Ninh Bảo suýt chút nữa cái giả thuyết "hai ba" làm cho choáng váng, nhưng bé nhanh chóng trở nên khẩn trương.
Trẻ con thể hiểu hết chuyện, nhưng bé nhận hôm nay ba ba điểm bất thường.
Vì thế bé lập tức ôm chặt lấy Ninh Thư buông, lí nhí :"Ninh Bảo ba ba thôi, cần ba ba giàu ."
Nghe lời Ninh Bảo , trái tim Ninh Thư trong thoáng chốc chua xót cảm động.
Cậu cúi đầu hôn lên trán con, nghiêm túc :"Ba ba đưa Ninh Bảo rời khỏi đây một thời gian, trong thời gian ngắn Ninh Bảo sẽ gặp bà nội hàng xóm, ông nội Tôn, dì Triệu.... và cả các bạn ở nhà trẻ nữa."
Ninh Bảo ngây thơ hỏi:"Ba ba định đưa Ninh Bảo ạ?" Tuy luyến tiếc các bạn nhỏ và ông nội Tôn, nhưng ba ba thì bé sẽ theo đó.
Ninh Thư :"Về quê của ba ba, ở đó lẽ nhiều đồ chơi, cũng nhà trẻ công viên giải trí với bánh kem ngon, nhưng sẽ vịt con và gà con, Ninh Bảo thích ?"
Ninh Bảo dùng sức gật đầu, tâm trạng buồn bã tan biến ít nhiều, bé vội vàng ôm lấy ba :"Ba ba, Ninh Bảo thích ạ!"
Ninh Thư dám chậm trễ thời gian, nghĩ nếu ngay lập tức thì Chu Hạc An chắc chắn sẽ kịp phản ứng.
Vì thế lập tức mang theo đồ đạc và Ninh Bảo, chào tạm biệt bà nội hàng xóm, còn những khác định sẽ liên lạc . Cậu mua vé xe khách chuyến sớm nhất.
Ninh Thư dắt Ninh Bảo đợi xe, Ninh Bảo ghế, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo đáng yêu thu hút sự chú ý của những lớn xung quanh, thậm chí mấy cô gái còn gần trêu đùa bé.
Ninh Bảo hề nhút nhát, miệng ngọt xớt gọi "chị","dì" khiến ai cũng yêu mến.
Ninh Bảo với ba là bé đói , Ninh Thư mua chút đồ ăn, lấy ổ bánh mì mềm mại. Vì xe lẽ gì ăn mà hành trình khá dài nên mua sẵn một ít.
Ninh Bảo ngẩng đầu, phảng phất thấy một bóng dáng quen thuộc trong đám đông, nhưng nhanh cái bóng đó biến mất.
"Ba ba?"
Ninh Bảo ngẩng đầu định với ba là bé hình như thấy chú Chu, nhưng Ninh Thư chú ý đến động tác của con mà đang xách đồ đạc bảo bé:"Bảo bảo, chúng chuẩn lên xe thôi."
Ninh Bảo ngoan ngoãn để ba bế lên. Ninh Thư bế Ninh Bảo, tay xách nách mang bao lớn bao nhỏ, di chuyển khá khó khăn. Đột nhiên, một bức tường thịt chặn đường của .
Hai chiếc túi rơi xuống đất. Ninh Thư cứ ngỡ cẩn thận đụng trúng nên theo bản năng lời xin . ngay đó, mặt nhặt đồ giúp .
Cậu sang, lời cảm ơn kịp thốt nghẹn nơi cổ họng khi thấy khuôn mặt đó.
Đại não đình trệ."..... Chu Hạc An?"
Ninh Thư sững sờ tại chỗ, Ninh Bảo cũng nhịn ngước đầu :"Chú Chu ạ."
Thần sắc mặt Chu Hạc An hề gì, thậm chí thể là đang ẩn chứa sự phẫn nộ, giống như một cơn bão đang kìm nén. Vẻ trầm tĩnh lạnh lẽo của trông thật đáng sợ.
Bất cứ ai khi nhận thông báo của cấp rằng vợ định mang con bỏ trốn khỏi thành phố cũng thể giữ nổi phong độ sự bình tĩnh.
