Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 18: Oa, anh ta sao mà xấu tính thế chứ!

Cập nhật lúc: 2026-04-15 07:15:19
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm , mới hơn bốn giờ, đầy năm giờ.

Chu Cảng Tuần dậy , gọi bác sĩ trực đêm qua kiểm tra tình hình của Nguyễn Trĩ Quyến.

Nguyễn Trĩ Quyến còn trẻ nên hồi phục nhanh, ngày thứ hai thể tung tăng nhảy nhót . Vết sưng mặt và mí mắt tan đáng kể, các nốt đỏ cũng nhạt bớt, chỉ cần bôi thêm t.h.u.ố.c là .

Anh gọi dậy rửa mặt đ.á.n.h răng, còn thì gần bệnh viện mua mấy chiếc bánh bao: hai cái nhân mướp hương trứng gà, hai cái nhân thịt bò, cùng với hai cốc sữa đậu nành, một cốc đường và một cốc đường.

Chu Cảng Tuần đưa bánh bao thịt bò cho Nguyễn Trĩ Quyến, đó lấy một cái, đổi lấy cái bánh nhân chay trong tay .

Thế là mỗi đều một cái bánh chay và một cái bánh mặn.

Nguyễn Trĩ Quyến lạ kỳ đòi Chu Cảng Tuần đưa nốt cái bánh thịt còn cho . Tuy nhiên, kể cả đưa cả hai cái bánh thịt cho chăng nữa, cũng sẽ thắc mắc tại cho nếm thử mỗi loại một chút.

Đây đều là những gì hệ thống dạy đây: như thì đối phương mới để tâm đến , gì ngon họ mới ưu tiên dành cho ăn .

hiện tại việc quan trọng hơn làm: đang nhẩm tính tiền giường bệnh.

Tận 12 quả đào cơ đấy!

Nguyễn Trĩ Quyến thầm tính toán trong lòng: tối qua họ đến bệnh viện lúc bảy tám giờ tối, mới ở bốn tiếng đồng hồ, kiểu gì cũng cố ở đến 12 giờ trưa nay mới thì mới lỗ.

Bây giờ mới hơn 6 giờ, vẫn còn thể ngủ thêm một giấc nữa.

Sau khi quyết định xong, Nguyễn Trĩ Quyến mới dồn tâm trí chiếc bánh bao và sữa đậu nành trong tay. Cậu hút một ngụm sữa, dừng chớp chớp mắt, hút một ngụm nữa, chớp chớp mắt.

"Sữa đậu nành chẳng vị gì thế? Chu Cảng Tuần, xem hộ với, đầu lưỡi vẫn còn hỏng ?" Nguyễn Trĩ Quyến đoạn liền thè cái lưỡi hồng hồng , linh hoạt ngoe nguẩy mắt Chu Cảng Tuần.

"Thu ngay."

Chu Cảng Tuần nhíu mày cái lưỡi hồng phấn , uống thử một ngụm sữa đậu nành của , vị ngọt gắt khiến suýt chút nữa thì phun ngược trở . Hai cốc tráo đổi , Nguyễn Trĩ Quyến đang uống cốc đường của .

"Không hỏng."

Hiện tại thì hỏng, nhưng ăn quá nhiều thứ dơ bẩn thì .

Chu Cảng Tuần ghét bỏ cái ống hút Nguyễn Trĩ Quyến c.ắ.n dẹt, đẩy cốc sữa của sang cho . Cả hai cốc đều định uống nữa.

Nguyễn Trĩ Quyến ghé đầu hút một ngụm, mắt sáng rực lên: Ngọt thật!

Cậu dứt khoát từ bỏ cốc sữa lúc nãy của , ôm khư khư cốc sữa ngọt, lén lút nhích xoay lưng về phía Chu Cảng Tuần mà ăn, cứ như sợ sẽ cướp mất bằng.

Chu Cảng Tuần: "..." Có đang nghĩ, cố tình lén tráo đổi cốc sữa ngọt lịm của nhỉ?

