Cơ thể của Ninh Thư là do Linh Linh sắp xếp, cách khác, nó vốn là của chính , đây chỉ là một cái vỏ rỗng nhưng trong ký ức của khác thì vẫn sự tồn tại của .
Cậu đến thế giới cũng mới vài tháng. Trong ký ức mà Ninh Thư tiếp nhận, quan hệ khá với vài bạn học cũ.
Vì , khi Viên Ba liên hệ mở một quán bar yên tĩnh (thanh bar), hiện khai trương và Ninh Thư qua giúp vài ngày, thanh niên từ chối.
Việc Viên Ba mở quán bar trong nhóm từ , chỉ là ngờ khai trương nhanh như . Ninh Thư khựng , nghĩ đến chuyện hổ , gương mặt khỏi nóng bừng.
Cậu thầm nghĩ như cũng , để tránh việc mấy ngày tới đối mặt với Thời Nhiên mà dùng tâm trạng và thái độ gì.
Cậu thở phào nhẹ nhõm, nhắn tin cho Thời Nhiên mấy ngày tới việc bận nên thể qua phụ đạo cho .
Thời Nhiên chẳng nhắc gì khác, cứ khơi đúng chuyện đó .
"Có vì chuyện hôm đó ?"
"Không Ninh, em quên ."
Ninh Thư:"..."
Đã quên thì còn nhắc làm gì? Cậu mím môi, bất giác nhớ cảnh vấp ngã, mặt vùi đúng vị trí nhạy cảm của thiếu niên... Ninh Thư cảm thấy cả chút nào, hít sâu một , trả lời tin nhắn của Thời Nhiên nữa. Lông mi run rẩy dữ dội.
Vị trí của quán bar quá đắc địa nhưng lượng khách cũng hề ít. Khi Ninh Thư đến nơi, còn thấy vài bạn học cũ cũng Viên Ba mời đến giúp. ngờ Trương Linh cũng ở đây. Trương Linh thấy Ninh Thư, đôi mắt sáng lên:"Cậu đến ! Ninh Thư."
Thanh niên đối diện với ánh mắt của cô, đành cứng da đầu chào một tiếng. Vì Ninh Thư nhớ đối phương từng tỏ tình với nhưng từ chối. Vài hỏi dạo đang làm gì, Ninh Thư thành thật trả lời:"Đang làm gia sư bán thời gian cho một nam sinh cao trung."
Cậu về phía Viên Ba hỏi:"Tôi cần đồ ?"
Viên Ba đ.á.n.h giá thanh niên một lượt, đối phương diện mạo thanh tú, là kiểu mặt khiến cảm thấy dễ chịu, liền :"Không cần , chỉ cần đây thôi cũng đủ thu hút khách ."
Vẻ ngoài thanh tú của Ninh Thư hợp với gu thẩm mỹ của các cô gái hiện nay, chắc chắn khách nữ sẽ thích gọi phục vụ.
Quán bar khác với những quán bar thông thường, gian yên tĩnh hơn nhiều. Tuy mới khai trương nhưng nhờ quảng bá nên lượng khách cũng mười mấy , vả rượu còn đang giảm giá một nửa. Ninh Thư tuy từng làm công việc nhưng học cũng khó.
Ngay khi đặt một chai rượu xuống, điện thoại bỗng đổ chuông. Ninh Thư lấy điện thoại , chỗ vắng một chút. Cậu cúi đầu tên gọi, lộ vẻ kinh ngạc. Hóa là Thời Nhiên.
Thời Nhiên gọi điện cho . Ninh Thư nghĩ chắc thiếu niên tìm việc gì đó, nên bắt máy:"Thời Nhiên..."
Giọng lạnh lùng của thiếu niên vang lên từ đầu dây bên :"Anh Ninh."
Ninh Thư định hỏi Thời Nhiên gọi chuyện gì , thì Trương Linh ở đằng gọi với sang:"Ninh Thư, mau đây giúp tớ chút."
Suy nghĩ của cắt ngang, về phía Trương Linh. Ngay lúc đó, cuộc gọi của Thời Nhiên đột nhiên như mất tín hiệu, vang lên tiếng "tút tút" ngắt quãng.
