Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 1: Vợ Của Hắn Là Một Kẻ Vừa Lẳng Lơ, Vừa Độc Ác, Lại Xinh Đẹp Ngốc Nghếch

Cập nhật lúc: 2026-04-14 06:37:41
Lượt xem: 29

“A!” Nguyễn Trĩ Quyến nức nở một tiếng, tay chân loạn xạ bừng tỉnh cơn ác mộng.

Cậu bủn rủn chân tay, khó khăn cử động đôi chân đang tê cứng vì đè ép. Nhìn cơ thể vẫn còn nguyên vẹn của , cảm thấy quái dị và nghi hoặc tự hỏi: “Tay chân ... tại vẫn mọc cùng một chỗ? Không nên là...”

Nên là từng đoạn, từng đoạn tách rời ?

Lời kịp thốt hết tan biến theo tiếng sụt sịt, Nguyễn Trĩ Quyến chính ý nghĩ đột ngột nảy của dọa sợ.

Cậu gặp một cơn ác mộng. Trong mơ, hiểu vì trong một chiếc bồn rửa rau chật hẹp, tứ chi giống như những khúc ngó sen, củ cải chặt thành từng đoạn, ngâm trong nước, lăn lóc thớt. Bên cạnh là chiếc nồi áp suất đang phun nóng “ùng ục”, dường như đang nấu thứ thịt gì đó, thấp thoáng lớp nắp kính là những khối thịt luộc trắng hếu cùng mùi hương thịt thoang thoảng bay .

Một búi tóc đen kẹt giữa miệng nồi và nắp đậy, từ khe hở đó... m.á.u trào .

Máu! Có máu!

Đôi mắt hạnh xinh của Nguyễn Trĩ Quyến chợt trợn tròn, lưng khỏi dấy lên một luồng hàn ý. Cậu kinh hồn bạt vía về phía bồn rửa rau hoen rỉ trong căn bếp nhỏ.

Trống . Chẳng gì cả.

May quá... Nguyễn Trĩ Quyến thở phào nhẹ nhõm, nhưng dường như nhớ rõ rằng, trong tủ bồn rửa rau thật sự một chiếc nồi áp suất.

“Tê...” Một cơn đau đột ngột truyền đến từ gốc đùi khiến Nguyễn Trĩ Quyến chú ý. Cậu vội vàng cúi đầu , kéo mép quần lót lên xem. Chỗ đó cọ xát đến đỏ bừng: “Đau quá.”

Thịt ở m.ô.n.g và đùi khá nhiều, nhưng eo thon, thế nên hiếm khi mua quần lót vặn, lúc nào cũng cọ đến thương tổn. Bây giờ là tháng Bảy, đúng lúc cao điểm nắng nóng, trong nhà điều hòa, chỉ chiếc quạt điện cũ kỹ đặt cách đó xa, nhưng nó hỏng, chẳng thèm nữa.

, Nguyễn Trĩ Quyến chỉ thể đờ đó, mồ hôi như nước ngừng chảy xuống từ . Vài giọt mồ hôi từ xương hông chậm rãi lăn dài, thấm vết thương ở bắp đùi khiến cơn đau càng thêm xót.

“Phiền c·h·ết .” Nguyễn Trĩ Quyến ủy khuất chu môi, cầm lấy tờ khăn giấy, cúi đầu cẩn thận lau mồ hôi nơi kẽ chân.

“Rầm ——”

Cửa lớn bỗng nhiên truyền đến tiếng vặn khóa đẩy cửa, Nguyễn Trĩ Quyến giật nảy , tay vô tình dùng sức mạnh hơn, phát một tiếng kêu đau khe khẽ nhưng rõ ràng: “A!”

