Xuyên Nhanh Chi Bị Hắc Hóa Đại lão Chiếm Hữu - Chương 170: Cuộc Đào Thoát Bất Thành Và Sự Xuất Hiện Của Kẻ Thứ Ba

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:34:46
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ là thoát khỏi tầm mắt của khác vẫn là một vấn đề nan giải.

Đầu tiên, phía Hách Liên Vũ chính là một cửa ải khó khăn.

Đêm đến, nam nhân đúng giờ xuất hiện trong phòng y, Ninh Thư đè , yêu thương một lượt. Khóe mắt y ửng hồng, đôi mắt ướt át, cầu xin buông tha cho .

Hách Liên Vũ nào tiết chế là gì, dường như nguồn tinh lực dùng mãi hết.

Mãi đến nửa đêm, Ninh Thư mới buông tha.

Y khẽ thở dốc, chờ đến khi Hách Liên Vũ ngủ say mới mặc y phục .

Ninh Thư ngẩn ngơ gương mặt của nam nhân đang ngủ say một hồi lâu.

Sau đó y vươn tay, khẽ chạm .

Lúc y mới dậy, ngoảnh đầu mà bước khỏi phòng.

Đám nha lúc nới lỏng cảnh giác, cửa phòng tiểu hoàng t.ử mấy canh giữ, một tên hạ nhân còn đang tựa cạnh cửa ngủ gật.

Ninh Thư làm kinh động đến ai, đẩy cửa bước . Sau đó y tới bên giường, cúi bế tiểu hoàng t.ử lên.

Tiểu hoàng t.ử ngủ sâu, bế lên giật tỉnh giấc.

Nó mở to đôi mắt, thấy là Phụ hoàng liền ôm lấy cổ y: “Phụ hoàng...”

Ninh Thư xoa đầu nó.

Tiểu hoàng t.ử do dự hỏi: “Chúng sắp về cung ạ?”

Ninh Thư gật đầu: “Lưu thúc thúc sẽ tiếp ứng chúng .”

Y bế tiểu hoàng t.ử khỏi phòng. Thời gian qua ở đây y làm gì, thỉnh thoảng sẽ tìm hỏi thăm hoặc xung quanh, hơn nữa lúc lên y ghi nhớ một vài lộ trình.

Đại khái y thể nên theo hướng nào.

Tiểu hoàng t.ử trông vẻ mấy hào hứng: “Phụ hoàng, cùng chúng ?”

Ninh Thư ngẩn , một lúc mới lên tiếng: “Trẫm cũng .”

Y xoa mặt tiểu hoàng t.ử : “Hắn lẽ cưới vợ sinh con .”

Tiểu hoàng t.ử mở to mắt.

Sau đó nó rầu rĩ “ồ” một tiếng, thêm lời nào nữa.

Ninh Thư bế tiểu hoàng tử, suốt quãng đường đều né tránh những nơi nguy hiểm.

Cuối cùng cũng mạo hiểm tìm thấy một địa đạo. Đây là lối mà Ninh Thư vô tình phát hiện trong hai ngày Hách Liên Vũ ghé qua chỗ y.

Y bế tiểu hoàng t.ử trong.

Sau đó khom chui .

Khi ngoài, trời tối đen như mực, tiếng gió bên tai cho Ninh Thư thoát .

Y cẩn thận để một vài dấu hiệu nhỏ đường, nghĩ chắc Lưu An sẽ phát hiện .

Ninh Thư ôm chặt tiểu hoàng tử.

Tiểu hoàng t.ử chút sợ hãi ôm lấy cổ y, nhỏ giọng : “Phụ hoàng, con sợ.”

Ninh Thư trấn an nó, theo con đường trong trí nhớ.

Đi gần nửa canh giờ.

Y thấy tiếng động từ đằng xa, trong lòng khỏi khẽ xao động.

Ninh Thư lấy tín hiệu giấu , phóng lên trung.

Chỉ là ngờ, tín hiệu phát , phía vang lên tiếng động.

Một nhóm bao vây lấy bọn họ, tay cầm đuốc sáng rực.

Một ảnh cao lớn bước .

Khi thấy gương mặt , Ninh Thư mở to mắt.

Trong lòng kinh ngạc hoảng loạn.

Đôi mắt Hách Liên Vũ nặng nề y, hỏi: “Hoàng thượng định chạy trốn ?”

Ninh Thư ôm chặt lấy tiểu hoàng tử.

Những xung quanh thấy Đương gia một câu như , cũng lộ vẻ kinh ngạc, bọn họ làm tiểu công t.ử chính là đương kim thiên tử.

Hách Liên Vũ bước nhanh tới.

Ánh mắt lạnh lùng chằm chằm y: “Ta thật ngờ, Hoàng thượng dám hạ d.ư.ợ.c .”

Tiểu hoàng t.ử dường như dọa sợ, nhịn òa lên.

