Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 31: Buổi tối tôi làm thịt kho tàu
Cập nhật lúc: 2026-04-16 07:21:12
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại khu nhà trọ cho thuê.
“Đừng ăn ! Hu hu ăn ... Lão công cầu xin đó... Ô oa!”
Nguyễn Trĩ Quyến đột ngột bật dậy giường, hai chân dọa đến co giật, run rẩy ngừng.
Cậu mơ thấy Chu Cảng Tuần đang ăn n.g.ự.c , còn nở nụ gian ác, đê tiện. dù c.h.é.m rơi đầu, cũng chỉ thể ngâm trong làn nước ấm của nồi áp suất mà , miệng phát những tiếng "ư ử" cầu xin Chu Cảng Tuần đừng ăn thịt . Chu Cảng Tuần thấy càng lớn hơn.
“Đồ rùa đen, đồ biến thái...” Nguyễn Trĩ Quyến hờn dỗi chu cái miệng nhỏ, lầm bầm c.h.ử.i rủa trong miệng. Đôi mắt đỏ hoe liếc thời gian, 11 giờ .
Cậu còn định báo cảnh sát bắt Chu Cảng Tuần nữa, nếu muộn chút nữa là sẽ về mất.
Ngay khi Nguyễn Trĩ Quyến định thu hồi tầm mắt, chợt thấy cái nồi áp suất bệ bếp! Đây ! Đây chính là công cụ gây án dùng để nấu !
Cậu nhích mông, đôi chân bủn rủn run rẩy dậy. kịp tiến gần, bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng loa lớn: “Thu mua đồng nát sắt vụn đây...!”
Tiếng hô làm sợ đến mức hai chân run lên, suýt chút nữa thì tè quần.
"Thu... thu đồng nát thôi mà, làm gì mà gào to thế!"
Nguyễn Trĩ Quyến suy nghĩ một hồi hạ quyết tâm, ôm chặt lấy cái nồi áp suất, lạch bạch chạy ngoài. Cậu thầm nghĩ công cụ gây án, để xem Chu Cảng Tuần nấu kiểu gì.
mà cái nồi áp suất ... cứ tỏa mùi thịt thơm phức thế nhỉ? Nguyễn Trĩ Quyến kìm mà hít hà, mùi ... giống hệt mùi canh gà mái già trong giấc mơ hai ngày . Chắc chắn là do thèm quá nên sinh ảo giác .
Xuống đến lầu, thu mua đồng nát mất dạng. Nguyễn Trĩ Quyến ôm nồi áp suất chạy một mạch đến trạm thu mua phế liệu cách khu nhà mấy trăm mét. Trên đường , dám ngoảnh đầu , cũng dám dừng chân, chỉ sợ chạm mặt Chu Cảng Tuần đang về ăn trưa.
Đến trạm phế liệu, đặt nồi áp suất xuống đất, thở hồng hộc, mồ hôi nhễ nhại ông cụ chủ trạm: “Ông ơi, cái ở đây thu ạ? Được bao nhiêu tiền ông?”
Ông cụ đang mải mê đếm tiền, tranh thủ liếc mắt qua. Cái nồi áp suất vẻ ngoài còn mới tinh, là dùng quá vài , vấn đề gì lớn, sửa sang chút chắc chắn bán khối tiền.
Ông cụ bắt đầu ép giá: “Mười đồng, nếu cháu đồng ý thì để đây, thì mang về.”
Nguyễn Trĩ Quyến vẫn còn đang thở dốc. Mười đồng... mười đồng mua tận hai quả đào cơ đấy, ít .
“Dạ .” Cậu gật đầu cái rụp, cầm lấy mười đồng từ tay ông cụ "lạch bạch" chạy biến.
Ông cụ đếm xong tiền, cất túi xổm xuống cẩn thận kiểm tra cái nồi mặt đất. Vừa mở nắp , một mùi canh gà thơm nức mũi ập đến.
Ông cụ chớp chớp mắt: “Cái vui tính thật, bán nồi áp suất còn khuyến mãi thêm một nồi canh gà mái già.”
