Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 62: Vợ hắn thật khiến lũ "đồ bẩn" thích

Cập nhật lúc: 2026-04-23 16:38:46
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vài phút , Nguyễn Trĩ Quyến còn đang mơ màng trong giấc mộng .

Cậu mơ thấy nhặt một túi đầy ắp xương quai xanh gà rán vàng ruộm mặt đất, định c.ắ.n một miếng thì đống xương gà đó bỗng biến thành một con gà mái già, nó mổ một cái thật mạnh n.g.ự.c .

Thế là, Nguyễn Trĩ Quyến tỉnh giấc.

Cậu mở đôi mắt ngái ngủ thì thấy gương mặt Chu Cảng Tuần đang sầm sì, cúi đầu, vẻ mặt lạnh lùng đầy vẻ miễn cưỡng mà sờ soạng cơ thể . Trong miệng còn trầm thấp lầm bầm mấy câu như "thịt lẳng lơ", " mà lẳng lơ thế ".

Nghe thấy hai chữ "lẳng lơ" , Nguyễn Trĩ Quyến lập tức hết buồn ngủ, tỉnh táo hẳn .

Cậu thầm nghĩ, chắc chắn là chứng bệnh mùi thịt chín tỏa lúc tái phát .

Chu Cảng Tuần vùi đầu xuống, ngửi ngửi Nguyễn Trĩ Quyến, ngửi liệt kê "tội trạng" của : "Một mùi lẳng lơ, ngủ mà để mùi bay đầy giường đầy phòng, dính hết lên đây ..."

Nguyễn Trĩ Quyến híp mắt dám mở , cũng lặng lẽ hít hà hai cái nhưng chẳng ngửi thấy mùi gì. Thật mấy ngày thấy mùi đó , cứ tưởng là khỏi hẳn.

Hóa là vẫn khỏi .

Nguyễn Trĩ Quyến vui bĩu môi, nghĩ bụng... chắc cũng nặng mùi lắm nhỉ... Buổi tối tắm tận hai , cùng lắm là chỉ một chút thôi... Làm gì đến mức nghiêm trọng như lời Chu Cảng Tuần , tỏa khắp cả căn phòng ...

"Cậu đồ lẳng lơ hả?" Chu Cảng Tuần dùng ánh mắt sâu hoắm liếc Nguyễn Trĩ Quyến, ngón tay bóp nhẹ hỏi.

Nguyễn Trĩ Quyến im lặng đáp, chỉ nhắm chặt hai mắt giả vờ ngủ.

Cậu sợ Chu Cảng Tuần vì cái mùi mà đuổi .

Đang suy nghĩ m.ô.n.g lung, đột nhiên một cái tát đ.á.n.h xuống, liền thấy Chu Cảng Tuần tự khẳng định: " là đồ lẳng lơ."

Nguyễn Trĩ Quyến hừ hừ trong cổ họng, bắt đầu mắng thầm trong lòng. Cậu thể là "lẳng lơ" thật, nhưng Chu Cảng Tuần... hừ, đồ đàn ông tồi, đồ xa, chỉ chút mùi thôi mà cũng chịu nổi ?

Chẳng là sẽ cùng nâng đỡ cả đời, dù giàu sang nghèo hèn, khỏe mạnh ốm đau đều rời bỏ ...

Nguyễn Trĩ Quyến giả bộ ngủ say xoay , nhưng kịp nghiêng thì Chu Cảng Tuần lật , một nữa vùi đầu : "Lại tìm ai hả? Vợ."

Nói , Nguyễn Trĩ Quyến liền cảm thấy c.ắ.n một cái.

"Ư... đồ đàn ông tồi rửa mặt , Chu Cảng Tuần thối tha..."

Trong lòng thì nghĩ , nhưng "trong lúc ngủ" Nguyễn Trĩ Quyến vẫn ngoan ngoãn phơi bày lồng n.g.ự.c cho chồng .

"Hừ ân... ăn thì vứt bỏ đấy."

...

Sáng hôm ngủ đến 8 giờ, Nguyễn Trĩ Quyến mới dậy. Cậu khoanh chân giường, bắt đầu vạch áo kiểm tra bản : "Hừ, Chu Cảng Tuần cái đồ rùa già thối tha..."

Tối qua Nguyễn Trĩ Quyến cứ nghĩ Chu Cảng Tuần ghét bỏ như , chạm thì chắc chắn sẽ nhanh chóng xả giận xong ngủ. Kết quả là đợi hơn nửa đêm, Chu Cảng Tuần cứ ở đó nặn véo mãi thôi.

Mãi đến gần sáng mới nhà vệ sinh tắm rửa một cái mới ngủ tiếp.

"May mà hai bên đều như ." Nguyễn Trĩ Quyến lẩm bẩm buông vạt áo xuống, "Không hiện giờ mùi gì , nhưng gã đàn ông tồi tệ đó tối qua vẻ khá hài lòng, chắc là sẽ vứt bỏ ... Phun thêm một tí nữa ..."

