Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 21: Cái này chắc là... ngon lắm nhỉ? Hẳn là rất ngon đi...
Cập nhật lúc: 2026-04-15 15:46:53
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trở về căn phòng thuê, Nguyễn Trĩ Quyến liền thấy bàn nửa quả dưa hấu. Cậu lập tức ôm lấy nó lòng, thầm nghĩ ch.ó ăn dưa hấu, nên chỗ đều là của hết.
“Tivi sửa xong , cũng thuê đĩa luôn đấy.” Chu Cảng Tuần đoạn ấn nút phát điều khiển từ xa.
Màn hình tivi lóe lên, nhạc nền kinh dị huyền bí vang lên ngay lập tức. Kế đó, mấy chữ đỏ như m.á.u hiện : “Kỳ án Cảng Thành: Nấu phu...”
"Sửa xong cơ ?" Nguyễn Trĩ Quyến trợn tròn đôi mắt hạnh, chằm chằm những trong màn hình chớp mắt. Cậu ngơ ngác ôm quả dưa hấu, giống như ai câu mất linh hồn, đôi chân vô thức bước từng bước về phía tivi. Cái ... cái đang diễn trò gì , cái gì mà "nấu" với "phu" cơ chứ?
Chu Cảng Tuần Nguyễn Trĩ Quyến sắp dán cả mặt màn hình, liền túm lấy gáy , xách ngược lên sofa: “Đừng sát quá kẻo hỏng tivi, hỏng ai sửa cho nữa .”
Hắn... bảo gần quá sẽ làm hỏng tivi ? Nguyễn Trĩ Quyến tin nổi, chớp chớp mắt Chu Cảng Tuần. Cậu dịch m.ô.n.g sofa sốt sắng hỏi: “Thế... thế đây là đúng ? Ngồi đây nó sẽ hỏng đúng ...” Xa hơn chút nữa là rõ mất.
Chu Cảng Tuần chẳng thèm để ý đến . Hắn rũ mắt ngón tay , đầu ngón tay vẫn còn lưu cảm giác ấm áp, trơn mịn từ vùng da cổ Nguyễn Trĩ Quyến, kèm theo chút mồ hôi ẩm ướt.
Bẩn. Chu Cảng Tuần thầm xác định nữa.
Cho nên, đáng lẽ nhét tay miệng , bắt làm sạch, l.i.ế.m cho khô ráo. Miệng của vợ sinh là để làm việc đó. nghĩ , l.i.ế.m xong sẽ dính đầy nước dãi của Nguyễn Trĩ Quyến, sẽ còn bẩn hơn.
Chu Cảng Tuần thu hồi tầm mắt, xách túi rác ngoài: “Ở nhà ngoan ngoãn mà xem, bốc vác hàng đây.”
Nguyễn Trĩ Quyến sờ soạng một hồi bật dậy chạy tới, nhét tay một bọc nhỏ bọc bằng mấy lớp vỏ hộp giấy và túi nilon. Bên trong là ba miếng gà rán thượng hạng: “Cho .”
Nói xong, lạch bạch chạy về sofa.
Đứng ở cửa, Chu Cảng Tuần thứ đồ trong tay, ánh mắt thâm trầm đống đồ mà Vương Phú Tài mua đặt ở cạnh chân, đó bước qua chúng rời .
Xuống đến lầu, Chu Cảng Tuần ném túi rác . Hắn giơ tay, đem bọc đồ chẳng là thứ gì mà Nguyễn Trĩ Quyến đưa ném cho một con ch.ó đen nhỏ.
Hắn châm một điếu thuốc, cúi đầu con ch.ó ăn.
Ly
Mười phút , thấy nó vẫn còn sống khỏe mạnh chạy mất, mới rời hướng về phía chợ bốc xếp.
Trên tầng.
Nguyễn Trĩ Quyến chuyện đó, mấy kìm nén, dấn về phía .
Cậu cách tivi chừng một bước chân, vui vẻ hài lòng dùng thìa múc dưa hấu nhét đầy mồm. Hừ, tivi gì mà sợ chứ, chẳng qua là do Chu Cảng Tuần tiền, mua nổi cái tivi nào xịn hơn thôi... ( ̄y▽ ̄)~ Dưa hấu ngọt thật đấy, chín tới, hề vị nồng của dưa xanh.
Bộ phim dài một tiếng rưỡi, chia làm hai tập thượng và hạ. Chu Cảng Tuần đang mở tập thượng cho xem.
mới xem đầy hai mươi phút, đầu DVD đột nhiên khựng , tivi cũng biến thành màn hình xanh lè.
"Hỏng... hỏng ! Tivi hỏng !" ∑(дlll)
Nguyễn Trĩ Quyến lập tức chạy tới, dám chạm mà chỉ vây quanh thật kỹ, miệng lẩm bẩm: “Cái gì thế , chắc chắn là Chu Cảng Tuần sửa kỹ , tại xem hỏng , xa lắm mà... Á, nóng quá!”
Vỏ tivi nóng ran như đang phát sốt.
