Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 10: Hắn chưa từng thấy người chết, trừ trong giấc mơ của chính mình
Cập nhật lúc: 2026-04-14 09:13:39
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt âm lãnh của Chu Cảng Tuần khiến Vương Phú Tài cả tự nhiên, nụ còn làm gã thấy da đầu tê dại.
Gã theo bản năng lùi hai bước, chột sờ gáy, gượng gạo chống chế: "Đâu... , chẳng qua thấy và em dâu đều là mới đến, đất khách quê ..."
Chu Cảng Tuần lạnh một tiếng, cất bước về phía khu vực thi công của .
Ly
Vương Phú Tài bóng lưng Chu Cảng Tuần khuất dần, rõ ràng là mặt trời treo cao, nắng hè chói chang, mà gã cảm thấy cả lạnh toát như rơi hầm băng.
"Không lẽ cái chỗ thật sự thứ gì đó sạch sẽ ?" Vương Phú Tài nhớ lời vị đại sư phong thủy mà chủ đầu tư mời đến khi khởi công: mảnh đất thuần âm phạm sát, yên , thứ lòng đất đều đang "đói bụng", qua 8 giờ tối tuyệt đối để ở khu thi công.
"Chắc tà môn đến thế ... dù công trình cũng sắp xong ."
Nghĩ , gã giơ tay lau mồ hôi lạnh gáy, nhưng chạm , cổ gã bỗng truyền đến một cơn đau âm ỉ. Không ảo giác , nhưng cái vẻ mặt Chu Cảng Tuần gã , cứ như... bẻ gãy cổ gã .
Vương Phú Tài hậm hực lắc đầu, dám chắc!
Gã đem bực dọc trút lên những dân công đang nghỉ ngơi, bày bộ mặt hống hách mà thúc giục: "Nghỉ ngơi thế đủ , mau khởi công ! Đứa nào lười biếng, chậm một chút là trừ một ngày tiền công."
"Nếu làm thì thu dọn đồ đạc mà cút!" Vương Phú Tài cố tình lớn cho Chu Cảng Tuần : "Đừng ở đây mà tự cao tự đại, công trường thiếu một cũng chẳng ."
Gã Chu Cảng Tuần gã mới là đại ca ở đây, còn chỉ là kẻ khuân gạch. Chỉ cần một câu của gã, Chu Cảng Tuần sẽ gạch mà khuân, thậm chí các nơi khác cũng chẳng ai dám nhận. Đến lúc đó, khi nghèo túng đến mức nuôi nổi bản , liệu vợ xinh còn theo ? Chẳng cuối cùng vẫn dựa gã mà sống .
...
Nguyễn Trĩ Quyến cầm tiền, dừng bước chân chạy thẳng tới khu chợ gần phòng thuê, lẩm bẩm bài hát tự chế: "Quả đào, quả đào, quả đào thơm ngọt ngào..."
Đi đến tiệm trái cây nhà họ Ngô, liếc mắt một cái nhận loại đào của . Có điều những quả đào ở đây đều lành lặn, xinh , hề nát hỏng.
Hừ, đúng là cái tên Chu Cảng Tuần keo kiệt, mua cho loại đào nát hạ giá.
"Ông chủ, cháu mua loại đào to ."
"Đến đây!" Chú Ngô đang xem tin tức buổi trưa lên tiếng, vặn nhỏ âm lượng tivi: "... Năm 1992, tại Cảng Thành xảy tổng cộng bốn vụ án g.i.ế.c liên p.h.â.n x.á.c nấu xác..."
Thấy khách mua đào, chú Ngô vội lấy túi chạy , đập mắt là Nguyễn Trĩ Quyến đang xổm bên sọt đào. Cậu trông như một tiểu thiếu gia nhà giàu, gương mặt nhỏ nhắn vì nắng mà đỏ bừng, hàng mi cong vút còn vương chút nước do nóng. cái mặt đỏ quá mức, cháy nắng .
Tuy nhiên, "đại khách hàng" hôm nay chỉ ngân sách 30 tệ.
Chú Ngô : "Đào 12 tệ một cân, 30 tệ thì mua tầm sáu quả."
Tivi vẫn rì rầm phát bản tin: "... Năm 1992, tại Cảng Thành xảy tổng cộng bốn vụ án g.i.ế.c liên p.h.â.n x.á.c nấu xác..."
"Vậy lấy sáu quả ạ..." Nguyễn Trĩ Quyến sang sọt táo bên cạnh, nuốt nước bọt. Cậu cảm thấy nếu tiền, chắc chắn sẽ "biến chất" mất. Mới tiệm lâu mà "di tình biệt luyến" bao nhiêu .
"Chú ơi, đây là táo ạ? Sao... quả táo to thế?" Nguyễn Trĩ Quyến tròn mắt chằm chằm, miệng ngừng lẩm bẩm: "To thế chắc là ngọt lắm nhỉ?"