Chu Hạc An thậm chí suýt chút nữa bùng nổ, hận thể lôi Ninh Thư về đ.á.n.h cho một trận, ném lên giường đ.á.n.h chỗ nào nhiều thịt nhất.
Hắn cứ thế lạnh lùng thanh niên làn da trắng nõn , trầm giọng hỏi:"Chạy ? Cậu định mang con trai chạy ?"
Đầu óc Ninh Thư "oanh" một tiếng, cảm thấy hình ảnh mắt bắt đầu chao đảo..... Chu Hạc An quả nhiên tất cả.
Chu Hạc An thể khống chế nổi cảm xúc của , đang chịu đựng sự tức giận và đau đớn tột cùng, trái tim như bóp nghẹt, cổ họng dâng lên vị máu.
Đôi mắt tối nghĩa, nếu Ninh Thư thực sự mất, sẽ đưa Ninh Bảo , tìm ở và bao giờ mới tìm thấy họ.
Chu Hạc An Ninh Bảo quan trọng thế nào đối với Ninh Thư, nếu chẳng sinh bé và chịu bao nhiêu khổ cực để nuôi nấng bé suốt mấy năm qua.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trái tim chua xót vô cùng, khi nghĩ đến việc Ninh Bảo chính là kết tinh của và , là đứa con mà Ninh Thư sinh cho , trong lòng nảy sinh một cảm giác hạnh phúc kỳ lạ khiến khó lòng kiềm chế.
Hắn bình tĩnh nghĩ thầm, chỉ cần Bảo bảo ở đây thì Ninh Thư còn định chạy nữa?
Nghĩ đến đây, Chu Hạc An chút do dự bế thốc Ninh Bảo lên, ngữ khí trầm tĩnh :"Nếu tò mò làm thì theo về nhà."
Ninh Bảo dù cũng mới ba tuổi, chú Chu là con trai chú, bé thấy thật kỳ lạ nhưng cũng ngăn nổi sự sợ hãi. Bé là con của chú Chu ? Chẳng lẽ bé con của ba ba ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-1885-tan-quy-hoc-ba-dai-lao-cong-x-khong-ngung-vuon-len-thu-51.html.]
Ninh Bảo thể chấp nhận điều , bé về phía ba ba với vẻ hoảng loạn vô vọng:"... Ba ba?"
Chu Hạc An hề ý định trả bé cho ba ba, ôm chặt lấy bé buông, ánh mắt dán chặt Ninh Thư, trầm giọng :"Cậu rời khỏi Thành phố A . Chỉ cần ở đây."
...
Cuối cùng Ninh Thư vẫn theo Chu Hạc An về. Cậu tin lời , với phận và địa vị hiện tại của Chu Hạc An, thực sự thể giữ Thành phố A nếu . Quan trọng nhất là sớm muộn gì cũng đối mặt với chuyện .
Ninh Bảo lúc đầu còn đòi ba ba bế, nhưng Chu Hạc An buông tay. Thấy ba ba cũng theo, bé mới thôi quấy nữa. bé bắt đầu tỏ thái độ kháng cự với Chu Hạc An, mím chặt môi nhỏ, suốt quãng đường đều giận dỗi và tủi , thèm để ý đến lấy một lời.
Ninh Thư cuối cùng cũng trở về căn hộ của . Lúc Chu Hạc An mới đặt Ninh Bảo xuống. Ninh Bảo lập tức chạy đến bên ba ba, dùng ánh mắt thù địch trừng mắt , đôi mắt to tròn xinh đong đầy nước mắt, đỏ hoe trông vô cùng đáng thương.
Chu Hạc An khựng , thấp giọng một câu:"... Thực xin ."
Ninh Bảo mặt , thèm . Ninh Thư bế Ninh Bảo lên, dỗ dành bé một hồi lâu, vỗ về lưng bé nhỏ giọng :"Ba ba và chú Chu cần chuyện một lát, Bảo bảo giường ngủ nhé?"
Ninh Bảo trông khẩn trương và sợ hãi, bé buông ba ba , chỉ thể tủi hỏi:"Ba ba cần Ninh Bảo nữa ạ?"
