Cơm dinh dưỡng chui bụng Trâu Tấn, áo lông vũ mặc Trâu Tấn, tiền bạc cũng đổ hết cho Trâu Tấn. Tần Sách cùng Trâu Tấn rúc trong căn nhà thuê, đút cho Trâu Tấn uống bát canh mà lặn lội đường xa mang tới, nụ hèn hạ mặt lúc đó, từng thấy qua một nào.
Tôi giữa trời tuyết, Trâu Tấn hỏi : "Anh định khi nào thì dứt khoát với Đường Ngọc?"
Tần Sách chỉ cúi đầu khuấy canh: "Cậu bằng lòng chi tiền, chẳng ?"
Trâu Tấn đầy vẻ chán ghét: "Em cần tiền của nó!" Hắn đỏ mắt: "Tần Sách, rõ ràng ghét nó như , cần vì em mà hạ cầu thế ."
Tần Sách bình tĩnh: "Tôn nghiêm quan trọng bằng mạng sống của em."
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Thật Tần Sách cũng si tình lắm. Để chữa bệnh cho Trâu Tấn, chuyện gì cũng dám làm. Đêm đó cửa căn nhà nát , nghĩ ngợi nhiều. Nghĩ mãi tại một thiếu gia như vì một câu " ăn cơm" của Tần Sách mà chạy cả chục cây giữa trời đại hàn để đưa canh cho .
Muốn đạp tung cửa, dội bát canh lên đầu hai họ. Muốn lái xe tới đ.â.m c.h.ế.t tươi cả đôi. đó đều làm. Chẳng vì gì cả. Không đáng thôi.
Số tiền bỏ , ngay cả cái miệng nhỏ của Tần Sách cũng chạm tới một cái. Làm ầm lên chỉ lỗ vốn.
Thế là, gọi điện cho Tần Sách. Tôi : "Tần Sách, lên giường với . Một mười vạn, cho ?"
03.
Tần Sách coi thường hạng thiếu gia ăn chơi trác táng như . Tôi đối xử với là vì thích , cho nên những thủ đoạn hành hạ khác, từng để thấy. Tôi mà thích , thể chơi c.h.ế.t .
Tôi xin nghỉ cho Tần Sách nửa tháng, lừa nhà vệ sinh của căn hộ xích hành hạ suốt hai tuần. Tôi kiếm chút t.h.u.ố.c kích dục, mỗi ngày cho uống một ít. Liều lượng đủ, để chịu đựng sự dày vò nhưng vẫn giữ chút lý trí.
Lúc đó, chỉ cần dùng một bàn chân cũng thể hành hạ đến mức sụp đổ. Tôi cứ thế Tần Sách quỳ đất, ánh mắt mơ màng, ôm lấy bàn chân , hôn từ đầu ngón chân lên tận đầu gối. Như một con ch.ó đực.
Tôi luôn tàn nhẫn đạp văng lúc đó, giẫm lên mà : "Không thích mà còn hôn ? Anh rẻ rúng quá ?"
Tần Sách giẫm cũng lời nào, ghì lấy cổ chân , chơi đùa với bàn chân . Tôi nắp bồn cầu tự làm tự sướng, tay thì cầm điện thoại ghi hình.
Gương mặt Tần Sách thật, cái vẻ d.ụ.c vọng khống chế trông đê tiện hết mức, nhưng mà gợi cảm lạ thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xieng-xich-cua-me-ke-nam-nha-toi/chuong-2.html.]
mà thứ làm sướng nhất là Tần Sách khi d.ụ.c vọng tan biến. Anh dùng ánh mắt chán ghét và thù hận đó . Cứ như ăn tươi nuốt sống .
Trong hai tuần lễ, Tần Sách huấn luyện . Đến cuối cùng, chẳng cần dùng thuốc, hễ thấy chân là phát xuân. Thú vị vô cùng.
Ngày thả Tần Sách , vỗ vỗ mặt bảo: "Anh cũng đừng hận , là giao dịch thì tiền trao cháo múc. Tiền thì lấy , cũng nên để tôn nghiêm cho ."
"Hai tuần lễ mới gọi là chà đạp tôn nghiêm, đây thì . Trước đây gọi là yêu , nhưng tiếc là, xứng."
Mặt Tần Sách trắng bệch, thở dốc vài cái. Nói chuyện với thông minh thật tốn sức, chỉ hai câu là hiểu tất cả. Sự thù hận của chẳng còn chỗ để bám víu, khàn giọng : "Xin ..."
Tôi xua tay. Không cần xin , thù sẽ tự báo.
Tần Sách thể tham gia kỳ thi Đại học năm đó. Bởi vì in những bức ảnh của trong nhà vệ sinh , dán đầy lên bảng thông báo của trường. Lúc đuổi học cũng là lúc nước ngoài du học. Tần Sách nỗ lực thế nào, khát khao đổi đời , là rõ nhất. Đánh rắn đ.á.n.h dập đầu. Tôi chặt đứt con đường mà Tần Sách kiên trì lâu nhất, và cũng là con đường dễ dàng nhất của .
Năm đó, chúng kết thành t.ử thù.
04.
Tần Sách xuất hiện ở nhà , tuyệt đối chẳng mang theo ý đồ gì.
Tôi cảnh cáo : "Lừa , cùng lắm chỉ là hủy hoại ; nhưng nếu dám lừa cha , chỉ đường c.h.ế.t. Tôi cần là con hồ ly từ ngọn núi nào tới, nhưng đừng múa rìu qua mắt thợ trong cái hang sói . Khôn hồn thì lo mà cụp đuôi biến xéo cho sớm."
Tần Sách tựa cánh cửa, ngửa đầu nhạt: "Đường Ngọc, hoảng cái gì?"
"Sợ trả thù ?"
Nực thật đấy. Tôi di di bàn chân lên bụng của , hừ lạnh một tiếng: "Anh cứ thử xem."
Đường Thắng Cường cả đời tinh ranh, mà một thằng nhóc kém tới ba mươi tuổi như Tần Sách dắt mũi đến ngơ ngẩn cả . Có lẽ do làm chuyện thất đức quá nhiều nên ông thật sự coi Tần Sách như Bồ Tát mà thờ phụng, cho ở hẳn trong Phật đường tầng ba.
Sáng, trưa, tối, ông đều lên đó vái lạy một hồi.