Xác mẹ tôi bị chế thành Nữ Cổ - Chương 06
Cập nhật lúc: 2025-03-01 11:42:55
Lượt xem: 100
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi ngạc nhiên ngẩng lên nhìn anh ta. Đôi mắt đào hoa của Bạch Ly chớp vài cái nhìn tôi, đôi mắt trong veo hơn lúc gặp ban đầu.
Tôi không hiểu anh ta muốn tôi nhận ra điều gì nhưng cảm giác trong lòng tôi lúc này thực sự nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Khi tôi còn đang định hỏi chuyện gì đã xảy ra thì nghe thấy trong đại điện vang lên hai tiếng chuông “đông..đông”.
Sau đó, một vị lão tăng mặc áo cà sa, khuôn mặt trông rất hiền từ bước ra từ xa.
Ông ta cúi đầu chắp tay trước Bạch Ly, nói:
"Quý khách đã đến, tiếng chuông đã vang. Lão tăng xin bái kiến tộc trưởng Bạch."
Sau đó, ông ta liếc nhìn tôi, ánh mắt minh mẫn thoáng qua một tia kinh ngạc, giọng nói ôn tồn:
"Đôi mắt của vị thí chủ đã sáng rõ, không còn nét mờ mịt như ban đầu. Có thể thấy sau thời gian dài quỳ trước Phật, tâm tư đã được gột rửa, trở nên minh tường."
Hình như chuyện này có liên quan đến lời nói vừa nảy của Bạch Ly.
Nghe đến đây, tôi vẫn chưa hiểu gì thì Bạch Ly đỡ tôi ngồi xuống, sau đó quay sang xoa nhẹ đầu gối của tôi, nói khẽ:
"Hoa An Bình từng khiến cha cô ch/ế/t thảm, sau đó lại hành hạ mẹ cô rồi cuối cùng lấy cô làm vật nuôi cổ, sử dụng oán niệm và bi thương của cô để nuôi cổ trùng. Chính điều đó đã khiến ánh mắt cô trở nên điên dại, tâm trí lúc nào cũng như muốn sụp đổ. Nhưng cô đã không gục ngã."
Tôi nghe xong mà lòng bàng hoàng. Những gì đã trải qua trong vài tháng qua lần lượt hiện về trong ký ước. Khi tôi quỳ tại đây, mọi nỗi đau và rối ren dường như đều bị một sức mạnh vô hình làm dịu đi..
Tôi đột nhiên hiểu ra, Bạch Ly bảo tôi cầu xin tấm vải đỏ kia, thực chất là để gột rửa tâm trạng và xóa bỏ những ký ức đau buồn trong tôi mà thôi.
Bàn tay của anh ta ấm áp, xoa bóp đầu gối tôi, khiến cơn tê dại dần tan biến, đau nhức cũng từ từ dịu đi.
Thấy tôi không còn đau đớn nữa, Bạch Ly mới thẳng người dậy, chắp tay thành lễ hướng về vị hòa thượng già.
Không nói thêm lời nào, vị hòa thượng già lập tức cung kính đáp lễ:
"Xin tộc trưởng Bạch chờ một lát."
Sau đó, ông quay lưng bước vào đại điện hùng vĩ, lấy xuống tấm vải đỏ trên đầu pho tượng Phật, rồi mang ra một chiếc hũ nhỏ.
Bạch Ly vẫn chắp tay hành lễ, nhận lấy đồ vật rồi quay sang tôi, chìa tay ra, nói:
"Đứng dậy được không?"
Tôi vội vàng gật đầu lia lịa, dùng tay chống đất định đứng dậy.
Nhưng vì quỳ quá lâu, tôi vừa mới đứng lên, đầu gối lập tức nhói đau, mắt hoa lên, cả người ngã nhào sang một bên.
May mà Bạch Ly kịp thời nắm lấy cánh tay của tôi, giữ tôi lại. Hòa thượng già ở bên cạnh cười ha hả, Bạch Ly đỡ tôi rời khỏi ngôi chùa.
Tiếp theo, họ đến vài ngôi đạo quán. Tuy lúc đó đã vào ban đêm nhưng mọi việc đều thuận lợi.
Bất kể là chùa hay đạo quán, chỉ cần Bạch Ly dẫn tôi đến trước cửa, ngay lập tức trong đó vang lên tiếng chuông hoặc một âm thanh nào đó.
Sau đó sẽ có người bước ra nghênh tiếp.
Bạch Ly chỉ tay về phía tôi, giải thích tình hình. Dù những người đó ban đầu lộ vẻ khó xử nhưng với thái độ cực kỳ cung kính dành cho Bạch Ly, cuối cùng họ cũng giao đồ vật cần thiết cho tôi.
