Cuối cùng bát canh gà đó chui bụng Ninh Thư. Nghĩ đến lời Đại phu nhân bà tự tay canh chừng nhà bếp hầm canh, khỏi thấy chột .
nghĩ hành động của gầm bàn , mặt Ninh Thư đỏ bừng lên. Cậu bao giờ làm chuyện gì ly kinh phản đạo và thẹn thùng đến thế.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Kẻ biến thái Khương Bùi Lâm còn mặt mũi mà . Cho đến khi ngủ, Ninh Thư vẫn thấy quai hàm mỏi nhừ, những chi tiết trong đầu cứ hiện lên khiến mặt nóng rát.
"Hung khí" cứ vương vấn mãi tan. Lông mi run rẩy dữ dội, buộc chìm giấc ngủ sâu.
Ngày hôm , Ninh Thư gặp Đại phu nhân ở tiền viện. Những hình ảnh hôm qua hiện lên, c.ắ.n răng gọi một tiếng:"Phu nhân."
Đại phu nhân , sắc mặt khẽ đổi. Bà bình tĩnh quan sát trai mắt, tâm trạng chút phức tạp. Nói cho cùng, cũng là do bà lớn lên từ nhỏ.
hiện giờ Ninh Thư đổi đến mức bà nhận nổi.
Không chỉ dung mạo tuấn tú trắng trẻo, mà khí chất cũng khác hẳn , tính tình cũng trở nên trầm tĩnh khiêm nhường hơn nhiều.
Đại phu nhân thầm nghĩ, nếu đây cũng như thế , thì khi con trai ruột trở về, bà cũng thể giữ trong phủ.
nghĩ đến việc từng hãm hại con trai ruột đủ đường, thậm chí còn nảy sinh sát tâm, ý định đó liền tan biến.
Bà Ninh Thư và :"Thiếu gia dạo đèn sách vất vả, con chăm sóc chu đáo hơn, dặn ngài ban đêm mặc thêm áo, cẩn thận hầu hạ bên cạnh, rõ ?"
Ninh Thư lặng một lát, trong đầu kìm mà nghĩ: Nếu Đại phu nhân Khương Bùi Lâm bắt "chăm sóc" đến tận giường, chắc bà sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mất.
Cậu hít sâu một , nhất là chuyện hổ tối qua, khi bà đến còn đang trốn gầm bàn làm chuyện đó cho Khương Bùi Lâm. Ninh Thư thấy chút nào, nhưng chỉ thể gật đầu đồng ý.
Trong đầu khỏi nghĩ xa hơn. Cậu ở bên cạnh Khương Bùi Lâm là vì nhiệm vụ, nhưng cổ nhân đối với chuyện đoạn tụ vốn khó chấp nhận hơn nhiều, dù đây cũng là xã hội phong kiến.
Vạn nhất một ngày nào đó Đại phu nhân phát hiện quan hệ giữa và Khương Bùi Lâm thì sẽ thế nào? Ninh Thư nghĩ đến đây mà da đầu tê dại. Cậu siết chặt ngón tay, dám nghĩ tiếp nữa.
Hơn nữa Khương Bùi Lâm tuy bận rộn thi cử, nhưng Tướng phủ chắc chắn sẽ lo liệu hôn sự cho , đến lúc đó tự xử thế nào?
Ninh Thư nghĩ sâu, cũng may tiến độ nhiệm vụ của đang , thôi thì cứ bước nào bước nấy .
...
Khi Ninh Thư định viện thì gặp Liễu Nhân. Không chỉ , còn một nha khác trong phủ mà Ninh Thư từng gặp vài .
Nha đưa cho Liễu Nhân thứ gì đó vài câu, Liễu Nhân nhận lấy. Ninh Thư ngẩn , chẳng lẽ bắt gặp cảnh tỏ tình ? Nha thích Liễu Nhân?
Dù cô gái trông cũng vẻ thẹn thùng. Cậu thấy ngại vì sự xuất hiện đúng lúc của làm gián đoạn hai .
kịp xin thì cô nha xinh xắn đỏ mặt, luống cuống chạy mất.
Ninh Thư há miệng, chút ngượng ngùng. Cô gái chạy nhanh quá, biến mất tăm. Liễu Nhân thấy liền :"Cậu đang lén chúng chuyện đấy ?"
Ninh Thư mím môi:"Tôi hai ở đây, cố ý ."
Cậu thấy Liễu Nhân cầm một chiếc hộp, thầm nghĩ nên vạch trần tâm tư của con gái nhà . Liễu Nhân tuy miệng lưỡi mấy dễ nhưng nếu thích thì cũng nên phụ lòng của . Cậu mở lời:"... Anh..."
Liễu Nhân :"Cậu đến đúng lúc lắm, Bạch Quả tự làm ít bánh, cho ." Nói đưa chiếc hộp .
Ninh Thư mờ mịt hỏi:"Anh làm ?"
Liễu Nhân trợn mắt:"Có gì mà ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-1558-cong-dien-phe-gia-tao-thanh-cao-x-thu-gia-thieu-gia-28.html.]
Ninh Thư chần chừ:"Dù cũng là tâm ý của con gái nhà , dù thích cũng nên đem tặng cho khác như ."