Chu Cảng Tuần khỏi tự nghi ngờ chính , liệu đêm nào đó đói quá mà thực sự mộng du cướp đồ ăn của Nguyễn Trĩ Quyến , nếu lúc nào cũng giữ đồ ăn khăng khăng như thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-18-oa-anh-ta-sao-ma-xau-tinh-the-chu.html.]

thì khi chuyện "thiếu gia giả" bại lộ, Nguyễn Trĩ Quyến vẫn luôn là bảo bối cả nhà họ Nguyễn nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa. Đồ ăn thức uống đều chọn lựa kỹ càng loại nhất, dùng đồ gì cũng qua mấy kiểm định an , đúng nghĩa là cành vàng lá ngọc.

Vậy mà bây giờ, những chẳng kén ăn, mà trông lúc nào cũng như kiểu ăn bao giờ đủ no.

"Chu Cảng Tuần..." Nguyễn Trĩ Quyến l.i.ế.m môi, cái m.ô.n.g bắt đầu nhích dần về phía Chu Cảng Tuần.

Đây là dấu hiệu cốc sữa trong tay cạn .

Nguyễn Trĩ Quyến cầm chiếc bánh bao thịt bò mới c.ắ.n một miếng, nhích tính toán cái bàn tính nhỏ của : Chu Cảng Tuần uống sữa của đúng , cái ngụm đó vơi bao nhiêu... Thế nên Chu Cảng Tuần đền cho một cốc sữa đậu nành khác, thì đòi hai cốc luôn...

"Anh... lúc nãy lén uống..." Chưa để Nguyễn Trĩ Quyến kịp hết câu, Chu Cảng Tuần nhấc m.ô.n.g dậy, giật lấy chiếc bánh thịt trong tay : "Ăn hết ?"

Cái gì mà ăn hết? Nguyễn Trĩ Quyến vội vàng ngẩng đầu lên thì thấy chiếc bánh thịt của Chu Cảng Tuần ghét bỏ dùng túi lót tay, bẻ bỏ phần c.ắ.n qua.

Sau đó, thản nhiên c.ắ.n một miếng.

Cắn! Một! Miếng!

Nguyễn Trĩ Quyến xót xa chằm chằm chiếc bánh bao thịt đang nhỏ dần , miệng ngừng lẩm bẩm: "Ăn... ăn hết mà... ăn hết mà..."

thì ích gì, chiếc bánh bao chỉ vài miếng Chu Cảng Tuần xử lý sạch sẽ.

Nguyễn Trĩ Quyến nghệt mặt , đôi mắt trợn tròn cái túi còn bánh bao, Chu Cảng Tuần. Oa, đời xa như Chu Cảng Tuần cơ chứ!

Cậu còn là kẻ nhất thế gian nữa , Chu Cảng Tuần mới là nhất!

Nguyễn Trĩ Quyến nắm chặt cái túi nilon từng đựng bánh bao, ôi bánh bao của , bánh bao thịt của ...

Đôi mắt đen kịt của Chu Cảng Tuần Nguyễn Trĩ Quyến, khóe môi khẽ cong lên một chút khó nhận .

Anh thu dọn rác của cả hai, trừ cái túi trong tay Nguyễn Trĩ Quyến , cầm đơn t.h.u.ố.c mua ít t.h.u.ố.c dị ứng đem về nhà, đó thẳng công trường.

Còn trong phòng bệnh, Nguyễn Trĩ Quyến ức phát , bĩu môi l.i.ế.m sạch sẽ những mẩu nhân thịt còn sót dính túi nilon, đến cả việc Chu Cảng Tuần từ lúc nào cũng .

Ly

Cậu hậm hực giường, mí mắt buồn ngủ díp . Thôi thì... ngủ tiếp một lát, ngủ đến trưa về, mất bánh bao thì thể lãng phí thêm tiền giường bệnh nữa...

Trưa, gần 11 giờ Nguyễn Trĩ Quyến mới tỉnh dậy.

Trong phòng bệnh đang dùng bữa, họ ăn cơm hộp mua gần bệnh viện, bốn đồng một phần, cả trứng cút kho thịt, mùi thơm ngọt mặn nồng nàn khiến Nguyễn Trĩ Quyến nuốt nước miếng "ừng ực".

Cậu ghé gần chằm chằm một lúc, thấy những cho mà còn nhích xa, bực l.i.ế.m môi bỏ , làm thủ tục xuất viện luôn.

Hừ, cho thì thôi, chẳng qua chỉ là mấy miếng thịt kho thôi mà, ai thèm chứ.

Biết trưa nay Chu Cảng Tuần còn làm thịt kho tàu với sườn xào chua ngọt cho chứ.

Loading...