Sau khi mọi việc xong xuôi, Bạch Ly đưa tôi đến nghĩa địa, nơi cậu và anh họ của tôi đang trông giữ.
Trong tình cảnh giữa đêm khuya, không chỉ trong quan tài có thứ gì đó kỳ quái mà còn đầy đinh ốc bên trong, chẳng ai dám ở lại giữ mộ.
Người được nhà họ Triệu thuê để trông coi cũng đã bỏ đi từ lâu.
Cậu của tôi gọi điện cho cha của Triệu Khuê, nhờ ông ta ra mặt, vì đây là phần mộ của gia đình họ.
Nhưng cha của Triệu Khuê lại nói đang ở bệnh viện chăm vợ, không rảnh đến, chỉ bảo cậu tôi tự trông, ông ta sẽ trả tiền.
Cậu tôi không còn cách nào, đành gọi anh họ của tôi đến hỗ trợ.
Thấy cả hai người đã mệt mỏi, tôi cảm thấy ấm lòng. Hơn nữa, may mà có tro và mảnh vải đỏ được Bạch Ly ra mặt dắt đi kiếm.
Lần này, chính Bạch Ly ra tay.
Anh ta rải tro hương lên tấm vải đỏ, sau đó nhẹ nhàng vung tay, trải đều vào huyệt mộ.
Rồi dùng chân đá nhẹ, đẩy quan tài trở lại.
Tôi và anh họ nhanh chóng đậy nắp quan tài, dùng tấm vải đỏ bọc chặt lại trước khi lấp đất.
Cậu tôi lo lắng thức trắng một đêm, không khỏi thở dài:
"Không biết tình hình của xác của em tôi sẽ thế nào. Nếu không nhờ cháu thì thằng Triệu Khuê kia đúng là tai họa. Cả nhà nó lôi chúng ta vào rắc rối này."
Bạch Ly chỉ nhẹ nhàng lắc đầu đáp:
"Các thuật dùng cổ sẽ phản phệ. Sau khi giải cổ trên người Điền Điền, Hoa An Bình cũng sẽ bị phản phệ. Hắn đã biết có người ra tay, chắc chắn sẽ ra sức tìm cách đối phó."
Nói xong, anh ta bảo cả nhà nên về nghỉ ngơi, còn mình sẽ chuẩn bị thuốc giải độc cổ cho tôi.
Trước khi rời đi, cậu tôi hỏi liệu Triệu Khuê trước đây có làm chuyện gì khuất tất hay không. Bởi lẽ, mệnh của anh ta vốn không dài nhưng lại bị thay đổi vận số, dẫn đến cái ch//ết thảm khốc nên Hoa An Bình mới lợi dụng được để luyện nữ cổ và nhắm tới cha mẹ của tôi.
Cái ch//ết của anh ta xảy ra cách đây hơn 9 tháng, dù là do Hoa An Bình gi/ế/t Triệu Khuê trước hay cái ch//ết của anh ta đã dẫn đến sự trả thù của ông ta thì vấn đề vẫn bắt nguồn từ Triệu Khuê.
Chỉ cần điều tra từ đây, chắc chắn sẽ tìm ra đầu mối về Hoa An Bình.
Nghe vậy, Bạch Ly khẽ cười, gật đầu đồng ý.
Cậu và anh họ của tôi ngay lập tức vui mừng, hứa sẽ giúp tôi điều tra.
Nhắc đến những chuyện này, tôi lại quay sang cảm ơn Bạch Ly. Nếu không phải nhờ anh ta cùng mấy người trong chùa giúp đỡ, có lẽ tôi vẫn còn ngập trong hận thù và lo lắng.
Bạch Ly trả lời khách sáo với lời cảm ơn, chỉ thản nhiên chấp nhận.
Anh ta nói sẽ bốc thuốc để tôi tắm dược liệu, loại bỏ độc khí rồi mới tính tiếp.
Thuốc được bốc từ những loại thảo dược, nấu ra nước màu xanh lục sẫm, đổ đầy vào bồn tắm để tôi ngâm mình.
Khi tôi điều chỉnh nhiệt độ nước, chuẩn bị ngâm mình, Bạch Ly không hề có ý định rời đi. Anh ta lấy ra một túi kim châm, đôi mắt đào hoa thoáng qua vẻ lãnh đạm nhìn tôi.
Anh tôi khẽ nhướng mày, ra hiệu bảo tôi nhanh chóng cởi đồ.
Lúc đó tôi mới chợt nhớ ra, anh ta định châm cứu cho tôi.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ không để tâm.
Nhưng sau một ngày tiếp xúc với Bạch Ly, cộng thêm việc quỳ trong chùa suy nghĩ thông suốt nhiều chuyện, tôi bất giác cảm thấy hơi ngượng ngùng, pha chút khó xử và bất lực.
