Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 45: Lúc này mới đúng, vợ à

Cập nhật lúc: 2026-04-16 14:57:02
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Trĩ Quyến Chu Cảng Tuần xoay qua xoay đến mức lảo đảo, khuôn mặt nhỏ xinh xắn nhăn , giơ tay "chát" một cái tát mặt : "Chu Cảng Tuần, làm cái gì thế? Em là ngón chân, cái đầu!"

Ngón chân... Chu Cảng Tuần căng mắt đến mù, mới miễn cưỡng thấy ở vị trí ngón chân cái của Nguyễn Trĩ Quyến một vệt đỏ nhỏ đáng kể, là do lúc nãy hất về giường nên va tường.

Ly

"Cái của nghiêm trọng lắm, đoạn chi thôi, cắt bỏ ngón chân ..."

Nguyễn Trĩ Quyến há hốc mồm vẻ mặt nghiêm trọng của Chu Cảng Tuần: "... () Cắt... Cắt bỏ á?"

Chu Cảng Tuần , như thật: "Chuột mang theo virus đấy, thừa lúc nó khuếch tán, để giúp băm cái ngón chân làm móng xuống . Nếu chậm trễ, cả cái chân của đều cưa bỏ đấy."

Nói đoạn, định túm lấy chân Nguyễn Trĩ Quyến lôi bếp lấy d.a.o băm.

Nguyễn Trĩ Quyến vội vàng ôm chặt lấy đùi Chu Cảng Tuần へ(;′Д`へ): "Không, Chu Cảng Tuần, ... kỹ mà, em thấy chắc nghiêm trọng đến thế , cũng đau, chỉ đỏ chút thôi... Không, đỏ... Nó chẳng cả... Không việc gì , việc gì mà, chồng ơi..."

Chu Cảng Tuần lôi về phía bếp thêm vài bước nữa mới xuống kẻ đáng thương đang mếu máo đất : "Xác nhận là chứ?"

"Không... Không , một chút việc cũng ." Nguyễn Trĩ Quyến đỏ hoe mắt, ánh mắt kiên định gật đầu như bổ củi. Bộ n.g.ự.c dán chặt đầu gối Chu Cảng Tuần, trái tim nhỏ vì sợ hãi mà vẫn còn đập thình thịch loạn xạ.

"Vậy thì ngủ ." Chu Cảng Tuần rung nhẹ đôi chân dài, chút do dự trở chiếc "giường chó" của .

Nguyễn Trĩ Quyến bỏ tại chỗ:? (′⊙ x ⊙`) Không đúng, chờ chút, đúng nha... Để em sắp xếp ...

Cậu chớp mắt suy nghĩ. Theo lẽ thường, chẳng Chu Cảng Tuần nên xoa chân cho , đó mắng lũ chuột hôi hám, chuột hư hỏng dám c.ắ.n , tóm gọn lũ chuột để trút giận cho , cuối cùng là mua cho hai hộp đồ hộp để an ủi ?

, chính là ăn đồ hộp (′?﹃?`).

Nguyễn Trĩ Quyến mơ, mơ thấy một phụ nữ mua đồ hộp dứa cho con gái ăn.

Dứa chua chua ngọt ngọt, ngâm đến mềm nát, c.ắ.n một miếng chắc chắn đầy vị nước đường ngọt lịm.

Cậu l.i.ế.m môi, nhích đến cạnh Chu Cảng Tuần: "Chu Cảng Tuần, nhưng mà chuột c.ắ.n em tức là coi gì đấy. Em là vợ , là chủ gia đình, xem, chúng nó giờ vẫn còn đang nhảy nhót ở kìa, kêu chít chít, còn cào tường c.ắ.n gỗ nữa..."

lúc đó, trần nhà vang lên tiếng "kẽo kẹt —— kẽo kẹt ——" của gỗ cào xé.

Tiếng động sắc lẹm, khô khốc vang lên từng hồi như một bàn tay đang gãi sâu trong thính giác, khiến màng nhĩ ngứa ngáy khó chịu, da thịt căng cứng, răng cũng cảm thấy ê ẩm.

Càng càng thấy hoảng sợ, giống như giây tiếp theo lũ chuột sẽ chui tọt từ lỗ tai .

sự chú ý của Chu Cảng Tuần đặt ở đó, chằm chằm Nguyễn Trĩ Quyến: "Tôi là chủ gia đình cơ ?"