Vừa trở lầu khu chung cư.
Nguyễn Trĩ Quyến thấy đang bàn tán chuyện “c.h.ế.t , g·iết ”.
Đôi mắt hạnh của mở to kinh ngạc. Cái gì cơ? Mọi đều Chu Cảng Tuần g·iết ? Cậu còn kịp báo cảnh sát mà, ai cũng hết ?
Cậu siết chặt mười đồng tiền, cầm chìa khóa, tò mò theo những hàng xóm đang tụ tập quanh cửa cầu thang.
Cậu thấy mấy mặc cảnh phục đang khiêng một chiếc cáng nhỏ xuống, phía là hai môi giới nhà đất mặc vest. Khi khỏi cửa đơn nguyên, vật cáng bỗng chuyển động rơi xuống, lăn qua kẽ hở giữa đám đông đến tận chân Nguyễn Trĩ Quyến.
Đó là... một cái đầu a a a a!
Đôi mắt đang trợn trừng sợ hãi .
Mà Nguyễn Trĩ Quyến cũng đang kinh hoàng nó.
Nếu Nguyễn Trĩ Quyến thấy khuôn mặt của trai ở tầng chín ngày hôm qua, sẽ nhận cái đầu chính là của đó. Mà hôm qua, còn đụng quỷ, còn khoe khoang về căn chung cư đang ở với quỷ suốt nửa ngày trời.
“Ô... ô oa...” Nguyễn Trĩ Quyến đờ cái đầu chân, chân nhũn , tay vịn bức tường bên cạnh, ... tè quần luôn.
Vài phút .
Nguyễn Trĩ Quyến đỏ bừng mặt trong nhà vệ sinh, cái quần lót màu trắng trong chậu ướt một mảng lớn. Cái ... cái còn dám đưa cho Chu Cảng Tuần giặt ?
Hình như dấu vết rõ ràng quá, là dùng nước xả qua một chút mới đưa cho nhỉ? Nguyễn Trĩ Quyến nghĩ vặn vòi nước xả quần lót.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-31-buoi-toi-toi-lam-thit-kho-tau.html.]
“Rầm!” Cửa đột nhiên đẩy , Chu Cảng Tuần về.
Nguyễn Trĩ Quyến sợ tới mức rụt cổ , nhưng nghĩ đến việc vết bẩn nước xả nhạt nên thả lỏng. Mà khoan, hung thủ s·át h·ại vợ về ! Hiện tại, nỗi hổ vì tè quần so với tính mạng thì... thôi , vẫn thấy hổ lắm.
Cậu thấy tầm mắt Chu Cảng Tuần chuẩn xác, như linh cảm mà dừng ngay cái quần lót đang xả nước .
Nguyễn Trĩ Quyến vội vàng lấy tay che , lắp bắp hỏi: “Anh... về ?”
Chu Cảng Tuần quét mắt Nguyễn Trĩ Quyến một cái, cái quần ướt sũng: “Hửm?”
Hắn lấn tới, dùng hai ngón tay kẹp lấy cái quần lót từ tay Nguyễn Trĩ Quyến, nhấc ngoài.
Mặt Nguyễn Trĩ Quyến nóng bừng, bực bội Chu Cảng Tuần. Nhìn biểu cảm là đoán . Sao... nhỉ? Chẳng lẽ... là mùi ?
Nguyễn Trĩ Quyến kín đáo hít hà khí, mùi gì mà. Chu... Chu Cảng Tuần tại giơ quần của lên, còn soi ánh đèn nữa chứ?
Đồ biến thái. Tí nữa bắt mới .
Chu Cảng Tuần đương nhiên rõ. Nếu vì nguyên nhân đó, Nguyễn Trĩ Quyến trực tiếp ném cái quần mặt bắt giặt , làm chuyện tự "hủy diệt dấu vết" thế .
“Tự làm ?”
“Vâng...” Nguyễn Trĩ Quyến lí nhí đáp. Đương nhiên là , lẽ còn ai khác đây nữa, Chu Cảng Tuần hỏi thừa!