Trên người tôi đầy những vết đốm đốm như tử thi sắp phân hủy, nhìn rất xấu xí, thậm chí còn tỏa ra mùi x//ác ch//ết khó chịu.
Trong khi đó, Bạch Ly lại toát lên vẻ thanh tao, khuôn mặt thản nhiên, động tác nhẹ nhàng khiến tôi càng thêm ngại ngùng.
Nhưng ánh mắt trong veo của anh ta vẫn rất dịu dàng, không hề có chút ý tứ không đứng đắn nào.
Tôi nhận ra bản thân đã suy nghĩ quá nhiều.
Tôi cởi đồ, để lộ thân thể đầy những dấu vết của thi độc rồi nằm ngâm mình vào nước thuốc.
Những loại thảo dược trong đó, tôi không nhận ra nhưng vừa ngâm mình đã cảm thấy nóng rát như lửa, giống như ngâm trong nước ớt.
Cái nóng bỏng rát ấy lại xen lẫn cảm giác mát lạnh như bôi dầu gió.
Ban đầu, những suy nghĩ trong đầu tôi đều biến mất. Tôi chỉ còn biết xuýt xoa, vừa xoa bóp cơ thể vừa tự hỏi loại nước thuốc này là gì.
Bạch Ly chỉ cười nhạt, cầm kim bước lại gần.
"Quay lưng lại, để tôi châm cứu trước."
Phần lưng của tôi đã bị cào xước, còn có giòi bò ra. Tôi cố nén sự ngượng ngùng, xoay người nằm sấp xuống bồn.
Tôi nhắm mắt, cố gắng không nghĩ đến tư thế này trông đáng xấu hổ đến thế nào.
Bạch Ly không nói gì thêm nữa, chỉ châm từng mũi từng mũi xuống lưng của tôi.
Tay anh ta vững chãi, điểm huyệt chính xác, việc châm cứu hoàn toàn không gây đau đớn.
Khi hoàn thành việc châm cứu phía sau lưng, anh ta ra hiệu để tôi xoay người lại. Nhưng vào lúc này, tôi đã cảm nhận được cơn đau âm ỉ ở bụng dưới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/xac-me-toi-bi-che-thanh-nu-co/chuong-06.html.]
Khi tôi xoay người, lập tức hỏi:
"Bụng tôi... có chuyện gì thế này?"
Anh ta chỉ mỉm cười, nhẹ gật đầu rồi bình tĩnh trả lời tôi:
"Độc tố từ x//ác ch//ết có thể được tẩy sạch bằng nước thuốc, nhưng quỷ thai và người mẹ vốn có mối liên hệ m.á.u mủ, không thể loại bỏ bằng châm cứu."
Sau đó, anh ta nhanh chóng cắm kim vào một vài huyệt đạo trên n.g.ự.c của tôi.
Ngay khi kim cắm xuống, cơn đau ở bụng dưới trở nên dữ dội hơn. Kỳ lạ hơn, từ bụng tôi phát ra tiếng khóc của trẻ sơ sinh.
Kèm theo đó là những âm thanh lạ lùng như hàng loạt những con côn trùng đang bò khắp người tôi.
Tôi vừa đau đớn vừa kinh hoàng, tay bám chặt vào mép bồn tắm, ánh mắt hướng về phía Bạch Ly cầu cứu:
"Đây là cái gì vậy?"
Anh ta vẫn điềm tĩnh, tiếp tục châm cứu, ánh mắt đào hoa thản nhiên đáp:
"Thả lỏng, đừng sợ. Đó chỉ mới là phần đầu châm cứu đối phó với quỷ thai.”
Với mỗi mũi kim đ.â.m xuống, tiếng khóc của trẻ con ngày càng lớn.
Bụng của tôi đột ngột phồng lên, một khuôn mặt nhỏ bé, cỡ bàn tay người lớn, lồi ra khỏi bụng tôi, chỉ được che phủ bởi lớp da bụng mỏng.
Khuôn mặt đó mở miệng phát ra những tiếng khóc đầy ám ảnh.
Tôi hét lên kinh hãi, bấu chặt lấy mép bồn tắm, quay sang hỏi Bạch Ly trong hoảng loạn:
"Nó là cái gì... vậy?"
Anh ta đáp lại bằng giọng điềm tĩnh:
"Chỉ cần xem như nó không tồn tại."
Tiếp đó, anh ta cắm thêm một mũi kim, khiến quỷ thai co giật mạnh.
Lúc này, nước thuốc trong bồn bắt đầu sôi lên. Những lá thảo dược ban đầu tan rã thành bột, nổi lên trên mặt nước nhưng sau đó biến thành những con sâu xanh mập ú, nhỏ bằng ngón tay cái.