Ninh Thư ngẩn một lát, chần chừ một giây nhưng nghĩ quá nhiều, chỉ qua giúp Trương Linh một tay mới gọi cho . đầu dây bên của Thời Nhiên liên lạc .
Ninh Thư bắt đầu cảm thấy lo lắng yên. Thời Nhiên bình thường ít khi gọi điện cho , hôm nay là đầu tiên, chẳng lẽ gặp chuyện gì ? Viên Ba dường như cũng nhận đang tâm sự, liền hỏi:"Sao Ninh Thư?"
Ninh Thư đáp:"Tôi chút việc, hôm nay chắc giúp gì thêm ."
Viên Ba kinh ngạc :"Có chuyện gì ? Xảy chuyện gì ?"
Ninh Thư mím môi:"Là nam sinh đang phụ đạo, lẽ em gặp chuyện gì đó."
Cậu nhớ Thời Nhiên bệnh, nếu nhắn tin hỏi thăm thì lẽ em ở nhà mà ai . Ninh Thư hít sâu một , càng nghĩ càng thấy Thời Nhiên thể đang gặp nguy hiểm, nhất là việc điện thoại liên lạc khiến bận tâm.
Viên Ba xong càng ngạc nhiên hơn, nhưng nhanh chóng :"Cậu cha ? Có thể liên hệ với cha mà."
Ninh Thư lắc đầu:"Cha em bận kinh doanh lắm, em ở nhà một , qua xem thế nào ." Nói xong liền rời ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-1447-nam-sinh-cao-trung-cuc-pham-x-tho-trang-ngay-tho-14.html.]
Khi Trương Linh thấy Ninh Thư , cô bực bội :"Cậu ? Không chấp nhận tớ thì cũng đến mức trốn tớ như chứ."
Viên Ba :"Cậu mau về , đừng ở đây thêm phiền nữa, tớ thấy Ninh Thư hợp với ."
Trương Linh vốn cũng chỉ đến ủng hộ, cô thở dài một . Ban đầu định cố gắng thêm chút nữa, nhưng thái độ của thanh niên, chắc chắn sẽ yêu đương với cô.
...
Khi Ninh Thư đến cửa nhà Thời Nhiên, nhấn chuông liên tục vài . Ngay khi định báo cảnh sát vì lo lắng, thì mở cửa. Thiếu niên trong nhà, rũ mắt dáng vẻ thở dốc của thanh niên, đôi môi mỏng khẽ mở:"Anh Ninh?"
Nhìn thấy Thời Nhiên, Ninh Thư lập tức thở phào nhẹ nhõm, trút bỏ gánh nặng trong lòng. Thời Nhiên , né sang một bên mời nhà. Ninh Thư bước , thở hắt một , lúc mới mím môi :"... Sao điện thoại của em liên lạc ? Anh còn tưởng..."
Còn tưởng em gặp chuyện gì .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thời Nhiên chằm chằm lồng n.g.ự.c phập phồng của thanh niên, ánh mắt dừng một hồi lâu, rót cho một ly nước. Hắn rũ mắt, lúc mới nhàn nhạt :"Xin , điện thoại của em đột nhiên hỏng, làm Ninh hiểu lầm ."
Ninh Thư lúc mới nhận hóa chỉ là một sự hiểu lầm. Điện thoại của Thời Nhiên tình cờ hỏng đúng lúc đó nên mới ngắt quãng và gọi .
Cậu lúng túng, khỏi tự kiểm điểm bản . Có lẽ... Ninh Thư coi Thời Nhiên quá đỗi đáng thương.
, trong mắt , Thời Nhiên cũng chỉ là một bé mười mấy tuổi, bệnh ai chăm sóc, dù ở trường là thiên tài đầu khối, là học thần xa vời trong mắt khác, nhưng thực tế Thời Nhiên chẳng mấy bạn bè, dường như chỉ Tề Phi là thiết một chút.
