Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 74: Tiền kiếp

Cập nhật lúc: 2026-05-07 15:22:08
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tôi tìm lâu mà chẳng thấy... bọn họ cũng tìm ...”

Mái tóc đen dài của Bạch Chỉ Kỳ lướt qua làn da khiến Nguyễn Trĩ Quyến rùng , co rụt , đôi chân mềm nhũn ngã liệt xuống đất. Cái , cái chắc chắn ! Cậu dám khẳng định chắc chắn, vì thứ thể bò lên lưng , bay lơ lửng giữa trung.

"Ô ô Chu Cảng Tuần, đúng là đồ tồi mà..." Nguyễn Trĩ Quyến mếu máo, đôi môi nhỏ nhắn xị xuống, bắt đầu khua khoắng chân tay định bò bốn chân như một chú cún con để lặng lẽ chuồn lẹ.

Bạch Chỉ Kỳ cúi đầu kiểm tra t.h.i t.h.ể của chính , đó ngẩng đầu lẳng lặng Nguyễn Trĩ Quyến: “Tôi từng thấy , một buổi trưa ở bên ngoài công trường, lúc cùng chồng .”

“Kể từ ngày đó, buổi tối thường xuyên mơ thấy một vài chuyện cũ. Ngôi làng, trưởng làng, những đàn ông, và cả những quả đào nữa... Mãi cho đến tận khi c.h.ế.t , những chuyện đó mới dần trở nên rõ ràng. Đó đại khái chính là những chuyện xảy từ kiếp .”

Động tác bò trườn của Nguyễn Trĩ Quyến bỗng khựng , mở to mắt Bạch Chỉ Kỳ. Kiếp , trong ngôi làng đó...

“Có điều ký ức tiền kiếp, chắc là .” Bạch Chỉ Kỳ xổm mặt Nguyễn Trĩ Quyến, gương mặt trắng bệch nở một nụ nhạt: “Kiếp cũng từng gặp , còn cho một ít vỏ đào.”

Nguyễn Trĩ Quyến chợt nhớ tới trai xinh ở nhà trưởng làng trong kiếp , nhưng dường như dung mạo giống lắm... Nhìn kỹ ngũ quan thì hình như đúng là cùng một !

“Cậu chỉ cho vỏ ? Bởi vì thịt đào ngọt, bọn họ thường lén hạ t.h.u.ố.c bên trong. Lúc đó cứ quả đào trong tay mà nuốt nước miếng, còn cách nào khác, đành lén đưa cho một chút vỏ để nếm vị thôi.”

Bạch Chỉ Kỳ mỉm nhạt nhẽo, tay vuốt ve vết hằn cổ : “Tôi vốn là từ bên ngoài đưa làng, nuôi dưỡng ở nhà trưởng làng. Buổi tối thường sẽ lái xe thôn, ở một lúc mới rời .”

Ly

“Tôi từng thử ám chỉ để cầu cứu, từ trẻ con, già đến phụ nữ đàn ông... cả cái làng đó đều coi như thấy gì.”

“Thế nên mỗi ngày đều giả vờ như chuyện gì mà ăn hết đào đó. Cho đến một ngày, ăn nữa mà chỉ giả vờ ngủ. Đợi đến đêm khuya, đ.á.n.h đổ đèn dầu, châm lửa đốt gối và vải vóc. Căn nhà lập tức bùng cháy, lửa lan từ nhà sang nhà khác, bén đống củi và rơm rạ, hỏa thế ngày càng dữ dội. Đêm đó, phần lớn trong làng đều bỏ mạng trong đám cháy.”

“Trong bọn họ, nhiều kẻ chuyên lừa đảo và buôn bán phụ nữ, trẻ em.”

Nguyễn Trĩ Quyến chớp mắt bệt đất, bắt đầu suy ngẫm về những điều Bạch Chỉ Kỳ nhắc tới. Hạ thuốc, buổi tối đến, lừa bán... Có là đem bán giống như cách bán cho lão mù ?

Nguyễn Trĩ Quyến chợt nghĩ đến điều gì đó, trái tim thắt , cảm giác như thể hô hấp nổi. Ngũ tạng lục phủ như ngâm trong nước đắng, dường như hiểu ...

Bạch Chỉ Kỳ đưa tay xoa đầu Nguyễn Trĩ Quyến: “Có những kẻ thể mang thai, liền trộm con của khác về nuôi trong nhà . bọn họ cho đứa trẻ học, cũng chẳng cho nó bất cứ điều gì vì sợ khi hiểu nhiều hơn, đứa trẻ sẽ nhận đ.á.n.h tráo. Bọn họ chỉ bắt nó làm việc quản ngày đêm, đợi đến để nó dưỡng lão cho .”

“Cho đến một ngày, bọn họ phát hiện thực sự con, liền bắt đầu dự mưu xem nên g.i.ế.c c.h.ế.t vứt bỏ đứa trẻ dư thừa như thế nào. Cuối cùng họ phát hiện , đứa trẻ đó thể đem bán , bán cho những gã đàn ông độc nghèo kiết xác trong làng cưới nổi vợ.”

Đôi mắt đờ đẫn của Nguyễn Trĩ Quyến bỗng chốc nóng rực và cay xè. Cậu cúi gằm mặt xuống, nước mắt kìm mà rơi xuống lã chã, lặng lẽ tiếng động.

Hóa thực sự con ruột của họ. Hóa bọn họ vẫn luôn vứt bỏ hoặc g.i.ế.c c.h.ế.t .

