Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 28: Hắn dùng nước hoa nam siêu sang cơ đấy

Cập nhật lúc: 2026-04-15 15:53:32
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm khuya, 11 giờ 50 phút.

Chu Cảng Tuần bốc vác xong xuôi trở về nhà. Vừa mở cửa, khựng ngay ngưỡng cửa. Cái mùi gì thế ?

À (∩?_). Đó là mùi từ chai nước hoa của , dòng Clive Christian No.1 for Men – phiên bản giới hạn phát hành năm 2001, giá trị 7.000 đô la Mỹ, tương đương hơn 50.000 Nhân dân tệ ( 170 triệu VNĐ).

“...”

Chu Cảng Tuần rảo bước trong phòng, lờ cái "đống thịt" đang phát mùi hương nồng nặc lạ thường giường, mục tiêu xác thực là mở tủ quần áo.

Chai nước hoa Clive Christian No.1 100ml trong tủ vốn dĩ chỉ còn hai phần ba, giờ đây mực nước tụt xuống thêm một đoạn trị giá ít nhất 10.000 tệ nữa.

Mà kẻ thủ ác Nguyễn Trĩ Quyến lúc đang tỏa một làn hương cực kỳ nồng đậm, đầy tính công kích.

Ly

Oa, ha, ha.

Chu Cảng Tuần im lặng vỗ vỗ tay, khóe môi run rẩy. Có những thì vẫn còn ở đây, nhưng linh hồn thì chắc "bay màu" từ lâu .

Tại chọn chai Balenciaga Cristo Baal nam tính bên cạnh? Là thích ? Là vì mùi t.h.u.ố.c lá và hổ phách dễ ngửi? Hay là vì nó chỉ giá hơn 7.000 tệ? Hay tại chai chế tác bằng thủy tinh thủ công, nắp chai bằng bạc nguyên chất mạ vàng nạm kim cương?

Chu Cảng Tuần kẻ đang ngủ say sưa, ngủ chảy cả nước miếng giường. Sắc mặt âm trầm, lập tức tiến về phía Nguyễn Trĩ Quyến, bóp miệng , thọc ngón tay quấy một vòng, kỹ cổ họng . Xịt xuống nhiều như thế, chẳng lẽ ... uống nó ?

Trong miệng . Vậy là mang tắm?

Chu Cảng Tuần rút tay , cũng chẳng màng đến việc dính nước miếng của Nguyễn Trĩ Quyến bẩn , vén áo lên, vùi mặt đống "thịt luộc" trắng trẻo để hít một . là Clive Christian No.1 của ...

Khụ khụ khụ khụ...

Hít... cái... khụ khụ...

Hắn... khụ khụ khụ... oẹ... Hắn sắp trúng độc .

Chu Cảng Tuần vì phản ứng sinh lý khó chịu mà trợn trắng mắt ngay n.g.ự.c Nguyễn Trĩ Quyến. Hắn thậm chí tưởng tượng tiêu đề báo ngày mai: Hàng xóm ngửi thấy mùi hương lạ nồng nặc, báo cảnh sát, phát hiện hai t.h.i t.h.ể Chu mỗ và Nguyễn mỗ tại căn hộ 806. Nghi vấn hai cùng tự sát vì tình bằng cách hít quá liều nước hoa nam siêu sang phiên bản 2001.

" c.h.ế.t" Nguyễn mỗ dường như một loạt hành động của Chu Cảng Tuần làm cho tỉnh giấc. Cậu lầm bầm rõ chữ: “Chu Cảng Tuần, ...”

Chu Cảng Tuần dậy, vẫn vùi mặt ở đó, trực tiếp giơ tay bịt chặt cái miệng đang phát âm thanh của Nguyễn Trĩ Quyến. Đừng nữa, làm ơn đừng gì nữa. Giờ sợ nhất là Nguyễn Trĩ Quyến hỏi: "Giờ còn ‘tào’ (lẳng lơ) ?".

Không, "tào" tí nào hết, "tào" thêm tí nữa là mấy vạn tệ của bay sạch sành sanh đấy.

Chỉ giường chép chép miệng, lầm bầm: “Gà... chân gà... mặn... Chu Cảng Tuần, hôm nay làm ngon nhé... cho nhiều muối quá, còn mùi đất tanh nữa... nha... như thế là ...”

Nói xong, "a uôm" một cái c.ắ.n chặt ngón tay . Chu Cảng Tuần khựng . Trong đầu chỉ vang lên mấy chữ: Anh làm ... làm ... ...

Đôi mắt đen sâu thấy đáy của chằm chằm Nguyễn Trĩ Quyến, há miệng c.ắ.n ngược miếng thịt bên miệng .

“Oa oa oa, gà... gà mái già c.ắ.n ! Gà mái già từ trong bát nhảy c.ắ.n kìa! Chu Cảng Tuần... mau cứu với...” Nguyễn Trĩ Quyến hoảng loạn vặn vẹo , “Oa, đau quá, hai hôm rết c.ắ.n ở đó ... Chu Cảng Tuần cũng đ.á.n.h chỗ đó, con gà mái già cũng đòi c.ắ.n đấy...”

“Oa... đừng... đừng cắn... c.ắ.n nữa là hỏng đấy, ăn thịt nữa... ăn... ...”

À, lúc chuyện thì tìm đến đấy.

Chu Cảng Tuần ngẩng đầu, định thưởng thức bộ dạng lóc van xin của Nguyễn Trĩ Quyến, thì ngay đó thấy tay vung lên tát tới tấp mặt : ?

“Páp... páp páp...” Nguyễn Trĩ Quyến còn tự lồng tiếng cho hành động của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-28-han-dung-nuoc-hoa-nam-sieu-sang-co-day.html.]