"Hả?" Liễu Nhân vẻ mặt thể tin nổi:"Cậu tưởng cô tặng ?"
Ninh Thư gì nhưng biểu cảm lên tất cả. Cậu tận mắt thấy Bạch Quả tặng quà mà. Liễu Nhân trông như thấy quỷ, tình nguyện :"Đây là Bạch Quả cô nương tự tay làm, nhờ chuyển cho đấy."
Lần đến lượt Ninh Thư kinh ngạc. Bạch Quả tặng ? Cậu khựng , nghĩ chắc hiểu lầm gì đó.
Cậu và Bạch Quả mới gặp vài , hai thấy cô bắt nạt nên tay giúp đỡ, ngoài giao thiệp gì. Ngược Liễu Nhân và Bạch Quả còn quen thuộc hơn.
Cậu nghĩ chắc Bạch Quả da mặt mỏng nên lấy làm cái cớ để gặp Liễu Nhân thôi. Con gái cổ đại vốn kín đáo mà. Thế là Ninh Thư bảo Liễu Nhân:"Bánh chúng cùng ăn ."
Cuối cùng Liễu Nhân cũng ăn bánh cùng . Hắn Ninh Thư với ánh mắt phức tạp. Ninh Thư cũng , do dự giúp cô gái một chút nên nhỏ giọng:"Thật thấy Bạch Quả là cô gái , trông cũng lanh lợi xinh xắn..."
Liễu Nhân ngơ ngác:"Cậu với mấy chuyện làm gì?"
Ninh Thư mím môi khuyên nhủ:"... Nếu cũng chút tâm tư với Bạch Quả cô nương thì nên đáp lòng của cô , nếu để con gái nhà nản lòng thì hối hận kịp ."
Liễu Nhân lúc mới phản ứng , thể tin nổi:"Cậu tưởng Bạch Quả thích ?"
Ninh Thư gật đầu, chẳng ? Không ngờ Liễu Nhân bỗng bật dậy, hậm hực :"Cái đầu đúng là gỗ mục! Bạch Quả thích đấy! Cô nhờ đưa bánh cho !"
Nói xong hầm hầm bỏ như chọc giận.
Để Ninh Thư ngơ ngác đó. Bạch Quả thích ? Cậu nhất thời luống cuống, mà còn ăn bánh của . vạn nhất hiểu lầm gì thì ?
Nghĩ đến dáng vẻ thẹn thùng của Bạch Quả , nhất thời mất phương hướng. Cậu thấy hổ vô cùng, nhưng vẫn mong đây chỉ là một sự nhầm lẫn.
Cho đến khi Bạch Quả lén tìm gặp , Ninh Thư mới đó hiểu lầm. Bạch Quả :"... Liễu Nhân bảo hiểu lầm tâm ý của ."
Cô cũng chỉ là một cô bé mười mấy tuổi, khuôn mặt tròn trịa đáng yêu. Lúc cô đỏ mặt, lấy hết can đảm :"... Ninh Thư, thích là , Liễu Nhân."
Đến cổ đại đầu tiên tỏ tình, mặt Ninh Thư cũng nóng bừng lên. Cậu ngờ cô gái để mắt đến . Cậu đến thế giới hề ý định lập gia đình sinh con.
Vì thế với Bạch Quả:"Cảm ơn tâm ý của cô, chỉ là ... Bạch Quả cô nương, chúng mới gặp vài thôi mà."
Bạch Quả vội vàng :"Lần đầu tiên làm mất đồ của phủ, chính giúp tìm , nếu phạt nặng . Lần thứ hai, gã sai vặt viện khác bắt nạt , cũng là mặt giúp đỡ. Trong lòng , là nhất, thầm ngưỡng mộ từ lâu..."
Nói xong mặt cô đỏ lựng. Bạch Quả lén trai, quan trọng nhất là Ninh Thư trai, là nhất trong phủ Lâm thiếu gia.
Một hầu mà thế , Bạch Quả đương nhiên tâm động. Cô sợ chậm chân sẽ khác nẫng tay .
Thế là Bạch Quả lấy hết dũng khí, nhét chiếc hương nang tự tay thêu lòng Ninh Thư :"Cậu cứ suy nghĩ vài ngày trả lời , đừng vội từ chối."
Sau đó cô chạy biến như thỏ đế, dáng vẻ tình đầu chớm nở vô cùng thẹn thùng.
Ninh Thư:"..."
Cậu chiếc hương nang trong lòng, nhất thời thấy mờ mịt. Bạch Quả chạy nhanh quá, lặng tại chỗ, đành nhận lấy hương nang . Cậu định chấp nhận tình cảm của Bạch Quả.
Cô là một cô gái đáng yêu, làm lỡ dở cô. Hơn nữa Ninh Thư vốn ý định yêu đương, nên định sẽ trả hương nang.
Và đích trả , vì nếu nhờ khác sẽ làm cô gái hổ. Cậu định ngày mai sẽ tìm cơ hội trả , nên tạm thời cất kỹ hương nang .
...
Khi Ninh Thư bước chủ viện, Liễu Nhân thấy liền lộ vẻ sợ hãi, nhỏ giọng :"Thiếu gia đang tìm đấy." Cậu khựng , trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.