"Chắc chắn là nó nóng đến hỏng ." Nguyễn Trĩ Quyến tự "chẩn bệnh", liền đem cái quạt vốn chỉ phục vụ mỗi , nhịn đau dời sang đối diện tivi để quạt cho nó. Cậu thầm nghĩ, chờ nó mát chắc là sẽ thôi.
Dù tivi vốn dĩ hỏng, Chu Cảng Tuần cũng bảo hỏng thì ai sửa, chắc cũng bắt đền tiền .
Nguyễn Trĩ Quyến bèn cửa, lấy đống đồ mua lúc chiều xem.
Cậu mở từng túi một. Trong cái túi lớn nhất là một chiếc áo khoác bông, sờ mềm, mùa đông mặc lạnh .
Lúc đuổi khỏi Nguyễn gia, chỉ quần áo mùa hè. Sau Chu Cảng Tuần phá sản, vẫn chỉ chừng đó quần áo mỏng manh.
Cậu sợ mùa đông Chu Cảng Tuần tiền mua áo ấm cho . Nếu , sẽ giống như kiếp , ban ngày lạnh đến run cầm cập, chân tay đau rát, buổi tối co quắp mới ngủ nổi.
Chiếc túi thứ hai màu hồng, bên trong là hai đôi tất lông xù đầy màu sắc, một đôi hồng và một đôi xanh bạc hà. Đây cũng là đồ dành cho mùa đông, Nguyễn Trĩ Quyến cực kỳ thích, xỏ ngay chân, các ngón chân ngọ nguậy gập lên gập xuống.
Mùa đông năm nay chân chắc chắn sẽ ấm áp lắm đây.
Túi thứ ba là một cái túi sưởi, loại đổ nước nóng . Kiếp , Nguyễn Trĩ Quyến thường thấy bố chuẩn thứ cho em trai mỗi đêm đông.
Cậu từng lấy cái túi nilon đựng phân bón hóa học lén đổ chút nước thử. Cậu dám đổ nhiều vì nước nóng trong nhà đều là của bố và em trai, nhưng chỉ một chút nước thôi cũng suýt làm bỏng.
Sau đó đem nó đặt trong chăn, quả thực ấm hơn nhiều. ngay khi định dựa chút ấm đó để chìm giấc ngủ thì nước rò ngoài, làm ướt sũng giường chiếu. Cả đêm đó trong sự ẩm ướt và lạnh lẽo.
Túi thứ tư là một chiếc găng tay len xù hình ch.ó Teddy màu trắng, đủ mũi mắt và hai cái tai. Nguyễn Trĩ Quyến cũng siêu cấp yêu thích nó, ở giữa còn sợi dây nối để quàng qua cổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-21-cai-nay-chac-la-ngon-lam-nhi-han-la-rat-ngon-di.html.]
Thứ hồi ở Nguyễn gia, ... phu nhân Nguyễn hình như cũng từng mua cho một cái y hệt. Hiện tại làm việc nhà nữa, mùa đông thể đeo găng tay cho ấm .
Mấy thứ , trừ chiếc áo bông , đều đưa cho Chu Cảng Tuần đem giặt.
Vì áo bông nên giặt nhiều, càng giặt sẽ càng mỏng. Kiếp chỉ duy nhất một chiếc áo bông, là cái áo màu mận chín mà em trai thích năm tám tuổi. Nó chật vì là cỡ của em trai.
Cậu lớn hơn em trai tận 6 tuổi, nên khi mặc , ống tay áo thường ngắn, cũng bó chặt đến khó thở, nhưng đó là món đồ ấm áp nhất mà từng . Chỉ là chiếc áo cứ mỏng dần , mùa đông khi c.h.ế.t, mặc nó mà vẫn thấy lạnh thấu xương.
Nguyễn Trĩ Quyến đem món đồ trong cái túi cuối cùng , cất ngăn tủ nhỏ riêng của , đó tìm một bộ đồ của Chu Cảng Tuần để . Cậu bỏ quần áo bẩn và đồ cần giặt chậu trong nhà vệ sinh, đợi buổi tối về giặt.
Làm xong xuôi, Nguyễn Trĩ Quyến tiếp tục "chăm sóc" cho chiếc tivi đang điều trị hạ sốt cánh quạt.
Xem một lúc, bắt đầu buồn ngủ. Cậu cố gắng mở to mắt, định nhà vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt, nhưng lên liền thấy trần nhà truyền đến tiếng “Phanh, phanh, phanh” như tiếng băm thịt.
Cậu ngơ ngác ngẩng đầu lên. Muộn thế mà còn ăn thịt cơ ? Hai đêm hình như cũng hàng xóm băm thịt thì ...
Vừa nghĩ đến đó, cổ chân Nguyễn Trĩ Quyến đột nhiên đau nhói dữ dội. Không đợi kịp phản ứng, cả mất thăng bằng ngã nhào xuống đất. Giây tiếp theo, thấy đang cái chân đứt lìa của chính tại chỗ cũ.
Hóa đau như là vì c.h.é.m đứt chân. Máu đỏ tươi ồ ạt chảy từ vết cắt.
“...!”
