ngon lắm đấy."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Đại tiểu thư" lạnh lùng hỏi:"Anh ăn cơm ?"
Ninh Thư nghiêm túc trả lời:"... Ở nhà , khi cả ngày chỉ ăn một bữa, nhưng ở Khương gia, ăn no."
Nếu là khác, lẽ sẽ tò mò tại ở nhà chỉ ăn một bữa, nhưng "đại tiểu thư" rõ ràng hứng thú với chuyện của , thèm tiếp lời.
Ninh Thư thật cũng định bán thảm, chỉ :"Phu nhân ôn nhu, bà là một tuyệt vời."
"Đại tiểu thư" rõ ràng vẫn còn để bụng chuyện xoa đầu , liền vặn :"Anh ? Muốn cướp của ?"
Ninh Thư:"..."
Nếu vì cô bé hiện tại chỉ là một đứa trẻ, thật khó lòng dùng sự khoan dung để đối đãi. Ninh Thư suy nghĩ :"Tôi đúng là , bà mất từ khi mới vài tuổi."
"Đại tiểu thư" im lặng. Một hồi lâu , cô bé mới chậm rãi :"... Không hỏi nhé, là tự đấy."
Ninh Thư gật đầu, chấp nhặt trẻ con, chỉ :"Cho nên, đại tiểu thư, cô lớn lên thật . Phu nhân vẫn luôn dõi theo cô đấy, nếu cô khỏe mạnh trưởng thành, bà sẽ lo lắng, sẽ đau lòng lắm..."
Cậu kể tiếp về bữa tối nay những món gì. Ninh Thư phần cơm của cô bé chắc chắn sẽ ngon hơn nhiều, dù cô bé cũng nhịn cả ngày .
Ninh Thư đang thì bỗng thấy một tiếng "ùng ục" phát từ trong bóng tối, hình như là từ bụng cô bé. Hóa "đại tiểu thư" đói bụng . Cậu ngẩn một chút bật .