Xuyên Nhanh Chi Bị Hắc Hóa Đại lão Chiếm Hữu - Chương 1887: Tân Quý Học Bá Đại Lão Công X Không Ngừng Vươn Lên Thụ 53

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:14:02
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ninh Thư cũng khi chuyện, liệu cái đầu nhỏ của Ninh Bảo hiểu hết .

Chị Triệu gọi điện cho , họ hàng xa về quê vài ngày, chị vốn định tìm khác nhưng nghĩ nghĩ vẫn nhờ Ninh Thư qua giúp đỡ.

Tìm làm tạm thời lúc thực sự khó, chị Triệu còn cách nào khác mới hỏi .

Công việc đó của Ninh Thư kết thúc, gần đây đơn hàng thủ công cũng ít, nên đồng ý đến giúp chị Triệu vài ngày. Một chị Triệu kinh doanh cửa hàng, bận rộn từ sáng đến tối, thực sự vất vả. Nghe là vì chồng chị làm ăn thua lỗ nợ nần.

Thấy sắp đến giờ, chị Triệu tâm lý :"Tiểu Ninh, em về , để chị ở dọn dẹp nốt chỗ ."

Ninh Thư do dự:"Chị Triệu, một chị ?"

Chị Triệu đáp:"Có chuyện gì chứ, đây chị vẫn làm một mà. Em còn về chăm sóc Ninh Bảo nữa, về , nhớ mang bánh ngọt về cho Ninh Bảo nhé."

Ninh Thư thấy đành cảm ơn chị Triệu. Cậu khựng một chút, vẫn giúp chị dọn dẹp xong một phần việc, thấy thời gian còn sớm mới mở lời:"Chị Triệu, em về nhé."

Chị Triệu vẫy tay chào. Ninh Thư đẩy cửa , khi còn ngoái trong. Cậu thấy chị Triệu đó lảo đảo một cái, ôm bụng chậm rãi thụp xuống. Cậu kinh ngạc, chút do dự trở .

"... Chị Triệu?"

Chị Triệu bệt đất, sắc mặt trắng bệch:"..... Tiểu Ninh...."

Ninh Thư lập tức gọi cấp cứu 120. Cậu vội vàng cúi hỏi han tình hình, chị Triệu lắc đầu:".... Em cứ đón Ninh Bảo , chị tự lo ."

Ninh Thư :"Chị thế em yên tâm ." Cậu chần chừ một lát gọi điện cho Chu Hạc An.

Đầu dây bên bắt máy nhanh."Ninh Thư." Giọng Chu Hạc An trầm thấp truyền đến. Ninh Thư nhảm, trực tiếp giải thích tình hình.

"Tôi sẽ báo với cô giáo ở nhà trẻ." Chu Hạc An ngữ khí trầm tĩnh :"Được , vốn dĩ cũng định đón Ninh Bảo."

Ninh Thư kinh ngạc, nhưng rảnh để nhiều với Chu Hạc An vì chị Triệu đang cần chăm sóc, nên dặn dò vài câu cúp máy.

...

Tại nhà trẻ.

Sau khi điện thoại xong, cô giáo cúi với Ninh Bảo:"Ninh Bảo ơi, ba ba con bận việc nên đến đón con ."

Ninh Bảo lập tức trở nên khẩn trương, bé cô giáo. Cô giáo vội vàng bổ sung:" ba ba nhờ một chú đến đón con, chú con quen đấy."

Ninh Bảo nhanh chóng nhận điều gì đó, bé mím môi nhỏ, lời nào. Cô giáo dắt tay Ninh Bảo. Một phần các bạn nhỏ phụ đón về, chỉ còn Ninh Bảo lẻ loi cô giáo dắt tay.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Khi Chu Hạc An bước xuống xe, đập mắt chính là cảnh tượng đó. Hắn cao, hình thon dài đĩnh bạt, khuôn mặt thanh tú tuấn mỹ thu hút ít sự chú ý, đặc biệt là các bạn nhỏ.