Cậu dẩu môi, từ trong ngăn kéo đầu giường phía bên Chu Cảng Tuần lấy bình nước hoa thơm phức phun lên , đó dán thêm hai miếng băng cá nhân. Cậu túm lấy một góc áo n.g.ự.c ngoài, miệng quên oán trách: "Chu Cảng Tuần, trong nhà hình như con chuột hư..."

Nhìn thế giống chuột c.ắ.n cho lắm, là bảo muỗi đốt .

Chuột: Hôm nay tội danh giảm bớt một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-62-vo-han-that-khien-lu-do-ban-thich.html.]

Nguyễn Trĩ Quyến : "Chu Cảng Tuần, trong nhà chuột hư , mà là con muỗi thối, loại độc , c.ắ.n lên ngứa đau... Chắc chắn là hôm qua đóng kỹ cửa nên mới để nó bay , đều tại hết... Cho nên mới phun một tí nước hoa trong ngăn kéo của , nhiều , ba cái thôi, để đuổi muỗi..."

Nói năng bài bản.

bước phòng khách, Nguyễn Trĩ Quyến liền phát hiện căn phòng tối om, tối đến mức như sắp đêm mà bật đèn .

Rõ ràng lúc nãy ở trong phòng ngủ còn thấy bên ngoài nắng to lắm mà.

Chu Cảng Tuần thì cứ như gì, ghế sofa lật xem báo tài chính.

Nguyễn Trĩ Quyến tức giận bĩu môi, cực kỳ ghét bỏ mắng thầm trong lòng: "Hừ, đồ đàn ông tồi."

Tầm mắt dừng ở phía ban công, thấy phần ban công bán lộ thiên bên ngoài lắp một lớp lưới sắt, khe hở nhỏ đến mức ngay cả một ngón tay cũng thọc qua .

Nhìn cứ như loại lồng sắt chống trộm để nhốt ch.ó .

Nguyễn Trĩ Quyến chạy "tháp tháp tháp" tới, chớp mắt cái ban công còn lộ thiên nữa: "Chu Cảng Tuần, phong kín ban công thế, nắng chiếu nữa ."

Phía bên cạnh nhà 602 thậm chí còn gia cố thêm ba lớp: lưới sắt, tấm gỗ, đó là một lớp tôn, bịt kín mít kẽ hở.

"Và cả chỗ nữa, tôn gỗ thế ?"

Ly

"Để phòng trộm." Chu Cảng Tuần rủ mắt, đôi môi mỏng lạnh lùng thốt hai chữ.

Để đề phòng kẻ nhân lúc chồng nhà mà trèo cửa sổ lẻn tìm vợ , đúng là đồ trộm .

Sáng sớm nay một ly cháo nếp than và mấy miếng bánh ngọt đặt ở cửa, dọn sạch .

Vợ của thật sự thu hút lũ "đồ bẩn" thích.

Giống như một quả trứng trắng bóc, khiến lũ ruồi nhặng cứ vo ve bám lấy rời.

Chỉ chờ hở một kẽ nứt là chúng sẽ biến quả trứng đó thành hôi thối để nhào đẻ trứng.

Tất cả đều đáng đập c.h.ế.t.

Chu Cảng Tuần kết thúc một hồi tính kế mưu sát trong đầu, chậm rãi ngước mắt lên Nguyễn Trĩ Quyến. Trên là mùi hương quen thuộc của tiền bạc.

Ba ngàn tệ lót nền cơ mà.

Chu Cảng Tuần tiếp lời câu đầu tiên của Nguyễn Trĩ Quyến: "Cậu cái lọ nước hoa dùng để đuổi muỗi đó bao nhiêu tiền ?"

"Bao nhiêu tiền? Mấy trăm tệ ?" Nguyễn Trĩ Quyến ngửi ngửi mùi hương , chớp chớp mắt. Đồ của Chu Cảng Tuần chắc chắn là đắt, chẳng lẽ đến vài ngàn tệ ? Không lẽ định vì tiếc tiền mà nổi giận chứ, đồ đàn ông nghèo kiết xác bủn xỉn.

Cậu hừ hừ mắng: "Chẳng... chẳng là dùng một chút thôi , thế là ý gì chứ... Đồ... đồ quỷ hẹp hòi, chẳng tại chịu mua t.h.u.ố.c xịt muỗi cho ..."

Chu Cảng Tuần ngậm một điếu t.h.u.ố.c trong miệng, nhàn nhạt : "Không bao nhiêu, tiền từ trời rơi xuống thôi."

"Dùng thì , nhưng chỉ dùng ở trong nhà, hoặc là khi ở bên cạnh."

Nói , châm t.h.u.ố.c phòng bếp, bật máy hút mùi lên.

Trước đây ở Cảng Thành, hai loại nước hoa đó của nhiều dùng, nhưng đến thì ít. Nguyễn Trĩ Quyến mang theo mùi hương của thì ai dám đụng , tà tâm nhưng cũng gan làm loạn.

Còn ở cái nơi , phun thơm tho như , chỉ tổ dẫn dụ lũ ruồi nhặng phiền phức tới mà thôi.

Chu Cảng Tuần rít một thuốc, nhả chữ: "Muỗi dễ đuổi , mùa nó thế đấy, qua mùa hè..."

Thì vẫn sẽ còn loại muỗi mùa đông.

Loading...