Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 70: Chu Cảng Tuần cảm thấy, vợ anh sẽ không có chỗ dựa mới nào khác

Cập nhật lúc: 2026-04-28 08:43:02
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơn nửa giờ đồng hồ .

Nguyễn Trĩ Quyến thở hổn hển như bò, bộ dạng chẳng khác nào một chú ch.ó nhỏ lạc chủ, dơ hầy bẩn thỉu cuống cuồng chạy tới nơi. Khi tìm thấy Chu Cảng Tuần, trông vẫn vô cùng đường hoàng, hảo chút tổn hại mà giữa đám đông. Anh đang cùng mấy mặc vest trông như cán bộ bàn bạc công việc, thái độ kiêu ngạo cũng siểm nịnh, thành thạo tự tin như thể biến trở thành một Chu Cảng Tuần ở vị thế thượng đẳng của giới thượng lưu Cảng Thành năm nào.

Hình ảnh đó làm cho Nguyễn Trĩ Quyến với khuôn mặt lem luốc bỗng thấy lúng túng và quẫn bách, chôn chân tại chỗ, đôi mắt đỏ hoe chớp liên tục. Một mặt, cảm thấy Chu Cảng Tuần c.h.ế.t thật là , như thì thể tiếp tục nuôi nấng .

đồng thời ở mặt khác, cái tính cách ác độc trong lòng bắt đầu phát tác.

Bởi vì trong đầu đột nhiên nảy một câu: Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.

Một loại nhận thức nào đó đầu tiên âm thầm nảy sinh trong lòng , rằng Chu Cảng Tuần cho dù sa sút chăng nữa thì vẫn mãi là con thiên nga cao cao tại thượng, còn chính là con cóc ghẻ, là con chuột cống rãnh . Cho dù biến thành giả thiếu gia phú quý, trèo lên giường của Chu Cảng Tuần, thì cuối cùng cũng sẽ đ.á.n.h trở nguyên hình mà thôi.

Tựa như lúc đây.

Trái tim Nguyễn Trĩ Quyến vì thế mà xuất hiện một cảm giác chua xót, căng tức đầy quái dị. Cậu cảm thấy thật khó chịu, , thấy vô cùng ủy khuất. Để đến xem Chu Cảng Tuần làm , chạy đến mức mồ hôi đầm đìa, chân thì trẹo, lòng bàn chân đá dăm đ.â.m đau nhức, thậm chí còn ngã xuống mương thối, ướt sũng, bốc mùi hôi rình.

Sớm thế thì chẳng cần cuống cuồng như , trông bây giờ thực sự ngu ngốc.

Hừ, Chu Cảng Tuần là đáng ghét nhất, sẽ bao giờ cho Chu Cảng Tuần ăn nữa, để mặc cho Chu Cảng Tuần c.h.ế.t đói (gạch )... để đói đến mức nửa đêm ngủ , ngày nào cũng cuống cuồng phát lên cho xem.

Cậu mới là cóc ghẻ, Chu Cảng Tuần nghèo lắm bệnh tật, Chu Cảng Tuần mới chính là đồ cóc ghẻ.

Cậu là thiên nga, là loại thịt thiên nga mà cũng chẳng ăn nổi .

Nguyễn Trĩ Quyến đỏ hoe mắt, hậm hực chạy , gót chân còn kịp nhấc lên Chu Cảng Tuần thấy. Anh khập khiễng bước nhanh vài bước vọt tới tóm chặt lấy , một tay nâng m.ô.n.g bế thốc lên như bế một đứa trẻ, ôm chặt lòng ngực: "Giày cũng chẳng thèm , em định chạy hả?"

"Ôm cho chắc , ôm chặt một chút, tay t.h.u.ố.c lá, rơi xuống là bỏng m.ô.n.g em đấy." Chu Cảng Tuần đoạn khẽ nhếch môi, giọng mang theo vẻ khàn đặc cách nào che giấu , đó là do hút quá nhiều thuốc.