Đứa nào đứa nấy đều nhịn ngước cổ , phát tiếng "oa" kinh ngạc, tò mò chú là ba của bạn nào.

Cho đến khi Chu Hạc An tới mặt Ninh Bảo, cô giáo thấy cũng khỏi ngẩn ngơ một lát.

Cô từng gặp Ninh Thư, ba của Ninh Bảo là một cha đơn , làn da trắng trẻo, trông thanh tú và xinh . Chu Hạc An cao lớn tuấn tú thế vẫn khiến cô khỏi đỏ mặt:"Anh là?"

"Chu Hạc An." Nam nhân giọng trầm bình tĩnh, dáng vẻ mặc tây trang giày da, khí chất vô cùng xuất chúng.

Cô giáo đối chiếu thông tin, vội vàng :"À, là Chu ." Cô cúi đầu hỏi Ninh Bảo:"Ninh Bảo ơi, con quen chú ?"

Ninh Bảo mím môi nhỏ, chút thẹn thùng và ngượng ngùng gật đầu. Cô giáo mỉm giao Ninh Bảo cho Chu Hạc An, quên hỏi thêm:"... Trước đây từng thấy Chu , và Ninh Bảo quan hệ gì ạ?"

"Quan hệ huyết thống." Chu Hạc An nhạt nhẽo trả lời, bế thốc Ninh Bảo lên.

Cô giáo ngẩn , theo bản năng hiểu lầm Chu Hạc An và Ninh Thư là em. cô nhanh chóng thấy thắc mắc vì hai cùng họ.

Không cùng họ mà quan hệ huyết thống, chẳng lẽ là chú gì đó? Tuy đầu gặp Chu Hạc An, nhưng cô thấy Ninh Bảo và đàn ông nét giống đến kinh ngạc.

Người chắc chắn sẽ tưởng Ninh Bảo là con trai của vị Chu Hạc An .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-1887-tan-quy-hoc-ba-dai-lao-cong-x-khong-ngung-vuon-len-thu-53.html.]

Đầu óc cô giáo mối quan hệ làm cho cuồng, đến khi bừng tỉnh thì đàn ông cao lớn soái khí bế Ninh Bảo xa. Chu Hạc An bế Ninh Bảo lên xe, đặt bé cạnh thắt dây an cho bé.

Hắn thấp giọng giải thích:"Ba ba con đang bận việc nên hôm nay đến đón con."

Ninh Bảo nắm chặt đôi bàn tay nhỏ mũm mĩm, khẽ "" một tiếng. Bé trông khẩn trương. Bởi vì hiện tại Ninh Bảo Chu Hạc An cũng là ba của , bé đến hai ba.

Lúc khi Chu Hạc An là chú Chu, bé cũng thấy bối rối đến thế. hiện tại ngược thấy co quắp, đối xử với "ba ba" thế nào.

Chu Hạc An cũng từng kinh nghiệm ở chung với con trai, rũ mắt. Ninh Thư m.a.n.g t.h.a.i con của , chịu khổ bao nhiêu năm ở trong nước mới nuôi lớn đứa trẻ .

Còn ..... từng làm gì cho bé. Chu Hạc An nhận sự bối rối của Ninh Bảo, bèn trầm tĩnh hỏi:"Để nấu cơm tối cho con nhé?"

Ninh Bảo đầu , do dự một lát gật đầu, nhịn hỏi:"Ba ba về ạ?"

Chu Hạc An đáp:"Ba ba bận xong việc sẽ về ngay, chúng cùng ăn cơm." Ninh Bảo thì cơ thể đang căng cứng lập tức thả lỏng, bé dùng sức gật đầu.

...

Chìa khóa dự phòng giấu ở bên ngoài, Chu Hạc An lấy đưa Ninh Bảo nhà. Hắn một nữa quan sát kỹ căn hộ nhỏ bé .