Ngay đó là chân, tay, cánh tay của ... Cậu đang phanh thây. Nguyễn Trĩ Quyến thể cử động, cũng chẳng thể kêu lên thành tiếng. Máu đỏ đặc quánh lan tràn đầy đất.
Không bao lâu , tiếng băm chặt dừng . Đầu của Nguyễn Trĩ Quyến ai đó xách lên, tầm của cũng đổi theo, ném thùng rác. Cậu chỉ thể thấy bóng lưng của đối phương là một đàn ông cao lớn, giống Chu Cảng Tuần.
Những mảnh t.h.i t.h.ể của nhặt lên, ném bồn rửa rau. Nước dâng lên ngập lấy tay chân, ngập đến mấy đoạn cẳng chân, cánh tay... Náu loãng cứ thế xả hết đến khác, cho đến khi nước chỉ còn màu hồng nhạt.
“A!” Nguyễn Trĩ Quyến hét lên một tiếng bừng tỉnh. Cậu phát hiện ngủ quên sofa từ lúc nào . Tivi vẫn đang ở trạng thái màn hình xanh, đầu DVD nhả đĩa , còn lầu vẫn vang lên tiếng “Phanh, phanh, phanh” băm thịt đều đặn.
Cậu vội sờ đầu, sờ cổ, kiểm tra chân tay, thấy thứ vẫn còn nguyên vẹn. Hóa là mơ.
“Dọa c.h.ế.t ...” Nguyễn Trĩ Quyến thở phào một dài. Cậu quyết định cứ thế ngủ luôn, nhà vệ sinh rửa mặt đ.á.n.h răng nữa, chủ yếu là vì giấc mơ làm chân bủn rủn hết cả.
“Sao cứ mơ mấy thứ thế nhỉ... Thật là điềm ...” Cậu lẩm bẩm, úp mặt xuống gối chìm giấc ngủ.
Trên tường, cuốn lịch điện t.ử dòng chữ “Gia hòa vạn sự hưng” nhảy theo thời gian, cuối cùng dừng ở: 00:00, nửa đêm.
“Nói , ông với con mụ đó quan hệ gì? Có ông khác bên ngoài ?”
“Tôi bảo là bà đang cái gì mà!”
Nguyễn Trĩ Quyến nhíu mày, bịt tai . Ồn quá, vợ chồng làm thuê sát vách cãi ?
“Ngày nào cũng nghi thần nghi quỷ, bà thấy mệt ... Bà mệt chứ mệt lắm !”
“Khụ... khụ khụ... khụ... ọe...”
Sao cả tiếng ông cụ ho khan nữa? Nguyễn Trĩ Quyến miễn cưỡng mở đôi mắt ngái ngủ, định sang bảo hàng xóm nhỏ một chút. dậy, liền thấy một nhà bốn : bà nội, vợ, chồng và ông nội, đang vây quanh cái bàn ăn gấp ở giữa phòng khách nhà . Họ cách giường chỉ một bước chân.
Oa, đông... đông thật đấy. Nguyễn Trĩ Quyến chớp mắt, nhưng tại họ ở trong nhà của và Chu Cảng Tuần?
Như cảm nhận tỉnh, bốn đồng thời đầu . Từng gương mặt đều trắng bệch còn giọt máu, mang theo vẻ cứng đờ và tái xám của c.h.ế.t nhiều ngày. Nguyễn Trĩ Quyến lập tức bịt chặt miệng , chút chần chừ mà ngoan ngoãn xuống .
Chắc chắn là gặp ác mộng . Ngủ sai tư thế , xuống ngủ thôi.
“Mệt? Bây giờ ông bảo mệt ? Lúc cưới kêu mệt ? Hôm nay nếu ông cho rõ ràng thì tất cả cùng c.h.ế.t !” Người đàn bà kích động gào thét, cổ họng bà đột nhiên phát tiếng "lộc cộc", m.á.u đen từ trong miệng chảy "lạch cạch" xuống đất.
Máu! Hộc m.á.u kìa!
Mắt Nguyễn Trĩ Quyến trợn tròn một cách mất kiểm soát. Cậu bảo là ác mộng mà.
“C.h.ế.t thì c.h.ế.t!” Người đàn ông cũng hộc m.á.u đen, miệng lẩm bẩm gào lên giơ tay lật tung cái bàn. “Rầm” một tiếng, cả bàn thức ăn đổ xuống sàn, bát đũa lăn lóc, đồ ăn trong đĩa cũng văng tung tóe.
Đó... đó là canh gà ? Vàng ươm... chắc là hầm lâu lắm . Cánh gà chiên Coca nữa ?
Còn đây là... đây là đùi gà ? Cái đùi... to thật đấy. Nguyễn Trĩ Quyến chớp chớp mắt, nhanh chóng bò đến gần.
Cậu nhặt cái đùi gà rơi từ bát canh lên, l.i.ế.m môi, giơ về phía đàn bà đang hộc m.á.u ở gần nhất mà hỏi:
“Cái chắc là... ngon lắm nhỉ? Hẳn là ngon ?”
Gia đình bốn c.h.ế.t vì trúng độc: “???”