Đã thế, ông chỉ bái một mà còn ép cũng bái theo. Nếu chịu, ông liền đe dọa sẽ đem bộ tài sản nhà họ Đường quyên góp sạch sành sanh, để cho một xu dính túi.
Vì thế, việc đầu tiên làm mỗi sáng khi thức dậy chính là lên tầng ba bái lạy "vị nhỏ" trông như trích tiên của .
Đường Thắng Cường quản Tần Sách nghiêm, cho phép bước xuống khỏi tầng ba nửa bước. Mỗi buổi chiều đúng ba giờ, ông sẽ một lên đó ở một tiếng đồng hồ.
Có một lẻn lên theo. Qua khe cửa, thấy Đường Thắng Cường trần truồng quỳ chân Tần Sách. Tần Sách cầm roi quất lên hình béo múp míp của ông, miệng lầm rầm khấn niệm.
Đường Thắng Cường đ.á.n.h lóc sám hối, như một con ch.ó phủ phục ôm lấy chân Tần Sách, giống như đang cầu xin sự thương xót của thần linh.
Gương mặt Tần Sách giấu trong bóng tối chập chờn, rõ thực hư. Anh đưa tay đặt lên đầu Đường Thắng Cường, trông như thể đang an ủi, nhưng cũng giống như đang đo đạc xem nên vặn gãy cái đầu ngu ngốc thế nào.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tay của Tần Sách , nhất là khi nó nhuốm bẩn. Anh cách làm thế nào để khiến một đàn ông cảm thấy thỏa mãn. Năm xưa khi còn sung mãn, từng quấn lấy Tần Sách, bắt dùng tay vuốt ve bao nhiêu . Dù nào cũng tỏ vẻ miễn cưỡng, nhưng chung vẫn làm việc khá tận lực.
Thế nhưng, cứ nghĩ đến đôi bàn tay khả năng cũng chạm Đường Thắng Cường, cảm thấy buồn nôn vô cùng. Không chỉ nôn mửa cái đôi tay đó, mà còn nôn mửa cả con Tần Sách nữa.
là cái loại " dày sắt", vì tiền tài địa vị mà thứ gì cũng nuốt trôi cho . Cái loại bẩn thỉu , đáng lý cắm ống dẫn, dùng nước tẩy rửa một lượt từ trong ngoài mới sạch .
Đêm đó, uống quá chén, lúc về nhà thì Đường Thắng Cường ngủ. Tôi như ma xui quỷ khiến mà lên tầng ba. Tần Sách vẫn đang quỳ ngay ngắn bức tượng Phật, chẳng rõ đang nghĩ ngợi điều gì.
Tôi xách chai rượu tựa cửa, cất giọng: "Mẹ nhỏ, bái “” suốt bảy ngày , “” cũng nên độ hóa cho một chút chứ?"
Tần Sách lưng về phía , giọng điệu chẳng chút gợn sóng: "Vậy thì cởi , cởi sạch bò qua đây cho quất."
Tôi lảo đảo bước đến mặt , bóp lấy mặt , từ cao mà ngắm nghía một hồi, bâng quơ hỏi: "Đường Thắng Cường dùng miệng của ?"
Hỏi thì hỏi thế, nhưng thâm tâm chẳng câu trả lời chút nào. Tần Sách định mở miệng, chớp thời cơ nhét luôn chai rượu miệng , bóp cổ mà cưỡng ép đổ rượu trong.
Tôi một cách ác độc: "Cái miệng dùng như nhà vệ sinh công cộng nhé, để rửa cho ."
Tần Sách siết lấy cổ tay , hất mạnh cảnh cáo: "Đường Ngọc, bớt điên ."
Suýt chút nữa cổ tay bóp nát. Chai rượu vỡ tan tành đất, ép xuống hôn . Chúng c.ắ.n xé lẫn . Vị m.á.u tanh nồng hòa quyện cùng mùi rượu nồng nặc. Không lấy một chút yêu thương. Chỉ thù hận thuần túy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xieng-xich-cua-me-ke-nam-nha-toi/chuong-3.html.]
Thế nhưng, chính cái sự c.ắ.n xé khiến lửa d.ụ.c trong bốc cháy. Tôi như một con ch.ó Teddy, ngang nhiên cởi quần ngay mặt Tần Sách.
Tần Sách chán ghét mặt chỗ khác.
Tôi càng hưng phấn hơn, túm lấy tóc mà hỏi: "Không cam lòng ?"
"Đường Thắng Cường thì , còn thì ?"
"Sao hả? Tiền đủ ? Cha cho bao nhiêu, cho gấp đôi."
Tôi lôi ví , rút hết tất cả thẻ ngân hàng ném thẳng mặt . Anh , ánh mắt lạnh như đóng băng. Anh thường dùng cái c.h.ế.t quách để đối diện với , trông chẳng khác gì đang tán tỉnh cả.
Tôi chẳng mảy may để tâm: "Anh thanh cao cái nỗi gì?"
"Đường Thắng Cường bảo là Bồ Tát, thật sự coi là thánh hiển linh chắc?"
"Tần Sách, chẳng tiền của nhà họ Đường ? Hầu hạ cho , cả cái nhà họ Đường sẽ là của hết."
"Còn ngây đó làm gì? Há miệng ."
Tần Sách một cái, đột ngột đưa tay siết chặt lấy eo . Cả đất trời đảo lộn, đè nghiến xuống sàn nhà, cổ họng bóp chặt. Tần Sách từ từ tăng thêm lực tay, mặt cảm xúc vùng vẫy.
Trong một khoảnh khắc, thật sự thấy sợ hãi. Tôi cảm nhận Tần Sách thật sự bóp c.h.ế.t . Tôi há miệng cố gắng hớp lấy chút khí, nhưng chặn bằng một nụ hôn.
Đó là nụ hôn khó chịu nhất mà từng trải qua trong đời. Cảm giác như thể sắp hôn cho đến c.h.ế.t . Một tay Tần Sách ghì chặt cổ , tay thì kéo tay xuống .
Anh nóng rực cả . Tôi cũng nóng rực. Cả hai chúng đều đầm đìa mồ hôi. Tần Sách cứ thế bao bọc lấy bàn tay , bóp nhẹ mạch m.á.u nơi tay mà lệnh: "Động ."
05.
Tôi nhắc nhở Đường Thắng Cường: "Cái vị Bồ Tát mà cha rước về trông chẳng giống hạng lành gì , lo mà đề phòng ."
Đường Thắng Cường kẻ ngốc, nhưng ông già .