Ly
Chu Cảng Tuần vẫn còn đang soi. Chẳng chỉ là cái quần lót cần giặt thôi , gì mà kỹ thế! Hồi nhỏ đái dầm, tè quần chắc?
Hừ, chắc chắn là tè , hồi nhỏ cởi truồng chạy khắp biệt thự chứ gì!
“Tránh .” Nguyễn Trĩ Quyến tức giận bỏ cái quần lót và Chu Cảng Tuần trong nhà vệ sinh, tự "lạch bạch" chạy về phòng khách.
Chu Cảng Tuần tiện tay giặt luôn cái quần cho Nguyễn Trĩ Quyến. Khi bước , chằm chằm bệ bếp đang trống mà khựng . Nếu nhớ lầm, buổi sáng để ở đây một cái nồi áp suất đang hầm thịt.
Vậy cái nồi ?
“Cậu thấy ở đây một cái nồi áp suất to chừng ...?” Chu Cảng Tuần về phía Nguyễn Trĩ Quyến, đang định dùng tay hiệu kích thước thì thấy Nguyễn Trĩ Quyến còn đối mắt với , "phắt" một cái cúi gầm mặt xuống.
“Có... ?” Nguyễn Trĩ Quyến chằm chằm thùng rác, chột l.i.ế.m môi: “Không... mà, thấy... nữa... Chắc là chuột tha .”
Chuột?
Lại là con "chuột" ngốc nghếch cao 1m76 ?
Chu Cảng Tuần nheo mắt Nguyễn Trĩ Quyến, lạnh một tiếng: “Chuột mà cũng dùng cả nồi áp suất cơ ?”
Vốn dĩ đó là giọng điệu mỉa mai, nhưng lọt tai Nguyễn Trĩ Quyến giống như Chu Cảng Tuần đang kể một sự thật.
Đôi mắt của mở to. Ồ, hóa chuột còn dùng cả nồi áp suất nữa ? Lợi hại thật đấy, đến còn chẳng dùng.
Kiếp ở trong thôn, Nguyễn Trĩ Quyến chuột thông minh, thể hiểu tiếng , nên khi đặt t.h.u.ố.c diệt chuột tuyệt đối đừng cho chúng . Không ngờ chuột ở thành phố còn dùng cả nồi áp suất nữa.
Chu Cảng Tuần bộ dạng ngốc nghếch lời nào tả xiết của Nguyễn Trĩ Quyến thì cũng đoán , chắc chắn là tự ăn sạch chỗ thịt gà hầm trong nồi, đó sợ mắng nên mới tìm cớ đổ tội cho chuột.
còn cái nồi thì ? Cái nồi áp suất mới mua còn dùng mấy to như thế cơ mà. Không lẽ Nguyễn Trĩ Quyến ăn luôn cả cái nồi ?
Chu Cảng Tuần tìm một vòng cũng đành bỏ cuộc. Để tiết kiệm thời gian, nấu hai bát mì trứng, ăn xong còn đến công trường.
Nguyễn Trĩ Quyến thất thần c.ắ.n sợi mì, trong lòng thầm nghĩ, đến trưa mà vẫn tố cáo Chu Cảng Tuần . Đợi đến chiều Chu Cảng Tuần làm, nhất định sẽ tìm cảnh sát bắt !
Chu Cảng Tuần ăn xong, cầm lấy chìa khóa. Trước khi , liếc khuôn mặt của Nguyễn Trĩ Quyến - nãy giờ vẫn ăn mấy miếng.
“Buổi tối làm thịt kho tàu.”
Nói xong, đóng cửa làm.
Thịt kho tàu! Đôi mắt Nguyễn Trĩ Quyến đột nhiên mở to, sáng rực lên như mắt cú mèo. Chu Cảng Tuần tối nay định làm thịt kho tàu cho ăn, thì hôm nay thể tố cáo .
Để ngày mai , ngày mai hẵng báo cảnh sát bắt .