Ninh Thư nhận sự bất an to lớn của con, hôn lên mặt bé :"Ba ba sẽ bao giờ bỏ rơi Ninh Bảo , Ninh Bảo ở thì ba ba ở đó, ai cướp con ."
Nghe Ninh Bảo mới an tâm hơn một chút, nhưng bàn tay nhỏ vẫn nắm chặt áo Ninh Thư buông. Ninh Thư đưa bé phòng, dỗ thêm một lúc lâu bé mới chịu buông tay.
...
Khi trở là chuyện của hơn một giờ . Chu Hạc An vẫn rời , ghế sofa, mày mắt thâm thúy, bên trong tối nghĩa khó phân biệt. Thấy Ninh Thư ngoài, cổ họng lăn lộn:"... Giờ chúng chuyện ?"
Ninh Thư cạnh mà xuống phía đối diện, trầm mặc một lúc mới mở lời:"Anh từ khi nào?"
Chu Hạc An thanh niên hề phủ nhận, dù rõ nhưng trái tim vẫn nhịn mà co thắt dữ dội, chua xót đến phát đau. Hắn hút một điếu thuốc.
Đây là thói quen của Chu Hạc An mỗi khi cảm xúc d.a.o động mạnh, sẽ dùng t.h.u.ố.c lá để làm tê liệt bản , đó nén xuống để trở vẻ trầm bình tĩnh.
"Vào ngày dự lễ đính hôn ở Thành phố B."
Chu Hạc An :"Tôi tìm thấy tấm ảnh để , Ninh Bảo trông quá giống lúc nhỏ."
Hắn khựng một chút tiếp tục:"Trước đó khi sốt, vô tình thấy vết sẹo bụng ....."
Ninh Thư đến đây thì lông mi run rẩy, ngờ chuyện bắt đầu từ đó.
Chu Hạc An ngữ khí trầm tĩnh:"Lúc đó bệnh gì, sợ sẽ tái phát hoặc để di chứng nên cho điều tra xem từng làm phẫu thuật gì, quan hệ thiết với vị trung y lão Tôn Thánh Đức...."
"Khi thấy tấm ảnh, cấp cũng gọi điện báo rằng vị Tôn âm thầm thực hiện một nghiên cứu học thuật về việc nam nhân sinh con....."
Ninh Thư ngẩn . Chu Hạc An liếc :"Tôn chắc chắn sẽ công bố nghiên cứu đó , dù ông cũng sẽ để ông làm ."
Hắn những lời một cách vân đạm phong khinh nhưng đầy chắc chắn.
Ninh Thư há miệng:".... Tôn cứu mạng và cả Ninh Bảo, dù ông công bố cũng ý kiến."
Chu Hạc An gì, cho Ninh Thư dự định của .
Việc công bố nghiên cứu đó chắc chắn sẽ khiến thanh niên chịu đựng vô ánh mắt và lời bàn tán của dư luận, Ninh Thư gánh chịu những điều đó.
Hắn rũ mắt, nhanh chóng ngẩng lên thẳng :"Cậu và Ninh Bảo nhận ? Cho nên định mang thằng bé rời khỏi ?"
"Ninh Thư, từng ý định cho Ninh Bảo là con trai ?"
Chu Hạc An lấy một bản xét nghiệm DNA, bình tĩnh tiếp lời:"Bằng chứng về quan hệ huyết thống giữa và Ninh Bảo ở ngay đây, dù phủ nhận cũng vô ích."
Ninh Thư nhớ tới chuyện Chu Hạc An sắp đính hôn, cổ họng thắt , nhịn buột miệng :"... Cho nên tranh giành Ninh Bảo với ? Chu Hạc An! Nếu định kết hôn, tại còn cướp Ninh Bảo?"
Chu Hạc An lộ vẻ kinh ngạc, thẳng . Rất nhanh, khuôn mặt bình tĩnh của biến đổi, lập tức hiểu lý do tại Ninh Thư đột nhiên mang Ninh Bảo rời khỏi Thành phố A.
"Ai với là sắp đính hôn?"
Ninh Thư siết chặt ngón tay, hít sâu một :"Nhân viên công ty , chẳng lẽ còn là giả ?"