Thời Nhiên lúc nào trông cũng cô độc, cha ở bên cạnh, một sống trong căn nhà lạnh lẽo. Đằng vẻ ngoài tinh tế lạnh lùng là một trái tim khao khát quan tâm.
Ninh Thư luôn kìm lòng mà chăm sóc đối phương nhiều hơn, chỉ vì Thời Nhiên là mục tiêu nhiệm vụ, mà lẽ... coi Thời Nhiên như em trai mà chăm sóc. Dù em cũng trạc tuổi Tề Phi.
"Lúc em gọi cho Ninh, hình như thấy ai đó gọi ..." Đôi mắt thiếu niên sang, giọng điệu nhàn nhạt hỏi:"Là bạn gái ạ?"
Ninh Thư suýt chút nữa sặc nước miếng, vội vàng giải thích:"Không , Trương Linh bạn gái ."
Thời Nhiên :"Vậy ? Em thấy cô dường như đang làm nũng với ."
Ninh Thư cảm thấy kỳ lạ, đây trêu chọc với Trương Linh, nhưng hiểu mặt Thời Nhiên, thấy tự nhiên, thậm chí là lúng túng.
Cậu mím môi, thấp giọng :"Không , bạn gái. Cô chỉ là một bạn học đại học bình thường thôi, em đừng hiểu lầm."
Dưới hàng mi tinh tế của Thời Nhiên, đôi mắt , đó nhàn nhạt "" một tiếng mặt chỗ khác."Vậy Ninh thích kiểu thế nào?"
Bất ngờ hỏi như , Ninh Thư chút mờ mịt, về phía Thời Nhiên. Thiếu niên , hỏi một nữa:"Kiểu thích ."
Thời Nhiên trai, nhưng quá cao, tận 1m87. Cộng thêm khí chất lạnh lùng xa cách xung quanh khiến khó lòng thẳng hào quang quá mức xuất sắc của .
Ninh Thư đối diện với đôi mắt của thiếu niên, đầu óc thoáng chốc trống rỗng.... Thích ? Cậu dường như bao giờ nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề , nên cuối cùng Ninh Thư chỉ lắc đầu :"...
Anh , từng nghĩ tới."
Thời Nhiên :"Chưa từng nghĩ tới, nghĩa là nếu đối phương khiến hài lòng, thì giới tính cũng quan trọng ?"
Ninh Thư nhất thời theo kịp mạch suy nghĩ của , theo bản năng đáp:"Có lẽ ..."
Sau đó thấy Thời Nhiên lặng lẽ , vành tai bỗng chốc đỏ ửng, khi chạm ánh mắt của , vội vàng rũ mi tránh , nhưng khuôn mặt tinh tế tuấn mỹ của vẫn là biểu cảm lạnh lùng như cũ.
Ninh Thư:"...?" Cậu dường như nhận điều gì đó, vội vàng lên tiếng cứu vãn:"... Ừm, nhưng cảm thấy xu hướng tính d.ụ.c của bình thường phần lớn vẫn là nữ giới."
Thời Nhiên gì, nhưng khuôn mặt dường như càng thêm lạnh lùng hơn một chút. Ninh Thư chút mờ mịt, hiểu tại Thời Nhiên là khơi mào câu chuyện mà giờ thành tẻ nhạt thế . Cậu đành phá vỡ sự im lặng:"Còn em thì ? Em thích kiểu con gái thế nào?"
Thời Nhiên quá đỗi ưu tú. Trong suy nghĩ của Ninh Thư, Thời Nhiên tuy lạnh lùng nhưng khi ở chung chút... ngây thơ, chắc là sẽ thích kiểu con gái hoạt bát đáng yêu? Thanh niên thầm nghĩ , đây từng bạn nữ của Tề Phi Thời Nhiên nhận nhiều thư tình.
Ngay khi Ninh Thư đang suy nghĩ, thiếu niên đối diện lên tiếng:"Xinh , làn da trắng..."
Ninh Thư kinh ngạc sang. Còn Thời Nhiên cũng ngước đôi mắt sâu thẳm , cứ thế tiếp:"Chiều cao đến 1m80, nhưng 1m70..."