Chu Cảng Tuần đẩy cửa bước , đập mắt là cảnh tượng :

Trên sofa và mặt đất rải rác mấy cục giấy trắng vò nát. Nguyễn Trĩ Quyến đang dang rộng hai chân, giống như một con rùa nhỏ lật ngửa bụng, lăn lộn ghế. Hai chân đẫy đà trắng nõn cứ thế phơi bày mặt Chu Cảng Tuần, phần đùi trong ma sát đến đỏ ửng, phủ một lớp mồ hôi mỏng manh, mà tay của Nguyễn Trĩ Quyến thì đang dừng đúng chỗ đó...

Chiếc áo ngắn tay màu hồng nhạt bó sát chỉ to bằng bàn tay, vì động tác của kéo ngược lên , vặn che khuất hai hạt đậu nhỏ ngực, để lộ phần lớn cơ thể trắng trẻo ngoài khí. Sợi chỉ đỏ vốn dĩ đeo ở thắt lưng giờ đây chạy xếch lên ngực, siết lấy cơ thể, làm ba chiếc khóa trường mệnh bằng vàng ròng đeo đó nảy lên.

Không là do sợi chỉ đỏ phai màu do dấu vết để khi ngủ, mấy chỗ n.g.ự.c ửng hồng, từ xa cứ như ai đó dùng lực nhào nặn một trận.

Đôi mắt đen của Chu Cảng Tuần quét qua Nguyễn Trĩ Quyến, ánh mắt tối sầm . Thật bẩn thỉu, đúng là thứ lẳng lơ.

“Anh... gõ cửa hả...” Gương mặt nhỏ nhắn vì nóng mà đỏ bừng của Nguyễn Trĩ Quyến ngẩng lên. Cậu vội vàng kéo quần áo, khép chân , bất mãn Chu Cảng Tuần oán trách: “Vạn nhất đang đồ mà cứ thế xông thì thấy hết còn gì!”

Chu Cảng Tuần liếc một cái: “Đây là nhà thuê, tại gõ cửa? Cậu là vợ , chỗ nào xem?”

“Hay là quên , đêm đó kẻ giống như con sâu thịt luộc ghê tởm, cứ xoắn lấy buông.”

Hắn thu hồi tầm mắt, đặt túi đồ trong tay lên bàn , giọng trầm xuống: “Cơm đây.”

Nguyễn Trĩ Quyến nghẹn lời, hừ một tiếng. Hôm nay Chu Cảng Tuần độc mồm độc miệng thế .

Cậu dậy, ánh mắt rơi chiếc túi nilon trong suốt: hộp cơm xốp màu trắng, sữa nộp đóng túi, qua là loại cơm hộp rẻ tiền ở công trường xây dựng.

Cậu bĩu môi, chê bai mặt: “Chu Cảng Tuần, kiếm nổi tiền ? Sao mang cơm thừa canh cặn ở công trường về cho ăn? Chẳng hôm nay ăn sườn kho tàu ...”

“Không đủ thời gian.” Chu Cảng Tuần Nguyễn Trĩ Quyến đang nhễ nhại mồ hôi, làn da cái nóng làm cho đỏ ửng. Tầm mắt dừng chiếc quạt điện – thứ vốn dĩ phục vụ 24/24 giờ nhưng lúc đang yên.

“Anh... chắc là nóng , mau bật quạt lên .” Nguyễn Trĩ Quyến lúng túng mở hộp cơm . Thức ăn vẫn còn ấm, một hộp thức ăn và một hộp cơm.

chỉ một phần.

Cậu chẳng thèm quan tâm Chu Cảng Tuần ăn , chỉ cần no bụng là , dù bây giờ cũng là vợ , nuôi .

Có điều, hiện tại Nguyễn Trĩ Quyến thất thần. Cậu chẳng thèm , đại khái gắp một viên thịt viên tống miệng, mắt thì chằm chằm theo Chu Cảng Tuần đang tiến gần chiếc quạt.

“Cạch”, công tắc ấn xuống, nhưng cảnh tượng cánh quạt vòng thổi gió mát như mong đợi xảy .