Không sai , mỗi cái tát đều trúng phóc mặt Chu Cảng Tuần. “...”

Hừ (﹁ "﹁). Hóa nãy giờ giả vờ ngủ ?

Mà kẻ đang tập kích khác trong miệng cũng đổi giọng từ xin tha sang mắng mỏ đầy kiêu ngạo: “Con gà hôi, con gà hư... xem đ.á.n.h c.h.ế.t mày ...”

Chu Cảng Tuần nén giận, thở dốc dậy. Trên gương mặt tuấn lãng, soái khí giờ hiện rõ mấy dấu bàn tay đỏ chót.

“Ngu xuẩn.” Hắn nghiến răng nghiến lợi .

Sau đó cúi đầu, tùy tay đóng tủ , nhưng liếc thấy nóc tủ thêm một món đồ lạ lẫm của . Chu Cảng Tuần xuống lấy xem. Đó là một món đồ màu đen bạc, dài 28cm, rộng 8cm...

Một chiếc máy massage cầm tay. Phần đầu ba đầu massage xoay tròn, phần đuôi là dây điện dài 1,5 mét. Tờ hướng dẫn sử dụng đơn giản ghi: Kích cỡ: Ngươi Ta Hắn phiên bản thăng cấp FY-802, dùng cho vai gáy, eo lưng và các bộ phận . Chế độ: đấm và rung, hai mức điều chỉnh mạnh nhẹ, chức năng vật lý trị liệu bằng hồng ngoại và tự động làm ấm.

Món đồ... "dùng ". Chu Cảng Tuần lập tức liên tưởng đến lời của Vương Phú Tài. Hóa chỉ là cái máy massage cầm tay.

Dưới chiếc máy massage là một tấm thiệp. Hắn cầm lên xem, đó mấy chữ to xiêu vẹo: “Sinh nhật vui vẻ, Chu Cảng Tuần.”

Tổng cộng bảy chữ, vẽ thêm năm cái vòng đen thùi lùi. Hai chữ "Cảng Tuần" còn bằng phiên âm ganxun. “...” Chữ thế thì đúng là hàng chính chủ Nguyễn Trĩ Quyến .

vấn đề là: Hôm nay sinh nhật ! Không ! (`∧′)!

Chu Cảng Tuần lạnh, vò nát tờ giấy trong tay. Vậy là ( ̄?  ̄?) nhớ nhầm sinh nhật của thằng cha nào thành sinh nhật ?!!

“Ha ha ha... Cạc cạc cạc cạc...”

Trên giường, Nguyễn Trĩ Quyến đột nhiên bật tiếng quái dị dọa . Đôi môi hồng dán chặt làm động tác thổi khí, hít phát tiếng “hút lưu hút lưu”.

“A ha, canh gà mái già ngon thật... hắc hắc hắc... mỗi tội bỏng mồm...”

Chu Cảng Tuần u ám kẻ đang thè lưỡi há mồm hóng gió vì sợ bỏng giường, cầm chìa khóa bỏ . Cánh cửa “rầm” một tiếng, đóng sập đầy giận dữ.

Nguyễn Trĩ Quyến đang mơ giấc mơ ăn gà ngon lành tiếng đóng cửa làm cho giật nảy . Hai chân đạp một cái, lộn mèo từ giường xuống sàn: “Xảy... xảy chuyện gì thế? Nhà sập hả?”

Cậu bệt sàn, ngơ ngác căn phòng trống : “M... mà, nhà vẫn nguyên vẹn.”

Nguyễn Trĩ Quyến quẹt vệt nước miếng sắp rớt xuống cằm. À, sập nhà, mà là con gà mái già đến miệng còn bay mất. Cậu mơ màng đồng hồ, lầm bầm: “Giờ mà Chu Cảng Tuần vẫn về nhỉ...”

Cậu còn định dặn là nhận quà sinh nhật thì làm việc cho chăm chỉ, kiếm nhiều tiền về nuôi nữa.

“Sao tự dưng thấy n.g.ự.c ngứa ngứa, còn đau đau...”

Nguyễn Trĩ Quyến nhớ trong mơ hình như con gà trong nồi c.ắ.n một cái. Cậu vén áo lên, thấy vùng n.g.ự.c đỏ một mảng lớn. Chỗ thịt hồng hồng trông còn đáng sợ hơn vết rết c.ắ.n hôm .

Nguyễn Trĩ Quyến bĩu môi, ăn miếng thịt gà mà gian nan thế ... Cậu uất ức mắng: “Oa oa, con gà mái thối, ... đổi bên mà cắn, cứ c.ắ.n mãi một bên thế ...” Làm cho bên to bên nhỏ thế , còn mặt mũi nào mà nữa...

Nghĩ đoạn, Nguyễn Trĩ Quyến lạch bạch chạy đến tủ của Chu Cảng Tuần, cầm chai nước hoa đắt đỏ xịt thêm hai phát nữa.

Clive Christian No.1 for Men: -100, -200, -500, -500...

Mãi đến khi chai nước hoa siêu sang của Chu Cảng Tuần "bay" thêm 2.000 tệ nữa, Nguyễn Trĩ Quyến mới mãn nguyện leo lên giường, lên gối nhỏ: “Trên thơm thật đấy... chẳng còn thấy mùi thịt ‘tào’ nữa...”

Chỉ cần một chai nước hoa là xong, chẳng cần bệnh viện tốn đống tiền chữa bệnh. Chu Cảng Tuần vợ thơm tho tiết kiệm tiền cho như , đúng là hưởng mà.

Chu Cảng Tuần: (/ "≡ _ ≡)/~┴┴ Xin từ chối cái " hưởng" nhé!

Loading...