Nếu dọa dẫm để ôm chặt một chút thì nếu mà bỏ chạy, cái chân hiện tại của sẽ cách nào đuổi theo kịp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-70-chu-cang-tuan-cam-thay-vo-anh-se-khong-co-cho-dua-moi-nao-khac.html.]

Chân trái của đội cứu hộ xử lý y tế chuyên nghiệp bằng nẹp cố định, cũng dùng một lượng t.h.u.ố.c giảm đau , nhưng cảm giác đau đớn vẫn còn rõ rệt.

Nguyễn Trĩ Quyến Chu Cảng Tuần , đôi mắt đột nhiên trợn tròn, cảm giác chua xót lúc nãy bay biến sạch. Cậu vội vàng bám chặt lấy cổ Chu Cảng Tuần vì sợ t.h.u.ố.c lá bỏng... bỏng m.ô.n.g . Cậu bây giờ trông t.h.ả.m hại thế , chẳng lẽ Chu Cảng Tuần nên dỗ dành ?

Chu Cảng Tuần rốt cuộc là loại đại vương bát đản gì thế .

Nguyễn Trĩ Quyến vui, đặc biệt là vui chút nào, há miệng c.ắ.n một cái thật mạnh cái cổ đang cúi thấp xuống của Chu Cảng Tuần, trong miệng lầm bầm lầm bầm phát tiết hết nỗi ủy khuất trong lòng: "Chu Cảng Tuần, đúng là đồ lão rùa đen, đồ vương bát thối, cái điện thoại hỏng với cái tai điếc của nếu dùng nữa thì đem quyên góp luôn ... Mau chữa trị , chuyện thì thấy, gọi điện thoại cũng chẳng chịu ! Hừ!"

Chu Cảng Tuần rít nốt t.h.u.ố.c cuối cùng, dùng bàn tay bóp tắt điếu thuốc. Hửm? Vợ còn gọi điện thoại cho nữa .

Chắc là do lúc nãy vùi đất, tín hiệu thôi.

"Là do vấn đề của điện thoại, đều tại nó cả, lát nữa đ.á.n.h nó cho em nhé, già ." Anh xốc xốc cái m.ô.n.g của Nguyễn Trĩ Quyến, lòng bàn tay nắm lấy bàn chân trần của , ánh mắt rà soát từng tấc một từ xuống .

Sau đó cầm lấy ngón chân , nắn bóp kiểm tra từng cái một xem chân xước da mài hỏng chỗ nào .

Ngay khoảnh khắc lúc nãy, Chu Cảng Tuần thấy đôi chân trần của Nguyễn Trĩ Quyến, trắng đến mức khiến mắt đau nhói.

Hai bàn chân vốn dĩ nên trắng trẻo mềm mại giờ chạy đến mức đỏ bừng lên, còn bẩn thỉu đầy bụi bặm, vụn đá cùng lá cỏ bám dính da, cũng là bùn đất và cát mịn.

Đường tới đây đều phong tỏa, rõ ràng là chạy bộ một mạch tới đây.

theo như kế hoạch ăn uống mà lập , lúc vợ lẽ đang ghế sofa ở nhà, xem tivi ăn dâu tây đóng hộp, hoặc là chạy xích đu ngoài ban công phơi nắng, đung đưa chân nhấm nháp khoai tây chiên kể với lũ chim nhỏ đậu bên cửa sổ, nếu thì cũng đang chơi đùa với bọt xà phòng trong cái bồn tắm nhỏ mua cho, thong thả ngâm trong nước ấm mới đúng.

Duy chỉ việc xuất hiện ở nơi , còn trong bộ dạng t.h.ả.m hại thế trong dự tính.

À, chắc là thấy tin tức sạt lở núi tivi nên sợ c.h.ế.t mất, mà c.h.ế.t thì sẽ còn ai nuôi nữa, dù thì vợ hiện tại vẫn tìm chỗ dựa mới nào.

Ly

Thế nhưng Chu Cảng Tuần cảm thấy, vợ sẽ bao giờ chỗ dựa mới nào khác .

Loading...