"Đương nhiên , đương nhiên ." Nguyễn Trĩ Quyến gật đầu phụ họa: "Ngày mai em ăn hai hộp dứa, cứ trừ sáu trăm tệ của nhé..."

Chu Cảng Tuần "hừ" một tiếng lạnh. Mọi danh xưng Nguyễn Trĩ Quyến dành cho , từ "chồng" đến "chủ gia đình"... đều định giá một cách trắng trợn.

"Rắc ——"

Bỗng nhiên, trần nhà nứt một khe hở, đó vô vết nứt li ti nhanh chóng lan rộng từ hướng Tây Nam khắp nơi. Lớp vôi tường và vụn xi măng rơi xuống rào rào, nện lên sàn nhà, đồ đạc và cả họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-45-luc-nay-moi-dung-vo-a.html.]

Không chỉ , trong phòng bắt đầu bốc lên một mùi m.á.u nồng nặc và mùi thối rữa nồng nặc.

Cứ như thể nhiều xác chuột c.h.ế.t trần nhà, thối rữa, sinh dòi hóa thành một vũng nước đen kịt.

Chu Cảng Tuần nhíu mày, xem đợi đến sáng .

Anh dậy cuộn chăn gối giường nhét tủ, dọn dẹp bộ đồ đạc ở phòng khách và phòng ngủ sang vị trí phòng bếp hoặc lối cửa.

Nguyễn Trĩ Quyến thấy Chu Cảng Tuần thu dọn đồ đạc cũng lẽo đẽo theo như một cái đuôi nhỏ. Cậu lo lát nữa lũ chuột chạy loạn xạ, vạn nhất làm lây virus lên mấy chiếc quần lót và quần áo nhỏ của thì hỏng bét.

Thế là lấy áo khoác của Chu Cảng Tuần bọc quần áo của , buộc bên ngoài một cái, biến nó thành một cái tay nải nhỏ hài lòng ôm lòng.

Chu Cảng Tuần bộ dạng "thấy họa là mỗi một ngả" của Nguyễn Trĩ Quyến, một lời, cầm lấy chìa khóa khóa trái cửa từ bên trong.

Lát nữa, ai cũng đừng hòng chạy.

Nếu chuyện, đừng ai mong sống một .

Lúc mới đúng, vợ .

Chu Cảng Tuần chậm rãi dời tầm mắt khỏi Nguyễn Trĩ Quyến. Anh nheo mắt, phòng vệ sinh lấy một cây chổi lau nhà, giữa phòng khách dùng sức đ.â.m mạnh vị trí chính giữa trần nhà.

"Thùng, thùng, thùng..."

Vách tường phát những tiếng vang đục ngầu. Bên trong lớp trần kép, tiếng móng tay cào cấu trở nên dồn dập và thê lương hơn, khiến thấy bồn chồn bất an.

"Rầm —— đoàng ——"

Cái thứ khung xương bên trong dường như kinh động, nó đột ngột lao , va chạm mạnh bốn bức tường. Những tiếng va đập trầm đục ngắn ngủi khiến huyệt thái dương giật lên thon thót.

Chu Cảng Tuần lắng thứ bên trong, sắc mặt tối sầm . Không chuột đang chạy, mà là thứ gì đó đang kéo lê thể để... bò, một thứ to lớn hơn chuột nhiều.

cũng .

Theo những cú nện, tiếng vang trầm đục đột nhiên trở nên giòn tan, vách tường xi măng đ.â.m thủng. "Ầm" một tiếng, trần nhà sụp xuống, để lộ một cái hố lớn rộng một mét.

Không chuột, cũng ... bất cứ thứ gì.

Nguyễn Trĩ Quyến đang ở lối bóp mũi, tay ôm đống quần lót nhỏ, ngẩng đầu "tạch tạch" lạch bạch chạy tới. Cậu trợn tròn mắt cái hố lớn trần: d(′⊙⊙`), Chu Cảng Tuần... phá nát nhà ?

Chuyện ... chuyện đền bao nhiêu tiền đây? Hai mươi ngàn tệ của lẽ cứ thế mà bay sạch ...

Không nha, thế nha.

"Chu... Chu Cảng Tuần, ... đập nhẹ thôi, tim em đau quá..." Nguyễn Trĩ Quyến đau xót ôm n.g.ự.c , bỗng nhiên cảm thấy đỉnh đầu ngưa ngứa.

Cậu giơ tay sờ thử, ngón tay chạm một thứ kỳ lạ, là... ngón chân?

 

Loading...