Trong đầu Nguyễn Trĩ Quyến bắt đầu vang lên câu của Chu Cảng Tuần về việc t.h.u.ố.c diệt chuột giấu trong thức ăn của chuột. Nếu vì tiếc tiền mua t.h.u.ố.c độc, lẽ sớm bọn họ hạ độc c.h.ế.t từ lâu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-74-tien-kiep.html.]

Cậu còn từng cho rằng do đủ ngoan, làm việc đủ nhiều... Bọn họ thực sự quá xa... xa đến tận cùng...

Thân thể Nguyễn Trĩ Quyến run lên nhè nhẹ, nước mắt mặn chát rơi miệng đắng ngắt, càng nghĩ càng thấy ủy khuất vô ngần.

Hồi nhỏ muộn, cha chẳng bao giờ dạy bảo, ngày thường cũng hề những cuộc đối thoại dẫn dắt nào. Thế nên luôn đinh ninh câm, chỉ phát những tiếng "a a a". Mãi đến năm 4 tuổi, nhờ bắt chước khác mà mới bập bẹ những câu rõ chữ.

Lúc đó còn thầm nghĩ hóa câm, cảm thấy thật giỏi vì tự chữa khỏi bệnh cho , như thể tiết kiệm tiền cho ba , gây thêm phiền phức cho họ nữa.

biểu cảm của ba lúc đó vô cùng khó coi, khuôn mặt âm trầm đáng sợ như g.i.ế.c c.h.ế.t .

Nguyễn Trĩ Quyến mới bốn năm tuổi bắt đầu làm việc, từ cho gà ăn, nhổ cỏ heo đến gánh nước, giặt giũ... việc gì cũng làm. Đến năm 6 tuổi bắt đầu đốn củi. Sức lực vốn nhỏ nên mỗi chặt cây đều vất vả, chẳng bao lâu bàn tay đỏ ửng lên, phần hổ khẩu nứt toác, m.á.u chảy đầm đìa...

tự nhủ, chỉ cần mài vết chai là sẽ , sẽ dễ thương nữa.

Nguyễn Trĩ Quyến từ lúc đó hiểu rằng, cần làm đúng theo yêu cầu của cha , và tuyệt đối tỏ thông minh.

Cậu giống như một đứa trẻ ngốc nghếch điếc tai, hỏng mắt, cái gì cũng phép .

Thế nhưng hề ngốc.

Sau khi em trai đời, Nguyễn Trĩ Quyến giống như tách biệt khỏi ngôi nhà . Những món ăn vốn ít ỏi nay càng khan hiếm hơn, chỉ còn chút nước canh suông loãng xếch. Nước trong nhà cũng giới hạn, chỉ thể lén lút bờ sông uống nước, đôi khi nước sông đắng, uống là đau bụng quặn thắt.

Lúc đó Nguyễn Trĩ Quyến nghĩ rằng chắc hẳn bọn họ vẫn cần làm việc, chỉ cần còn giá trị lao động thì sẽ vứt bỏ.

Thế nên ở kiếp , mỗi ngày chỉ lầm lũi làm việc và cố gắng tiêu tốn thức ăn. Từ sáng sớm đến tối mịt, làm xong việc nhà giúp việc cho nhà khác để đổi lấy chút lương thực hoặc tiền bạc, nhưng những thứ đó bao giờ lọt tay .

Cậu còn luôn đề phòng, sợ làm gì sai khiến ba đột ngột bằng ánh mắt tối đen như vực thẳm .

giờ ngẫm , lẽ bọn họ vốn dĩ để c.h.ế.t đói một cách lặng lẽ như thôi.

Nguyễn Trĩ Quyến cảm thấy mắt nóng rát, dám nghĩ tiếp nữa, nếu mắt sẽ đến hỏng mất. Cậu về phía t.h.i t.h.ể đang trong tình trạng mấy đằng để đ.á.n.h lạc hướng: “Vậy... c.h.ế.t như thế nào? Là do cẩn thận ngã xuống ?”

“Gương mặt của ở kiếp giống kiếp lắm, nhưng cuối cùng vẫn mang theo một diện mạo xinh .” Trên mặt Bạch Chỉ Kỳ thoáng hiện một nụ chua chát: “Vì mà ở kiếp , cũng thể tránh khỏi vận mệnh và kết cục tương tự.”

“Mấy ngày , thử vai cho một đạo diễn nổi tiếng và đạt kết quả . Sau khi thông qua, đưa đến đây để phim tuyên truyền. Đoàn phim đưa núi để thực hiện cảnh .”

“Lúc đầu thứ vẫn bình thường. khi phim một nửa, gã đạo diễn thực hiện quy tắc ngầm với . Sau khi cự tuyệt, gã biến thành xâm hại. Tôi nỗ lực phản kháng nhưng gã lỡ tay bóp c.h.ế.t. Gã đẩy t.h.i t.h.ể xuống vực, cứ thế ngã xuống vứt bỏ trong núi sâu.” Bạch Chỉ Kỳ thở dài, cơ thể vặn vẹo của chính , ánh mắt lộ vẻ đau lòng và bất lực.

“Tôi tìm thấy t.h.i t.h.ể của , rõ ràng nó ở ngay đây nhưng thấy . Cảm giác như nhốt , cũng chẳng ai thấy cả. Cho đến khi ở bảng thông báo tình cờ đụng , và thấy .”

“Sau đó nhà trọ, phát hiện bọn họ cũng thể thấy , nhưng chỉ một lúc là sẽ quên ngay, và thường xuyên sự xuất hiện của làm cho khiếp sợ.”

Loading...