Chú Ngô thấy đứa nhỏ trông dễ thương, cứ sọt táo mà l.i.ế.m môi, liền nhặt hai quả táo đỏ to ngọt đưa cho ăn thử: "Cháu với thanh niên tối qua là một nhà ?"
Mùa đào , tính đến giờ mới hai mua. Một là cửu vạn trai tối qua, hai là đứa nhỏ xinh xắn mắt . Không một nhà tới mua thế ? Chưa kể, hai trông cũng tướng phu thê lắm.
Mắt Nguyễn Trĩ Quyến sáng lên, lòng gặm quả táo to bằng ba ngón tay, nhưng lắc đầu nguầy nguậy đầy ghét bỏ: "Không, ạ."
Ông chủ chắc chắn đang nhắc đến Chu Cảng Tuần. Trong lòng Nguyễn Trĩ Quyến lập tức trỗi dậy tính "chê nghèo yêu giàu". Chu Cảng Tuần nghèo rớt mồng tơi, còn hôi hám bẩn thỉu, tối qua chắc chắn là bộ dạng t.h.ả.m hại xổm bên thùng carton chọn từng quả đào hỏng, chừng còn đ.á.n.h với ch.ó hoang để nhặt đào, c.ắ.n lông ch.ó đầy mồm cũng nên.
Cậu mới thèm cho chung một nhà với Chu Cảng Tuần , dù cũng tiền mua đào .
Nguyễn Trĩ Quyến c.ắ.n táo tấm tắc: "Ngọt... ngọt quá, ngon quá mất."
Mắt lời, liếc sang đống xoài vàng ươm phía . Trước đây ở nhà họ Nguyễn từng ăn , còn cả xôi xoài nữa. Cậu cảm thấy như con chuột sa hũ gạo, thấy gì cũng c.ắ.n một miếng.
Chú Ngô hắc hắc , chọn một quả xoài chín tới gọt vỏ đưa cho : "Đứa nhỏ , đào thì cháu tự chọn để chú chọn cho?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-10-han-chua-tung-thay-nguoi-chet-tru-trong-giac-mo-cua-chinh-minh.html.]
Quả đào lông, chạm là ngứa cả , thèm tự chọn . Thế là "kẻ " Nguyễn Trĩ Quyến c.ắ.n xoài sai bảo: "Chú chọn cho cháu , cháu quả màu hồng, to, xinh ."
Nói xong, xê dịch chỗ một chút, nghiêm túc đanh mặt để "giám sát" chú Ngô một cách tỉ mỉ. Chú Ngô thầm , đứa nhỏ chọn đào mà như chọn yêu , còn đòi "xinh ". "Thế nào là xinh? Quả ?"
Hai một lớn một nhỏ cứ thế chúi đầu nghiên cứu đống đào.
Đang chọn, tai Nguyễn Trĩ Quyến bỗng thấy một tiếng oán trách: "Ai da, hôm nay nóng thật đấy." Giọng như của một bà lão, kèm theo tiếng thở dài bất đắc dĩ.
là nóng, Nguyễn Trĩ Quyến cũng thấy . Cậu giơ tay sờ mặt đang nóng hổi, xê dịch chiếc ô che nắng về phía , còn thò mấy ngón tay sát tủ đông bên cạnh cho mát.
Chú Ngô ( đang nửa bóng râm nửa nắng): "..."
Cái tủ đông ( đầu tiên dùng để làm mát bộ phận cơ thể ): "..."
Nguyễn Trĩ Quyến cử động xong, thấy: "Ai, hôm nay thật là nóng quá ..." Lần tiếng như dán sát tai , lạnh lẽo thấu xương, thổi cả gió trong tai.
Nguyễn Trĩ Quyến xoa xoa tai, đầu quanh nhưng chẳng thấy bóng dáng già nào. Cuối cùng, ánh mắt nghi ngờ của dừng chú Ngô.
"Trung niên" chú Ngô gì, áng chừng trọng lượng: "Xong , thế là đủ ." Chú dậy, đặt túi đào lên bàn cân.
Nguyễn Trĩ Quyến chằm chằm cái cân, mặt đầy chữ: "Tôi đang canh đấy nhé, chú đừng hòng lừa ." Cái tư thế trông cũng dáng lắm.
thực , cái cân con thì chẳng hiểu gì cả, trông nó cứ như cái đồng hồ . Đây là học từ Chu Cảng Tuần. Lúc Chu Cảng Tuần xem nhà thuê, cũng quanh phòng gõ gõ như thể am hiểu lắm. Thực đều là giả vờ cả, bao giờ thuê nhà , đây ở biệt thự cao cấp mà.
