Xin Chào, Anh Có Thể Kết Hôn Với Tôi Không? - Chương 1: Sợ xã giao x Đám cưới x Chuẩn bị gặp gỡ-ing
Cập nhật lúc: 2026-04-09 08:43:30
Lượt xem: 1
Edit + Beta: Rùa
Lúc Tống Ninh khỏi sân bay, bên ngoài trời đang mưa, theo thói quen đội mũ áo hoodies lên, tùy ý gọi một chiếc taxi.
Sau khi cho hàng lý cốp xe, mở cửa lên xe, bác tài hỏi , đáp: "Đường Trường Thanh, cảm ơn."
Dọc đường xe chạy chậm, trời mưa khiến giao thông ùn tắc. Bác tài gì đó khuấy động bầu khí, nhưng liếc thanh niên phía qua gương chiếu hậu, cuối cùng chỉ ho nhẹ một cái bật radio xe lên nhạc.
Bác tài từng chở vô du khách đến từ khắp nơi, chỉ cần liếc mắt một cái là ngoại hình của Tống Ninh chắc chắn cực kỳ , ngay cả đeo khẩu trang cũng thể che giấu khí chất quanh .
Đáng tiếc là quá trầm lặng, trừ câu lúc lên xe, về cứ im lặng như vàng, là do đường mệt mỏi là tâm trạng .
Trông vẻ lạnh lùng, xa cách khó gần.
Bác tài nuốt ngược mấy lời định bụng, vặn nhạc to hơn một chút.
Nếu như Tống Ninh mà diễn biến tâm lý của bác tài, chắc là chỉ bất lực gì.
Chỉ là giỏi chuyện với khác.
Nói chính xác hơn thì mắc chứng ám ảnh sợ xã hội (SAD)
* 社恐 = Hội chứng sợ xã hội, ám ảnh sợ xã hội, (TA: social phobia, Social anxiety disorder) là một dạng trong nhóm bệnh rối loạn lo âu mô tả bởi đặc điểm sợ hãi quá mức trong các tình huống xã hội thông thường. Biểu hiện thể chất thường thấy là tim đập nhanh, đỏ mặt, đổ mồ hôi, khó chịu ở dày, buồn nôn. Người bệnh bộc lộ sự sợ hãi mãnh liệt và dai dẳng khi khác hoặc phê bình, luôn sợ rằng hành vi của sẽ khiến bản rơi tình huống khó xử hoặc bẽ mặt. Sự sợ hãi của họ thể mạnh đến nỗi nó can thiệp nghiêm trọng công việc, học tập những hoạt động khác.
Tống Ninh khi còn nhỏ thích , thích , nên tự nhiên cảm giác xa cách với lạ.
Lên mẫu giáo, bạn nhỏ thì vui vẻ hớn hở kết bạn, bạn nhỏ thì nháo đòi ba , chỉ Tống Ninh là chẳng lời nào, im lặng một chơi xếp gỗ trong góc.
Giáo viên mẫu giáo khéo léo vấn đề với ba Tống. Ba hoảng sợ vội vàng mang bệnh viện kiểm tra, mấy bệnh viện nhưng đều nhận kết quả kiểm tra giống .
Không mắc bệnh gì cả, chỉ là do tính cách mà thôi.
Cái "cảm giác xa cách" cứ dần dần phát triển, đó biến thành Chứng sợ giao tiếp xã hội.
Tống Ninh thích đến quá gần khác, thích chuyện quá nhiều với lạ, đôi khi còn đặc biệt tránh những nơi đông , vì cảm thấy quá thoải mái.
Hắn thích ở một , cứ như thế tập trung học tập, nhảy lớp, ngừng lặp quá trình , cho đến năm nay nghiệp.
Theo lẽ thường mà , như sẽ quá nhiều bạn bè.
Tống Ninh . Mặc dù giỏi xã giao, nhưng những năm qua bạn của cũng ít. Tuyệt đối loại lầm lì, quái gở.
Tất cả đều nhờ gương mặt của .
Gương mặt , nhỉ, cho dù phớt lờ , thì vẫn vô như thiêu lao lửa làm bạn với , hoặc cùng yêu đương.
Đối tượng tỏ tình bao gồm nam nữ, già trẻ, loại giới tính, loại lứa tuổi đều . Tống Ninh từ ban đầu còn mặt đỏ tai hồng, ngượng ngùng từ chối, đến thể mặt mũi vô cảm, năng lưu loát mà từ chối .
Lần Tống Ninh trở Thạch Thành để tham dự đám cưới của bạn cùng lớp tiểu học - Vương Sơ.
Vương Sơ tinh thần tiểu cường đ.á.n.h mãi c.h.ế.t, hồi tiểu học gặp Tống Ninh thề làm bạn với , hôm đó liền giơ tay với giáo viên làm bạn cùng bàn với Tống Ninh. Lên cấp hai, Tống Ninh lên thành phố cũng cắt đứt liên lạc.
