Cậu vốn luôn ung dung tự tại, giờ đây mắt đỏ hoe, long sòng sọc, “Hứa Tễ, tại ghen?!”
Cậu cúi xuống hôn một cách thô bạo, dùng sức cắn xé môi , bàn tay lớn siết c.h.ặ.t đ.ầ.u cho nhúc nhích. Giữa môi lưỡi tràn ngập mùi máu, vô cùng khó chịu, nhưng như phát điên, hề lùi bước, bịt kín môi .
Tôi cũng nổi giận, nhấc chân đạp mạnh một cái.
Cậu buông , cúi đầu im lặng vết giày da quần, một lời. Cuối cùng, ngẩng đầu lên, vẻ mặt khó coi. Cậu chợt một tiếng, : “Hứa Tễ, thật sự thích .”
Đó là câu hỏi nghi vấn, mà là câu khẳng định, mặc dù , vẫn trả lời: “Phải.”
Tôi thích Phó Tuần, luôn xác định rõ ràng sự thật .
Cậu lâu, lẽ cảm thấy vô vị, liền buông tay đang ấn giữ , “Được, Hứa Tễ, tha cho .”
Giọng điệu nhạt, khi nữa, trong mắt còn vẻ trêu chọc đặc trưng nữa, bình thản, lạnh lùng như đang một xa lạ.
Nói xong câu đó, gọi điện thoại cho quản lý quán bar. “Gọi nam sinh nãy !” Nói , thèm , xuống ghế uống rượu.
Vài giây , thấy vẫn yên tại chỗ, ngẩn một chút, “Không ? Hay là nỡ xa ?”
Tôi hề do dự, lưng bước khỏi cửa, vặn lướt qua nam sinh .
Tôi xe, luôn nghĩ thông, tại khi giữ nam sinh ? Trong lòng cảm thấy phiền muộn khôn nguôi, tim như vô con kiến đang gặm nhấm, vô cùng khó chịu.
Tôi kiểm soát mà nghĩ, Phó Tuần giữ nam sinh để làm gì. Càng nghĩ càng bực bội, chằm chằm cổng quán bar suốt ba phút, chợt tỉnh ngộ: “Phó Tuần làm gì thì liên quan gì đến ? Chẳng luôn thoát khỏi sự kiểm soát của ? Bây giờ thả , chẳng nên vui mừng ? Cậu làm gì với khác, đó là chuyện của , liên quan gì đến chứ!”
Nghĩ thông suốt điểm , dập tắt điếu thuốc tay, đóng cửa xe. Đang chuẩn lái xe , thấy Phó Tuần khoác tay ôm eo nam sinh từ cổng quán bar.
Cậu dường như cảm nhận , liếc về phía xe . Tôi bỗng dưng chột cúi đầu xuống. lẽ cũng chỉ lướt qua, liền đầu ôm eo nam sinh về phía chiếc xe sang trọng của .
Tôi vì tâm lý gì, liền đạp ga bám theo họ, theo mãi đến cửa khách sạn lớn nhất của Tập đoàn Phó Thị.
Phó Tuần khoác vai nam sinh đó, ung dung bước khách sạn. Tôi hút bốn điếu thuốc ở bên ngoài, vẫn .
Tôi nhớ lời từng cam đoan chắc nịch với : “Hứa Tễ, yêu , cả đời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xich-sat-troi-cuong-khuyen/chuong-5.html.]
Bây giờ nghĩ , quả đúng như câu cũ, lời của đàn ông giường đáng tin.
Tôi mỉa mai một tiếng, hiểu đang làm gì nữa. Hiện tại chẳng là điều ?
Mày tự do , Hứa Tễ.
8.
Sau khi kết thúc với Phó Tuần, nhận vài cuộc điện thoại từ bà Lâm. Có lẽ Phó Tuần gần đây bắt đầu thường xuyên quán bar, đánh , gây chuyện thị phi, cũng chịu học, nên bà hỏi liệu thể quản thúc .
Tôi thể quản thúc nữa. Bây giờ mới là con thật của .
Ban đầu chỉ giả vờ ngoan ngoãn vì thích ngoan, nhưng bây giờ cần nữa, nên cũng cần ngụy trang nữa.
Ta Hỏi Gió Đêm Mượn Rượu
Sau khi từ chối bà Lâm, một thời gian dài, bà liên lạc với .
Mẹ , cuối cùng vẫn nhịn mở lời hỏi: “Dạo tâm trạng con ? Là chia tay với yêu ?”
Tôi gắp cho bà một đũa rau, : “Làm gì , con nào yêu.”
Bà im lặng một lúc lâu, mới : “Mẹ thấy con gầy gần mười cân trong tháng . Mẹ và con đều thích ăn cá, con ngày nào cũng làm cá là cho ai ăn? Hơn nữa, mỗi tối con nhận điện thoại đều lén lút ngoài, gặp yêu thì làm gì?”
Nhìn đĩa cá sốt chua ngọt bàn ăn, nhất thời phản bác thế nào.
Bà thở dài một tiếng, chân thành : “Nếu thật sự thể dứt bỏ thì làm lành ! Việc gì tự hành hạ . Mẹ cũng cổ hủ, con trai cũng chấp nhận , chỉ cần hai đứa sống .”
Lúc mới , khi gọi điện thoại với Phó Tuần, may thấy, và bà còn tưởng chúng chia tay vì cùng giới tính.
Tôi nắm tay , lắc đầu: “Không yêu…” Cùng lắm, chỉ là món đồ chơi của .
Tôi thở dài một tiếng, bày tỏ: “Sau sẽ còn món bàn ăn nữa.”
Mẹ thật sâu, cuối cùng bất lực : “Không thì , con tự chăm sóc bản là .”
Tôi hứa với tự chăm sóc thật , nhưng làm . Tôi bắt đầu mất ngủ.
Dù đến phòng tập thể dục, uống thuốc melatonin, vẫn thể ngủ . Tôi luôn kiểm soát mà nghĩ về Phó Tuần.