Chung Khê nhìn lũ quỷ giương nanh múa vuốt cách đó không xa, lại nhìn Lâm Bắc Từ bấu c.h.ặ.t t.a.y trốn sau lưng mình, trầm mặc một chút mới hỏi: "Cậu đang làm gì?"
Lâm Bắc Từ: "Hức."
Chung Khê: "..."
Chữ "hức" của Lâm Bắc Từ không phải là chữ "hức" trợ từ mềm mại bình thường giống khi mấy nữ sinh nũng nịu, mà là cậu đọc cái chữ này thành tiếng thật, âm cuối hơi cao lên, ngữ điệu hót ra miệng y hệt như chữ "chào" trong chào buổi sáng.
Tóm váy lại là: có lệ.
Biểu tình của Chung Khê đúng là một lời khó nói hết.
Lâm Bắc Từ nói: "Không phải hồi trước anh không cho tôi OOC sao?"
Mặt Chung Khê lạnh te: "Nếu cậu thấm được điều này thì càng phải thủng việc sau đó tôi đã bảo cậu có thể tùy ý OOC chứ?"
Lâm Bắc Từ vẫn bám chặt cánh tay y: "Tự nhiên cái giờ tôi không muốn thoát tuyến nữa á."
Đoạn, cậu lại ngáp một cái, lười biếng thốt lên: "Híc."
Chung Khê: "..."
Chung Khê rất muốn nói cho Lâm Bắc Từ biết là không phải cứ "hức hức híc híc" mấy tiếng có lệ như vậy thì sẽ giống với cái hình tượng phế vật của Dư Minh Trạch.
Nam nữ chính cách đó không xa đều đang nhìn, Chung Khê hết cách, chỉ có thể móc ra một đồng tiền xu kẹp giữa hai ngón tay, b.ắ.n lên phía trước.
Đồng xu lướt qua lệ quỷ rít gào bự nhất, lệ quỷ trực tiếp hóa thành một làn khói nhẹ nhập vào trong đồng tiền.
Chỉ trong nháy mắt, tất cả lệ quỷ đều bị thu phục đến cái nịt cũng không còn.
Lâm Bắc Từ đang muốn tiếp tục có lệ khen y mấy câu, liền thấy Chung Khê che ngực, m.á.u như ngựa quen đường trào ra khỏi miệng.
Lâm Bắc Từ tò mò nhìn y: "Sao anh lại chọn cơ thể như này vậy."
Chung Khê khụ khụ khụ ho nửa ngày trời, lau vết m.á.u dính trên khóe miệng xong mới lãnh đạm nói: "Vốn là chọn cho cậu."
Lâm Bắc Từ sửng sốt, cổ quái nhìn y: "Thế sau mắc gì lại không đưa cho tôi."
Chung Khê không trả lời, chỉ nói: "Trong biệt thự còn có lệ quỷ khác đang tìm cậu, nếu còn muốn sống thì tốt nhất là cậu nên tự mình..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-cam-hoa-phan-dien-kia/chuong-32.html.]
Lâm Bắc Từ cắt ngang lời y: "Tôi muốn tổ đội với anh."
Chung Khê: "..."
Thằng này bị cái gì vậy? mắc cái mớ gì mà cứ thấy một người là muốn kết nạp đội viên một người vậy? Rối loạn ám ảnh cưỡng chế¹ kiểu gì kì cục kẹo vậy hả?
➊: Rối loạn ám ảnh cưỡng chế: (Obsessive-Compulsive Disorder, viết tắt là OCD) là một rối loạn có tính chất, dấu hiệu phổ biến của bệnh đó là ý nghĩ ám ảnh, không có lý do chính đáng và phải thực hiện các hành vi có tính chất ép buộc để giảm bớt, đây là một dạng trong nhóm bệnh liên quan trực tiếp đến stress. Bệnh còn có tên khác là rối loạn ám ảnh cưỡng bức.
Lâm Bắc Từ thích tổ đội, thậm chí cả hệ thống cũng dám cho nhập đội luôn, đến cỡ này thì đúng thật kể từ khi làm hệ thống đến giờ Chung Khê mới thấy lần đầu.
Kết nạp thành viên mới xong, Lâm Bắc Từ nói: "Về sau việc bảo vệ tôi phải nhờ Chung đại sư rồi."
Chung Khê: "..."
Bây giờ y đã biết lí do vì sao muốn tổ đội với mình rồi, hóa ra chỉ là muốn y làm tay đ.ấ.m mà thôi.
Ngay từ lúc bắt đầu Chung Khê đã nhìn ra, Lâm Bắc Từ không hiểu thất tình lục dục, tính cách lười nhác, kể cả có đáp ứng làm nhiệm vụ đi nữa thì cũng có lệ vô cùng, đối với những thứ ngoài việc chính thì căn bản là không thèm để ý một chút nào, có thể dùng lối tắt ít sức thì tự nhiên sẽ không lãng phí.
Lâm Bắc Từ lại ngáp một cái. Thoạt nhìn trông cậu rất buồn ngủ, nhưng vì đang ở chỗ lạ, không dám hạ tâm phòng bị xuống, nên chỉ có thể gắng mà thức.
Chung Khê nhíu mày: "Cậu buồn ngủ?"
Trong mắt Lâm Bắc Từ còn đọng nước mắt do ngáp ra, nghe vậy lắc đầu: "Không, cứ giải quyết việc trước rồi nói gì nói sau."
Sau khi lệ quỷ biến mất, Trâu Tỉnh rốt cuộc cũng run run rẩy rẩy bò dậy khỏi cái ôm ấp yêu thương của mặt đất. Hắn theo bản năng muốn đi tìm Nhạc Văn Xu an ủi, nhưng thoáng nhìn qua Thẩm Vận cạnh đó, rén tập một.
Rất mau, Lâm Bắc Từ thong thả đi lại đây, Trâu Tỉnh vội vàng chạy lên muốn tìm sự che chở của anh Dư, nhưng ánh mắt lại quét tới Chung Khê - người đang đi sóng vai với Lâm Bắc Từ.
Hắn rén tập hai.
Trâu Tỉnh ngó trái ngó phải, đành phải quay về ôm đồng chí tiểu quỷ vẫn đang mịt mờ sưởi ấm.
Thẩm Vận cúi đầu nhìn Nhạc Văn Xu còn ngơ ngác, lòng như sông cuộn biển gầm, đang còn suy nghĩ phải nên bắt chuyện với cô như thế nào, đã liền thấy đôi mắt người mới vừa như mất hồn mất vía sáng lóe lên: "Tìm được chưa?"
Thẩm Vận nhìn theo tầm mắt của cô, mặt xanh như tàu chuối.
Lâm Bắc Từ và Chung Khê sóng vai đi tới, nghe vậy gật đầu: "Tìm được rồi."
Nhạc Văn Xu mỉm cười: "Thật tốt quá."
Diện mạo Nhạc Văn Xu vốn thanh tú, làm người khác vừa thấy đã có hảo cảm, bây giờ cười tươi tắn, làm cho hô hấp Thẩm Vận đứng bên phải chậm lại.