Tống Ninh tuy rằng chút sợ xã giao, thích giao tiếp với khác, nhưng sinh vật m.á.u lạnh, nhân tình thế thái, nhờ Vương Sơ ngừng trò chuyện (quấy rối), hai cũng trở thành bạn .
Vương Sơ và vợ là kết hôn chớp nhoáng, quen ba ngày, cảm thấy tâm đầu ý hợp liền quyết định đăng ký kết hôn.
*Editor: kết hôn chớp nhoáng đề cập đến một kiểu hôn nhân hiện đại, trong đó thời gian từ khi bắt đầu quen , yêu đến khi kết hôn là ngắn.
Lúc gửi thiệp mời cưới cho bạn bè, ai cũng ngờ rằng sắp kết hôn, chính chủ còn hào phóng nhắn trong group chat: "Có rảnh thì đến, rảnh thì thôi. Dù đám cưới cũng làm lớn, chỉ là cho ba một câu trả lời thôi."
Sau đó sang nhắn riêng cho Tống Ninh: "Cha nuôi! Cậu nhất định tới!"
Tống Ninh:"..."
Vương Sơ: "Cha nuôi!"
Tống Ninh: "... Được."
Vương Sơ cảm động vô cùng: "Cha nuôi, khi nào đến thì báo một tiếng, đến sân bay đón !"
Vì hai chữ "cha nuôi", Tống Ninh liền đặt vé máy bay về nước ngay trong đêm để gặp con trai cưng.
Vừa bật điện thoại lên nhiều tin nhắn nhảy , ba Tống hỏi đến nơi an , bạn bè hỏi về nước , còn vô tin nhắn của Vương Sơ.
Mở hầu như đều là hỏi khi nào đến để sân bay đón.
Tống Ninh tự về tới , trả lời ngắn gọn những tin nhắn khác một chút, liền buông điện thoại, nghiêng đầm ngắm cây cối, nhà cửa lướt qua ngoài cửa sổ xe.
Tháng năm vẫn thời điểm nóng nhất, cây cối hai bên phủ một màu xanh tươi , những tòa nhà vẫn giống như trong ký ức của Tống Ninh.
Tống Ninh học mẫu giáo và tiểu học ở Thạch Thành. Sau đó ba thừa dịp bất động sản bùng nổ mà kiếm tiền, đưa lên thành phố học vài năm, nước ngoài du học.
Nhìn chung cũng xem như thuận lợi, sóng gió gì quá lớn.
Ngoại trừ việc nước ngoài thực sự quá nhiệt tình.
-
Sau khi radio phát vài bài hát thì cũng đến nơi, xe taxi dừng ở ngoài ngõ nhỏ, Tống Ninh trả tiền xách vali bước nhanh bên trong. May là trời mưa nhỏ, nếu trở về ướt như chuột lột.
Bánh xe lăn bánh con đường đá xanh ẩm ướt dừng một cánh cửa. Cánh cửa là loại cửa màu đỏ son kiểu cổ khóa bằng đồng.
Tống Ninh thò tay túi quần, quen thuộc móc chìa khóa mở cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xin-chao-anh-co-the-ket-hon-voi-toi-khong/chuong-1-so-xa-giao-x-dam-cuoi-x-chuan-bi-gap-go-ing.html.]
Ngôi nhà là của ông bà ngoại Tống Ninh, hiện tại hai đang sống ở thành phố với ba Tống Tống, thỉnh thoảng ngày nghỉ, Tống Ninh sẽ cùng ông bà đây ở một đoạn thời gian.
Mấy năm nay cũng về, chỉ định kỳ cho giúp việc đến dọn dẹp vệ sinh.
Trong vườn trống , chẳng hoa cỏ gì.
Ngày nơi góc tường trồng từng hàng rau xanh mơn mởn. Mùa hè, những sợi dây leo của mướp đắng còn quấn quanh dàn, tạo thành một mảng bóng mát.
Tống Ninh thích góc sân đó, thường những con côn trùng ghi trong xuất hiện ở trong mảnh vườn rau . Hắn thể cẩn thận quan sát đàn kiến chuyển nhà suốt cả buổi chiều.
Bóng của và bóng của con kiến cùng đổi theo sự đổi của mặt trời, lúc dài lúc ngắn, cuối cùng mây đen của trời đêm bao phủ.
Đây là chuyện khi còn nhỏ Tống Ninh thích, vì thế lúc về phía góc sân, khỏi cong khóe môi.
Bước phòng khách trái sạch sẽ, dì giúp việc dọn dẹp sạch đến mức một vết bụi nào, tất cả đồ dùng trong nhà đều lau dọn qua một .
Tống Ninh cởi khẩu trang , mệt mỏi bóp bóp thái dương.
Hắn máy bay mười mấy tiếng đồng hồ liền, cảm thấy chỗ nào cũng khó chịu, nhất là hiện tại về đến nơi, thả lỏng, càng mệt rã rời.
Tổng Ninh xuống sofa nghỉ ngơi mà kéo vali lên lầu.
Không lý do nào khác, chỉ là hẳn thể chịu nổi bản tắm mà lên đồ đạc sạch sẽ trong nhà.