“Ngô!” Nguyễn Trĩ Quyến đột nhiên kích động hét lên, viên thịt trong miệng còn kịp nuốt xuống ú ớ : “Chu Cảng Tuần, làm hỏng quạt ? Chắc chắn là ! Quạt quý như thế, ... đền nổi ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-1-vo-cua-han-la-mot-ke-vua-lang-lo-vua-doc-ac-lai-xinh-dep-ngoc-nghech.html.]

“Đến lúc chủ nhà đòi tiền, quỵt nợ đấy. Dù bán máu, bán thận bán cả thì cũng... cũng đừng kéo .”

Nói xong những lời , Nguyễn Trĩ Quyến coi như giải tỏa tảng đá trong lòng suốt nửa ngày qua. Lúc mới lắc lắc cái chân, tâm trạng xem trong hộp cơm gì: thịt viên chiên, mộc nhĩ trộn, ngồng tỏi xào lạp xưởng và một cái đùi gà, đồ ăn nén đầy ụ.

Chu Cảng Tuần Nguyễn Trĩ Quyến – kẻ lúc thì như con chim cút sợ hãi rụt rè, lúc thì như con chuột nhắt lấm la lấm lét, vòng chiếc quạt để kiểm tra.

Mái tóc đẫm mồ hôi khó chịu vuốt ngược lên , chỉ còn vài sợi lưa thưa rủ xuống hai bên trán. Chiếc áo ba lỗ màu xám đen mồ hôi ướt đẫm , dính chặt cơ ngực. Làn da màu lúa mì bóng loáng những giọt mồ hôi lăn dài từ gáy xuống những thớ cơ lưng vững chãi.

“Không hỏng, chỉ là phích cắm lỏng.”

Nguyễn Trĩ Quyến chằm chằm Chu Cảng Tuần ở bên , năng gì. Cậu sợ đang lừa , cũng dám tiếp lời, sợ cùng gánh nợ bồi thường.

Chiếc quạt đột nhiên ngừng chạy từ lúc hai ba giờ chiều. Lúc đó, Nguyễn Trĩ Quyến đang sofa chuẩn đ.á.n.h một giấc thì sững sờ. Cậu do dùng quá đà nên làm hỏng quạt , thế là dám động đậy gì thêm, chỉ lẳng lặng tắt công tắc, giả vờ như hôm nay hề dùng đến. Cậu tính sẵn, đợi Chu Cảng Tuần về sẽ đổ hết tội lên đầu .

“Vù —— vù ——”

Chu Cảng Tuần cắm phích cắm cho chắc, chiếc quạt lập tức vèo vèo.

Thì hỏng thật...

Ly

Nguyễn Trĩ Quyến lầm bầm nhét một miếng cơm lớn miệng, hung tợn nhai ngấu nghiến. Hừ, hỏng thì thôi, phích cắm lỏng lẻo cái gì chứ, hại chiều giờ nóng đến phát điên, m.ô.n.g đùi và khắp đều mồ hôi thấm đau rát hết cả.

Cái phích cắm rách nát, cái quạt rách nát, căn nhà rách nát, và cả gã Chu Cảng Tuần rách nát nữa.

Nghĩ đoạn, Nguyễn Trĩ Quyến bắt đầu oán trách: “Đều tại nghèo, thuê cái nhà mà đến cái phích cắm quạt cũng lỏng... đến cả điều hòa cũng mua nổi.”

Ngay lập tức, thấy đối phương ngước mắt : “Lắp điều hòa thì là hạng thiếu gia giả tạo nữa chắc? Đồ dỏm thì chỉ xứng với hàng nát thôi.”

Đồ dỏm... hàng nát?

Nguyễn Trĩ Quyến tức giận trừng mắt Chu Cảng Tuần. Gương mặt tuy khiến thấy đáng ghét nhưng đường nét ngũ quan thâm thúy, lập thể, chân mày sắc bén, vô cùng tuấn. Chỉ điều, đôi mắt đen láy thấy đáy, lấp loáng vẻ u ám khó tả, tỏa một áp lực bức , khiến ai cũng cảm thấy gã tuyệt đối dễ chọc .