Nguyễn Trĩ Quyến cũng học đòi giả vờ như thế để ai lừa . gương mặt xinh ngơ ngác bán , huỵch toẹt rằng: "Tôi xem , cứ lừa , lừa xong còn cảm ơn chú nữa đấy."
"Nhà chú bán hàng bằng lương tâm, bao giờ cân thiếu." Chú Ngô hứa hẹn, chỉ con cân dạy cách xem: "Cháu đây, sáu quả, gần hai cân rưỡi, là 28 tệ, thối cháu 2 tệ."
Nghe thấy còn dư tiền, Nguyễn Trĩ Quyến lập tức tin là chú Ngô tính đúng. Cậu cam tâm tình nguyện đưa tờ 30 tệ nắm chặt nãy giờ cho chú. Chú Ngô tiền lẻ nên trong nhà tìm.
Nguyễn Trĩ Quyến xổm bên sọt đào, trung thành canh giữ "tài sản" của . mắt cứ liếc sang đống nho đỏ bên cạnh, cái ... chắc cũng ngon lắm nhỉ.
"Đứa nhỏ , thích ăn đào ..." Một giọng già nua đột ngột vang lên từ chiếc ghế bập bênh "két kẹt" bên cạnh . Nghe giọng thì đúng là kêu nóng lúc nãy.
"Bà tặng cháu thêm một quả nữa, ?"
Nguyễn Trĩ Quyến sang. Đó là một bà lão tóc hoa râm, đầu đội mũ vải đen thêu hoa, chân giày thêu đen đồng bộ. Chân bà chạm đất, đang ngoác miệng thành tiếng với . Chỉ là sắc mặt bà lắm, da dẻ tái xanh, nụ trông quái dị, da mặt hề động đậy theo khuôn miệng.
"Tặng cháu một quả ạ?"
Đầu óc Nguyễn Trĩ Quyến chỉ còn chữ "tặng thêm", mắt sáng rực lên. Cậu chẳng hề để ý xem bà lão xuất hiện từ khi nào chiếc ghế vốn dĩ , liền gật đầu lia lịa: "Dạ ạ, quá ạ..."
Bà lão rời khỏi ghế, cánh tay cứng đờ rũ bên hông bỗng chuyển động một cách máy móc, vươn về phía sọt đào. Tiếng xương cốt kêu "rắc rắc" rõ. Bà vuốt ve chọn lựa đống đào.
Bà mặc một chiếc áo lụa màu đỏ tím thêu hình con dơi vàng ngậm đào thọ, bên là váy dài xanh đen thêu mẫu đơn và hoa mai. Ống tay áo và ống quần dài, che kín cả chân tay. Cách ăn mặc kín mít khiến thấy thôi cũng cảm thấy ngột ngạt, khó thở.
"Ai, hôm nay thật là nóng quá..." Tiếng thở dài rõ hơn hẳn, đè nặng lên màng nhĩ Nguyễn Trĩ Quyến, như thể là thở cuối cùng của một sắp lịm .
Giống như một c.h.ế.t. Một cái xác c.h.ế.t vài ngày và chuẩn hạ táng.
Nguyễn Trĩ Quyến từng thấy c.h.ế.t, ngoại trừ chính trong những giấc mơ về kiếp , nên nghĩ theo hướng đó.
Nguyễn Trĩ Quyến bộ quần áo bà lão, chớp chớp mắt, thầm nghĩ nóng , bà mặc tận bảy lớp áo, năm lớp quần, đủ cả đồ đông lẫn đồ hè, còn cả áo bông quần bông nữa. So với đống quần áo đẽ đầu thấy ở nhà họ Nguyễn, lớp áo bà mặc còn nhiều hơn.
Cậu bộ đồ thêu đầy chỉ vàng , dám chạm tay mà chỉ dùng mắt "sờ" thử, hỏi khẽ: "Bà ơi, bộ quần áo chắc đắt lắm nhỉ?"
Nếu nóng thế mà bà vẫn cố mặc. Lần đầu tiên mặc quần áo đắt tiền, cũng luyến tiếc nỡ cởi như . Đó là một bộ đồ màu hồng, vải lụa trơn mềm, mặc thoải mái hơn hẳn đống đồ cũ nát bố cho đây. Trên đó cũng thêu mấy bông hoa hồng lớn bằng chỉ vàng.
Nhìn kỹ , hoa văn và kiểu dáng áo bà lão trông giống bộ đồ đó của . Chính là cái ngày bán cho lão mù, ban đầu mặc áo vải thô rách rưới, đó đầu đập vỡ, thấy mặc bộ quần áo mới đó. Cậu thích lắm, thích đến mức nỡ cởi, ngay cả khi ngủ cũng mặc.
khi đầu vỡ, chẳng c.h.ế.t ? Vậy làm thế nào mà mặc bộ đồ đó ...