Đẩy cửa , Tống Ninh chần chừ ngừng bước.
Trước giường trong phòng ngủ của treo một tấm poster.
Xung quanh viền của tấm poster ố vàng, mặt mấy chữ phai màu, ở giữa tấm poster là một bé, trông trẻ, ước chừng chỉ 10 tuổi.
Mặt mũi hãy còn nảy nở, chút non nớt, ngây ngô, nhưng lộ rõ đường nét gương mặt cực .
Cậu đeo một cặp kính gọng đen, hai má vết xám tro, mỉm rạng rỡ. Dòng chữ đầy màu sắc bên nội dung "Hẹn gặp tại Rạp chiếu phim ngày 25 tháng 11".
Tống Ninh thiếu chút nữa tưởng rằng nhầm phòng ngủ, do dự một chút nhớ .
Tấm poster là Vương Sơ cho , poster hình như tên là... Văn Thù? Hắn suy nghĩ một chút nhanh chóng tìm thấy cái tên trong trí nhớ.
Văn Thù mắt với vai trò diễn viên nhí, thuở niên thiếu nhờ một bộ điện ảnh mà lập tức nổi tiếng, poster chính là nhân vật lúc đó Văn Thù diễn, tên Vũ Thanh.
Thân thế bi t.h.ả.m của Vũ Thanh cộng thêm diễn xuất xuất sắc của Văn Thù, đủ để lấy hết nước mắt của khán giả, thu về một đống fan , fan chị gái.
Lúc đó Vương Sơ đang học cấp 2, khỏi rạp chiếu phim mà như mưa, nhất quyết đòi Bắc Kinh đón đứa nhỏ về làm em trai.
Cậu thậm chí còn thu dọn đồ đạc, kéo vali đến tìm Tống Ninh ở thành phố, cùng tìm Văn Thù.
Có trời mới , lúc Tống Ninh thấy Vương Sơ ở cổng trường vẫy tay với là cảm giác thế nào. Khuôn mặt vốn lạnh lùng quanh năm suýt chút nữa kiềm chế nổi nữa.
Tống Ninh giữ lấy Vương Sơ rút điện thoại gọi cho bố .
Cuối cùng Vương Sơ ba cho một trận đòn nhừ tử.
Tuy vẫn từ bỏ tình yêu với bé Vũ Thanh, sưu tập nhiều poster, lúc Tống Ninh về Thạch Thành còn tặng cho vài tấm.
Cái tường chắc là một trong đó. Có lẽ dì giúp việc tưởng rằng nó rơi nên dán lên.
Chuyện tấm poster trôi qua mười mấy năm . Thời gian còn vài đàn em trong viện nghiên cứu kích động khi nhắc đến , họ dường như đều là fan của Văn Thù.
Tống Ninh một lúc, chẳng là ai, cũng chẳng quan tâm mà bỏ qua. Tên của những lướt qua bên tai , khi với mà còn thú vị bằng một dãy liệu trong thí nghiệm.
Rùa Vàng
Bây giờ chợt thấy poster, mới liên kết mặt với tên với . Tống Ninh khỏi cảm thán, vẫn hot như .
Hắn cẩn thận gỡ tấm poster xuống, làm hỏng các góc gấp gọn gàng theo các nếp gấp.
Tống Ninh thói quen ném bỏ đồ, đồ đạc của nhiều, cơ bản thứ đều sắp xếp thỏa.
Bao gồm cả chồng poster .
_
Tiếng điện thoại kêu rung trời, reo bao nhiều nhưng ai nhấc máy.
Cuối cùng điện thoại hết sạch pin, màn hình lóe lên một cái sập nguồn.
Một giây khi tắt hẳn, màn hình tràn ngập sự sụp đổ của một khác, oán khí của đại diện còn lớn cả ma quỷ.
[Văn Thù! Không bàn xong là sẽ nhận phim ? Ông đây tìm kịch bản về cho , chạy ?!]
[Cậu nghỉ ngơi nửa năm , cái tên XXX công ty nửa năm cũng nhận 2 bộ phim, 1 show giải trí. Cậu còn xuất đầu lộ diện, đám blogger cớ hết thời nữa đó.]
[Chu Đào cách vách cứ liên tục cọ nhiệt , cái thể nhịn ?]
[Rốt cục chạy ?!]
Đi ?
Đương nhiên chạy tới Thạch Thành .
Văn Thù trang đầy đủ, dáng cao, chân dài, đeo kính gọng đen, đội mũ bóng chày, đeo khẩu trang, cả che chắn vô cùng chặt chẽ, đến một sợi tóc cũng lộ ngoài.
Cho dù là cha ruột của đến cũng ngây một lúc mới thể nhận con trai nhà .
Văn Thù để ý tới chiếc điện thoại hết pin, tâm tình , trong lòng ấp ủ một ý nghĩ lên kế hoạch từ lâu, nhẹ nhàng ngâm nga một bài hát rõ giai điệu.
Cậu đến Thạch Thành để làm một việc quan trọng.