Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/aVFQElRZZj
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quỷ không đầu vẫn giãy dụa muốn phi tới xé xác tiểu quỷ nọ, miệng nghẹn ngào kêu "Tô Vân Hoan", hỏi kiểu gì cũng không trả lời. Thẩm Vận đành phải nhét gã ta lại vào bình ngọc, miễn cho khỏi gặp thêm chuyện khác.
Đúng lúc này, di động trong túi Lâm Bắc Từ rung lên. Cậu mở xem, phát hiện hướng dẫn tìm quỷ đã có thể dùng tiếp.
"Ngồi đây đoán mẹ đoán con kiểu gì cũng không ra thêm manh mối, cho nên cứ đi kiếm Tô Vân Hoan trước đã." Lâm Bắc Từ tay lắc điện thoại tay nắm quỷ con "Đi."
Nhạc Văn Xu đương nhiên không do dự đi theo cậu, Trâu Tỉnh với bộ não mới chạy hơn nửa thanh tiến độ cũng ngơ ngác theo sau.
Vốn dĩ Thẩm Vận không muốn đi cùng Lâm Bắc Từ, nhưng thấy ánh mắt vốn đã ôn hòa nay còn dịu dàng hơn của Nhạc Văn Xu khi nhìn cậu, hắn lập tức nghiến răng, trầm mặt đi theo luôn.
Những người còn lại hai mặt nhìn nhau, đành phải tản ra tìm chỗ khác.
Trâu Tỉnh tuổi còn nhỏ, lại hay bị lung lay bởi lời nói của người khác. Giống như cọng cỏ mọc đầu tường, gió thổi chiều nào hắn ta liền phất phơ theo chiều đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-cam-hoa-phan-dien-kia/chuong-23.html.]
Từ hồi còn bé xíu Trâu Tỉnh đã nghe người lớn thường thở dài, dùng ngữ khí hận sắt không thành thép nói về Dư gia Dư Minh Trạch, cảm thán: "Một thế gia phong thủy đang tốt lành không hiểu sao lại sinh ra cái ngữ ham sống sợ c.h.ế.t như vậy. Thật đúng là bất hạnh thay cho Dư lão mà."
Nghe nhiều vậy, Trâu Tỉnh đã tự mình bổ não tưởng tượng ra nhiều hình tượng của tiểu phế vật Dư gia, nhưng nói chung đều là một con thỏ nhát cáy dễ bị người khác xoa bẹp, mãi cho đến lần đầu tiên gặp được Dư Minh Trạch.
Lúc đó cậu ta đang khóc.
Trâu Tỉnh shocku quá, dù khi trước hắn có nghe nói Dư Minh Trạch vô cùng phế, nhưng nghĩ thế nào được rằng cậu ta phế đến mức một người đàn ông cao lớn có thể khóc trước công chúng giống như thiếu nữ mới lớn vậy chứ?
Vì vậy, dù ngày sau Lâm Bắc Từ có làm nhiều việc khiến hắn giật mình ngạc nhiên, nhưng ấn tượng đầu tiên đối với cậu quá là nát khiến hắn vẫn theo bản năng cho rằng tên này bùn nhão không trát nổi tường.
Mãi đến vừa nãy, Lâm Bắc Từ cứu hắn một mạng...
Sau khi dẩy một vòng từ Quỷ Môn Quan về, hồi lâu sau đó Trâu Tỉnh đều mang biểu tình c.h.ế.t lặng kiểu "Tui là ai, tui đang ở đâu, mà sao tui lại được cứu bởi một người bị tui ú ớ phế vật ngắn phế vật dài nhiều năm vậy cơ chứ", đợi đến lúc phục hồi tinh thần rồi thì hắn liền liều mạng bày tỏ cảm xúc với Lâm Bắc Từ.