Đôi mắt Hách Liên Vũ u tối chằm chằm đứa trẻ , sai bế nó .

Tiểu hoàng t.ử càng thêm tê tâm liệt phế.

Ninh Thư rốt cuộc chịu nổi, lộ vẻ giận dữ: “Hách Liên Vũ, ngươi thật sự đối xử với Trẫm như ?”

Đôi mắt y ửng đỏ, cố gắng kìm nén, trong ánh mắt tràn đầy sự thất vọng.

“Còn con của ngươi nữa.”

Y khựng , cuối cùng vẫn thể câu đó.

Ninh Thư , Hách Liên Vũ phần lớn sẽ tin tiểu hoàng t.ử là cốt nhục của .

Y hít sâu một , bàn tay giấu ống tay áo siết chặt.

Y thầm tính toán xem bao lâu nữa Lưu An mới đuổi tới đây.

Hách Liên Vũ dường như thấu tâm tư của y, trầm giọng : “Hoàng thượng tự , để bế ?”

Ninh Thư thèm liếc một cái, bước .

bế ngang lên.

Những phía rốt cuộc vẫn kiêng kỵ phận của Ninh Thư, nhịn : “Đương gia... thật sự là đương kim Thánh thượng ?”

Đôi mắt Hách Liên Vũ tối sầm qua: “Truyền lệnh xuống, t.ử thủ những kẻ chân núi.”

Bọn họ khỏi rùng , lúc mới nhớ tới Đương gia lúc cứu mạng bọn họ thế nào, ai dám hai lời.

Ninh Thư bế trở phòng.

Đôi mắt Hách Liên Vũ đỏ bừng, đặt y lên giường, bóp cằm y, thấp giọng hỏi: “Hoàng thượng chẳng thích gương mặt của ? Tại chạy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-170-cuoc-dao-thoat-bat-thanh-va-su-xuat-hien-cua-ke-thu-ba.html.]

Hắn chuyển tông giọng, mang theo chút tức giận: “Thời hạn một tháng vẫn còn lâu lắm, Hoàng thượng định nuốt lời ?”

Ninh Thư nhắm mắt , thêm một nào, gương mặt trắng bệch.

Trong đầu y là tiếng của tiểu hoàng tử.

Thần sắc Hách Liên Vũ giận, cởi y phục, đó nặng nề đè lên.

Hắn lạnh : “Hay là Hoàng thượng cảm thấy món hàng giả như bằng một phần mười Nhiếp Chính Vương , nên giờ hối hận ?”

Mí mắt Ninh Thư giật giật, môi khẽ run : “Thằng bé đang , chẳng lẽ ngươi thấy đau lòng ?”

Thần sắc Hách Liên Vũ trầm xuống.

Thấy thiếu niên đến giờ phút vẫn còn nhớ thương đứa con của Nhiếp Chính Vương , cơn giận trong mắt càng sâu, phủ lên một tầng màu đỏ nhạt.

Hắn trầm giọng : “Liên quan gì đến .”

Ninh Thư túm lấy cánh tay đối phương, giày vò đến tận hừng đông, thể hằn thêm những dấu vết mới.

Trông thật xót xa, khiến nha hầu hạ cũng dám nhiều.

Khi y tỉnh , Hách Liên Vũ còn ở bên cạnh.

Giọng Ninh Thư khàn đặc, y hỏi nha về tình hình của tiểu hoàng tử.

Lại báo rằng, hiện tại y thể gặp tiểu hoàng tử.

Ninh Thư ngẩn , ngờ Hách Liên Vũ nhẫn tâm đến thế.

Y khẽ nắm chặt chăn, nhắm mắt , một lời.

Bên ngoài, đám đang thấp giọng bàn tán về cô nương tên Xinh Đẹp mà Nhị đương gia mang về, thầm thương trộm nhớ Đương gia.

Bọn họ phận của Ninh Thư, chỉ coi y là một tiểu công t.ử xinh của nhà nào đó.

“Cô nương Xinh Đẹp ôn nhu săn sóc, ngày nào cũng chạy đến phòng Đương gia đấy.”

“Nữ t.ử vốn dịu dàng như nước, tuy tiểu công t.ử bên trong trông tuấn tú vô cùng, nhưng rốt cuộc vẫn bằng nữ tử. Hơn nữa cũng thể sinh con cho Đương gia như cô nương Xinh Đẹp ...”

Ninh Thư những lời , khẽ mím môi.

Y sinh , chỉ là Hách Liên Vũ nhận chính con trai của thôi.

Ninh Thư giam lỏng trong phòng, lúc thật sự còn chút tự do nào. Y ở trong phòng, lòng cứ lo lắng cho tiểu hoàng tử, chút thất thần.

Bên ngoài truyền đến một giọng : “Cô nương Xinh Đẹp.”

Nàng dịu dàng : “Ta làm chút điểm tâm, mang cho tiểu công tử.”

