Vào ngày tròn mười tám tuổi, lúc xách bánh kem về nhà thì phát hiện bộ hầu đều biến mất, ngay cả vị quản gia chăm sóc Phó Tuần từ bé cũng thấy .
Xách bánh tay, trong lòng thoáng hiện lên một dự cảm lành, nhưng cũng suy nghĩ quá sâu xa.
Mãi đến khi thổi nến xong, Phó Tuần dùng ngón tay trắng trẻo, thon dài quẹt một lớp kem bánh, thong thả bôi lên môi . Lúc , một luồng khí lạnh mới bắt đầu chạy dọc từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu.
Tôi nhíu chặt mày, vẫn kiên nhẫn lên tiếng hỏi, nhưng vì sợ hãi nên giọng run rẩy:
"Cậu đang làm gì thế?"
Cậu chằm chằm lớp kem môi , khóe miệng nhếch lên một nụ giống hệt đầu tiên rửa tay cho . Tôi cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Cậu vội trả lời mà thong thả l.i.ế.m sạch lớp kem ngón tay , mới ngước mắt lên .
"Thầy , khi hôn , thể gọi dừng bất cứ lúc nào. Nếu gì, sẽ coi như tự nguyện."
Nói xong, nghiêng áp sát .
Khoảnh khắc đó mới nhận Phó Tuần bao giờ đổi cả. Cậu chỉ trở nên giỏi che giấu hơn mà thôi, tận sâu trong xương tủy vẫn là vị thiếu gia ác ma như ngày nào.
Lẽ từ chối .
Tôi thích đàn ông, càng thể nào thích nổi Phó Tuần.
khi đó nghĩ, nếu từ chối , với cái tính thù dai đó, chắc chắn sẽ để ở nữa. Vậy thì tiền viện phí của làm bây giờ?
Vì , từ chối.
Đôi môi chuẩn xác phủ lấy môi .
Nhận thấy hề phản kháng, khẽ một tiếng nụ hôn càng thêm sâu.
Cậu coi như chiếc bánh sinh nhật của , lột sạch lớp vỏ bọc nhấm nháp từng chút một, ăn sạch sành sanh. Tôi trở thành món quà cuối cùng trong lễ trưởng thành của .
Kể từ đó, trở thành bạn giường của Phó Tuần.
Yêu cầu duy nhất của là để bất cứ ai về mối quan hệ . Vì chuyện mà Phó Tuần tức giận trừng phạt suốt ba ngày ba đêm, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý.
Tôi vẫn nhớ lúc đó bóp chặt eo , thì thầm tai.
"Hứa Kế, cái gì? Muốn đồng ý yêu cầu của thì chẳng nên cho chút phần thưởng ?"
Thoát khỏi dòng hồi tưởng, mới nhận thức rằng cuối cùng thoát khỏi bàn tay ma quỷ của Phó Tuần. Tôi tìm điện thoại của môi giới nhà đất liên hệ đó, bảo đưa chúng đến xem căn nhà nhắm tới từ .
Chẳng bao lâu đó tới, khác hẳn với gặp đầu tiên, một chiếc xe sang trọng.
Ngồi trong xe, khỏi cảm thán, bây giờ làm môi giới cho thuê nhà đúng là kiếm bộn tiền thật đấy, mới một tháng gặp mà gã diện cả cây đồ hiệu .
Trước khi đến nhà mới, cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng cần hầu hạ vị thiếu gia tính tình thất thường nữa, bước đến cửa nhà với nụ rạng rỡ môi.
Cho đến khi mở cửa và thấy một thiếu niên đang ngay ngắn ghế sofa.
Nghe thấy tiếng động, chậm rãi mặt , lộ gương mặt mà quá đỗi quen thuộc. Ngay đêm qua thôi, còn c.ắ.n vùng cổ nhạy cảm của , cùng triền miên đến c.h.ế.t sống .
Mà hiện tại, đang thẳng mắt với ánh lạnh lẽo, chút biểu cảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xieng-xich-buoc-cho-dien/chuong-2.html.]
Nỗi hoảng sợ tột độ khiến chôn chân tại chỗ, dám cử động. Trong khi đó, phía vẫn đang hỏi:
"Cái đứa trẻ , ngây ở cửa mà nhà?"
Trong lòng đang tính toán xem nên chạy quách cho xong chuyện , thì chợt thấy Phó Tuần thong thả nhếch môi. Cậu giơ tay lắc lắc chiếc điện thoại, khiến đồng t.ử của co rụt .
Trong chiếc điện thoại đó ghi âm một đoạn đối thoại.
Vì để khác về mối quan hệ giữa và , nên Phó Tuần ép đưa một lời cam kết. Lúc đó, kiên trì hỏi hỏi một câu:
"Phó Tuần là gì của Hứa Kế?"
Dưới sự giày vò ý đồ của , suy sụp mà thốt lên:
"Ông xã... Phó Tuần là... ông xã của ."
Thấy định mở đoạn ghi âm, vội vàng kéo trong, để bà lưng về phía Phó Tuần nhỏ giọng :
Forgiven
"Con kiểm tra xem nồng độ formaldehyde trong phòng vượt mức cho phép . Mẹ giúp con giữ chân chủ nhà một chút, với là xem thêm mấy căn khác nữa nhé."
Mẹ hiệu hiểu, lập tức ngoài bàn bạc với chủ nhà.
Phó Tuần chắc là chào hỏi với chủ nhà nên cũng lo lộ tẩy. Nhìn thấy họ bước thang máy, trở tay khóa cửa , đó tiến về phía Phó Tuần - vẫn luôn dán chặt ánh mắt .
Tôi hít một thật sâu, giọng điệu lộ rõ vẻ khó chịu:
"Cậu rốt cuộc làm cái gì hả?"
Cậu nhướng mày, khẽ thành tiếng:
"Cái gì gọi là làm gì? Vợ bỏ trốn, đến bắt về, ?"
Tôi chẳng buồn đôi co với nữa, thẳng thừng mở lời:
"Tôi nộp đơn xin nghỉ việc với Lâm phu nhân . Nói cách khác, bây giờ giữa hai chúng còn bất kỳ quan hệ nào nữa. Cậu thể , cũng đừng tìm nữa."
Cậu khẩy một tiếng dậy.
Thân hình cao hơn nửa cái đầu tiến sát gần, một áp lực mạnh mẽ bao trùm lấy , khiến tự chủ mà lùi chạy trốn.
Tôi còn kịp hành động thì Phó Tuần như tỏng ý đồ của , bắt lấy tay , quăng mạnh xuống ghế sofa nặng nề đè lên.
Tôi lập tức kinh hãi thốt lên:
"Phó Tuần, định làm gì!"
Cậu đưa tay vuốt những lọn tóc lòa xòa trán , thản nhiên thưởng thức vẻ hoảng hốt, vụng về và sợ hãi gương mặt , hờ hững :
"Nghỉ việc thì ? Quan hệ giữa và dựa tiền bạc để duy trì. Hứa Kế, chẳng lẽ lên giường với là tự nguyện ? Anh thích nên mới ngủ với chứ gì?"
Nếu là thường ngày, nhất định sẽ thuận theo lời vì sợ đuổi việc.
bây giờ cần điều đó nữa, nên cũng chẳng việc gì lấy lòng .
Tôi hừ lạnh, giọng đầy mỉa mai:
"Phó Tuần, nếu vì tiền, thì thằng ch.ó nào ngủ với ? Tự nguyện ?" Tôi nhạo, "Chẳng ngay từ đầu cũng đang cần tiền nên mới dám đưa yêu cầu đó ?"