Hắn nghĩ đến việc đưa cả vợ và con về chỗ , nhưng hiện tại con trai vẫn chấp nhận . Chu Hạc An hiểu rõ, dù đề nghị ngay bây giờ thì Ninh Thư cũng chắc đồng ý.

Cho nên, việc quan trọng nhất hiện giờ là khiến Ninh Bảo yêu quý .

Chu Hạc An vội nấu cơm mà theo Ninh Bảo, cúi xuống, đôi mắt đen nhánh bé hỏi:"Con rùa ở ban công là thú cưng con nuôi ? Nó tên là gì thế?"

...

Hai mươi phút , Chu Hạc An cuối cùng cũng khiến Ninh Bảo thả lỏng với , dường như còn mâu thuẫn bối rối nữa. Hắn thậm chí còn bế Ninh Bảo lên, hôn lên má bé:"Bảo bảo."

Ninh Bảo mở to đôi mắt tròn xoe, chút thẹn thùng. Bé rũ lông mi xuống, gương mặt đỏ bừng. Chu Hạc An hỏi:"Lúc đầu con ghét ?"

Ninh Bảo mím môi nhỏ, do dự lắc đầu. Chu Hạc An hiểu rõ điều đó, nên xin :"Là , làm con sợ, con thể tha thứ cho ?"

Ninh Bảo lén Chu Hạc An. Ánh mắt đàn ông ôn nhu, giống như cách ba ba vẫn , khác với lúc ban đầu khi coi bé như một thứ dư thừa.

Đôi mắt bé đỏ lên, hít mũi một cái gật đầu. Chu Hạc An ôm lấy cơ thể nhỏ bé mềm mại của Ninh Bảo, đây là con trai , là đứa con mà Ninh Thư sinh cho , trái tim mềm nhũn.

Hắn trầm giọng :"Vậy Bảo bảo thể thử yêu quý , chấp nhận ?"

...

Ninh Thư liên lạc với nhà chị Triệu, đợi họ đến bệnh viện mới trở về. Cậu gõ cửa, Chu Hạc An mở cửa cho .

Cậu bước , khi thấy những món ăn nóng hổi mới nấu xong bàn, ngẩn .

Trong khoảnh khắc, Ninh Thư cảm thấy như mấy năm , khi Chu Hạc An ở trong phòng trọ, vì sợ đói nên luôn chuẩn đồ ăn cho .

"Ba ba!" Ninh Bảo thấy liền kích động chạy tới ôm lấy chân . Ninh Thư bế bé lên, hôn lên mặt bé.

Chu Hạc An thần sắc trầm tĩnh :"Ăn cơm thôi."

Ninh Thư khựng , rõ ràng những món ăn nóng hổi là do đối phương tự tay làm. Ninh Bảo vị trí nhỏ của , những món ăn đó mà thèm thuồng. thấy ba ba bàn, bé tỏ ngoan ngoãn, nắm chặt chiếc muỗng nhỏ, thỉnh thoảng về phía .

Ninh Thư nhanh chóng xuống, với Chu Hạc An:"Vất vả cho ."

Chu Hạc An nhạt nhẽo đáp:"Con trai cũng là con trai ."

Gương mặt Ninh Thư nóng bừng, rũ lông mi, khẽ run rẩy bắt đầu cầm bát cơm xới sẵn. Chu Hạc An gắp nhiều thức ăn cho Ninh Bảo. Ninh Bảo mím môi nhỏ:"... Cảm ơn ba ạ.."

Ninh Thư cũng ngờ vài năm xa cách, thể cùng Chu Hạc An... và cả Ninh Bảo, ăn cơm một cách bình thản thế . Cậu chút mờ mịt về mối quan hệ hiện tại của hai ....

Đây tính là hòa hảo ? Ninh Thư rõ, nhưng nhanh chóng còn thời gian để nghĩ về những chuyện phức tạp đó nữa, bởi vì bên ngoài đột nhiên đổ cơn mưa tầm tã.

Mà Chu Hạc An thì vẫn về.

Loading...