Hạ nhân khó xử đáp: “ Đương gia dặn, ai phép trong.”

Nữ t.ử ôn nhu : “Ta chỉ với một hai câu ngay thôi.”

Chẳng bao lâu , Ninh Thư thấy một nữ t.ử xinh đẩy cửa bước , khi thấy y, đôi mắt nàng hiện lên một tia phức tạp.

Ninh Thư dung mạo của nàng, quả thực đúng như lời đám hạ nhân , hoa dung nguyệt mạo.

Xinh Đẹp đặt điểm tâm lên bàn: “Công tử, đây là điểm tâm nô gia tự tay làm, mang đến cho ngài một ít.” Nàng lộ vẻ thẹn thùng, mở miệng : “Đương gia thích ăn những thứ , mong công t.ử đừng chê .”

Ninh Thư nàng : “Không phiền cô nương Xinh Đẹp nhọc lòng.”

Xinh Đẹp phận của y, nhưng cũng Hách Liên Vũ luôn nhốt y trong phòng. Nàng khẽ c.ắ.n môi, nhẹ giọng : “Thời gian qua Đương gia luôn ở trong phòng ngài, lâu ghé qua chỗ .”

Sắc mặt Ninh Thư tái nhợt.

Suýt chút nữa y kìm lòng.

Y khẽ nắm chặt ngón tay, một lúc mới lên tiếng: “Cô nương Xinh Đẹp hà tất đến chỗ than vãn, e là tìm nhầm chỗ .”

Xinh Đẹp trông vẻ buồn bã thương tâm.

Nàng lên tiếng: “Lòng thầm mến Đương gia, chỉ là Đương gia đêm nào cũng đến chỗ công tử...”

Ninh Thư cảm thấy chút buồn , y ép buộc Hách Liên Vũ đến phòng .

Xinh Đẹp vị công t.ử tuấn tú mặt, xét về tuổi tác, nàng tự nhiên lớn hơn thiếu niên một hai tuổi.

Nàng cũng ngờ gặp Hách Liên Vũ ở đây.

Xinh Đẹp chính là vị đầu bảng thanh lâu mà Hách Liên Vũ từng chọn lúc , nàng cũng phận thật của , khi gặp , đầu tiên nàng lộ vẻ vui mừng khôn xiết.

Đối phương hỏi nàng quen .

Ban đầu Xinh Đẹp tưởng Hách Liên Vũ nhớ , nhưng đó nàng phát hiện tình hình của nam nhân chút đúng. Khi đối phương mất trí nhớ, Xinh Đẹp đ.á.n.h bạo dối.

Nàng từng ghé qua thanh lâu một , hai một đêm xuân tiêu.

Xinh Đẹp vốn bán nghệ bán , nàng trao đầu tiên của cho Hách Liên Vũ, nào ngờ đối phương tỉnh dậy liền rời .

Từ đó về , ngày nào nàng cũng ngóng trông Hách Liên Vũ trở .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Sau đó, xảy một vài chuyện ngoài ý . Nàng ép mua , giữa đường bỏ trốn, ngờ thuộc hạ của Hách Liên Vũ nhặt về.

Hách Liên Vũ tự nhiên chút tin.

Xinh Đẹp nhớ ngày đó, khi nàng nam nhân ôm lòng, nàng thấy gáy một vết bớt nhạt.

Nàng liền vội vàng .

Lúc Hách Liên Vũ mới bán tín bán nghi.

Chỉ là đối phương giữ nàng nhưng hề chạm nàng, ngược ngày nào cũng đến phòng Ninh Thư.

Điều làm Xinh Đẹp tức giận cho .

“Vốn dĩ định tìm công tử.” Xinh Đẹp rơi lệ : “Chỉ là và Đương gia quen từ , còn trao đêm quý giá nhất của cho ...”

“Ta tự là nữ t.ử thanh lâu, xứng với Đương gia, nhưng ngoài Đương gia , từng để nam t.ử nào chạm ...”

Đầu óc Ninh Thư ong lên một tiếng, sắc mặt trắng bệch, y chằm chằm nữ t.ử hỏi: “... Khi nào?”

Xinh Đẹp thấy y tin vài phần, cúi đầu, vân vê khăn tay.

Nàng kể chuyện ngày hôm đó, mở miệng : “Đương gia là nam nhân đầu tiên lâm hạnh nô gia, cũng là duy nhất, nô gia tự nhiên nhớ rõ.”

Ninh Thư khẽ nhếch môi.

Hách Liên Vũ ở trong quân doanh nhiều năm như , khi về kinh ghé qua thanh lâu cũng gì lạ.

Y sờ lên n.g.ự.c , chỉ cảm thấy ngoài sự thất vọng thì vẫn là thất vọng.

Y vốn dĩ còn ôm một tia hy vọng.

Giờ đây, còn gì nữa .

Loading...