Thực tế, khi phá sản, Chu Cảng Tuần đúng là như . Ở Cảng Thành, đến mức một tay che trời thì cũng là nhân vật m.á.u mặt, xưa nay chỉ khác nhường chứ bao giờ nể nang ai.

Nguyễn Trĩ Quyến chẳng sợ, vì Hệ thống , Chu Cảng Tuần ngu, với chỉ thông minh của , thể dắt mũi như dắt ch.ó .

thế, trong đầu từ nhỏ đến lớn luôn một Hệ thống dạy làm chuyện . Hệ thống bảo, chỉ thích làm việc thôi, càng hư hỏng thì càng nhận nhiều tình yêu.

Mãi đến khi đuổi khỏi Nguyễn gia, Hệ thống trong đầu mới biến mất. còn cách nào khác, chỉ thể tiếp tục làm theo những gì Hệ thống dạy đó, vì làm như thì mới yêu thích .

Thật , Nguyễn Trĩ Quyến từng c.h.ế.t một , nhưng cho Hệ thống .

Kiếp nhà nghèo, ăn đủ no mặc đủ ấm, đừng là điều hòa, ngay cả cái quạt cũng . Sau đó, em trai cần tiền học, bố bán cho một lão mù hơn bảy mươi tuổi trong làng. Tiếp đó chính là đêm động phòng, lão mù thô lỗ đẩy vài cái, cảm thấy đầu đau, giống như thủng một lỗ, thứ gì đó cứ liên tục chảy ngoài.

Thế c.h.ế.t.

Lần nữa mở mắt thấy ở Nguyễn gia.

, để chuỗi ngày như kiếp , Nguyễn Trĩ Quyến của kiếp mỗi ngày đều nỗ lực sống thật "tệ hại", giờ thì hư hỏng đến tận xương tủy . Cậu đúng thật là một thiếu gia giả, từ phận cho đến bản chất đều là giả.

Chẳng qua , mới đuổi khỏi Nguyễn gia nửa tháng mà dường như quên sạch những chi tiết về cuộc sống thiếu gia đây, ngược , ký ức về kiếp càng lúc càng rõ rệt. Giống như... đang đ.á.n.h trở về nguyên hình .

“Hừ!” Nguyễn Trĩ Quyến đập mạnh đôi đũa xuống bàn “Chát” một tiếng, dư quang liếc thấy thức ăn văng ngoài mới tức tối mắng: “Anh mới là đồ rách nát! Chẳng qua chỉ là cái quạt hỏng... làm như ai thấy bao giờ bằng. Tôi thấy nhiều loại lắm nhé, ngoài loại tròn , còn thấy cả quạt hình vuông, hình tam giác nữa kìa...”

Lời còn dứt, Chu Cảng Tuần trực tiếp giơ tay, vặn quạt lên mức lớn nhất.

“Anh thấy... thấy bao giờ ... Chu Cảng... khụ...”

Nguyễn Trĩ Quyến đang đối diện chiếc quạt lập tức luồng gió mạnh thốc thẳng họng: “Vù vù... Ngô... ặc...”

Mấy lời lảm nhảm phía của cũng theo đó mà cắt đứt .

Chu Cảng Tuần Nguyễn Trĩ Quyến đang gió thổi đến mức thể khép miệng, đôi mắt ngừng chớp liên hồi, trông chẳng khác nào một con ch.ó ngốc đang cố chấp gầm gừ, khẽ hừ lạnh một tiếng.

Ngu ngốc.

Từ lúc đến Nguyễn Trĩ Quyến, Chu Cảng Tuần cảm thấy đầu óc vấn đề, trí thông minh dường như thấp hơn mức bình thường.

Vợ của , đúng là một kẻ lẳng lơ, độc ác, xinh một cách ngu xuẩn.

Loading...