Chúng bắt đầu bơi lội, trườn bò và bám lên cơ thể của tôi.
Nhớ lại lần bị sâu xanh chích khi còn nhỏ, tôi cảm giác toàn thân lạnh toát, cố hết sức không vùng vẫy, chỉ dám nhìn Bạch Ly cầu cứu.
Anh ta vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nói:
"Thả lỏng."
Hoa An Bình hiểu rằng tôi và quỷ thai bên trong có một mối liên kết. Vì vậy, hắn ta cố tình dùng thuật điều khiển côn trùng để làm rối loạn tâm trí tôi. Nếu quỷ thai bị loại bỏ, mọi kế hoạch của hắn ta sẽ bị phá hỏng.
Tôi liếc nhìn Bạch Ly một cái, cắn chặt răng, nhắm mắt lại và quyết định phó thác toàn bộ cho anh ta.
Nhưng cơn đau ở bụng dưới càng ngày càng dữ dội, tiếng khóc của quỷ thai cũng càng lúc càng chói tai, như thể muốn xé rách màng nhĩ tôi.
Những con côn trùng màu xanh bơi theo dòng nước, bám lên cơ thể tôi. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng chúng bò lên, những cái chân nhỏ đang chọc ngoáy da th//ịt tôi.
Cố gắng không nghĩ đến chúng, tôi tự nhủ rằng tất cả chỉ là ảo giác.
Không biết đã qua bao lâu, cảm giác côn trùng bò lổm ngổm trên cơ thể tôi đột nhiên biến mất, thay vào đó là cảm giác bị những thứ có vảy cọ xát vào da.
Tôi hoảng hồn mở mắt ra.
Cảnh tượng trước mặt khiến cô kinh hoàng đến mức hồn bay phách lạc.
Những con côn trùng màu xanh ban đầu đã biến thành vô số con rắn nhỏ, thân dài và có hoa văn sặc sỡ.
Chúng bơi theo dòng nước, quấn lấy tay chân cô, hoặc há miệng định cắn cô.
Một con rắn dài bơi đến gần mặt cô, phun lưỡi và lao tới.
Tôi nhắm chặt mắt, tự nhủ tất cả chỉ là mơ.
Đúng lúc đó, Bạch Ly nhẹ nhàng cầm cây kim bạc, đ.â.m thẳng vào con rắn và hất nó ra xa.
Nhìn thấy con rắn bị đ.â.m đúng "bảy tấc" và quằn quại đau đớn, tôi lập tức nhận ra rằng mọi thứ đều là thật.
Kinh ngạc nhìn Bạch Ly, tôi cố nén đau đớn từ bụng dưới, giọng run rẩy hỏi:
"Đây... đây là cổ thuật sao?"
"Ừ, thả lỏng đi."
Bạch Ly vẫn điềm tĩnh, tránh những con rắn đang bám quanh người tôi và tiếp tục châm cứu.
Khi anh ta cắm thêm kim, quỷ thai càng vùng vẫy mạnh mẽ hơn.
Đến khi kim chạm vào bụng dưới, cửa kính phòng tắm bất ngờ phát ra tiếng “rắc”, sau đó vỡ tan thành từng mảnh.
Những mảnh kính rơi xuống cùng vô số bọ cạp nhỏ và nhện lông đỏ rơi đầy bồn tắm.
Tôi hoảng sợ đến mức không thể hét lên, chỉ có thể tự nhủ rằng nếu không có Bạch Ly, tôi chắc chắn chỉ có con đường ch//ết.
Bạch Ly nhận thấy lần này tôi không hét lên, ánh mắt đào hoa anh ta hiện lên chút tán thưởng.
Anh ta lại tiếp tục châm cứu, vừa mới đ.â.m hai cây kim xuống. Đúng lúc đó, một tiếng "xì xì" vang lên.
Từ cửa kính, một con rắn đen hai đầu lao vào, theo sau là khuôn mặt trắng bệch của Hoa An Bình.
Hắn ta nhìn chằm chằm vào Bạch Ly, lạnh lùng hừ một tiếng. Không do dự, hắn lập tức điều khiển con rắn hai đầu lao qua cửa kính, hướng thẳng về phía tôi.
Thực chất, con rắn chỉ là công cụ của Hoa An Bình, hắn ta sợ rằng nếu quỷ thai bị loại bỏ, tôi sẽ thoát khỏi sự khống chế của mình. Vì thế, hắn ta tìm cách cản trở Bạch Ly tiếp tục châm cứu.
Con rắn hai đầu lao thẳng đến trước mặt Bạch Ly. Tôi sợ hãi, cuống cuồng nép sát vào bồn tắm.
Dẫu trong lòng run rẩy, tôi vẫn cố gắng bám víu vài con rắn nhỏ xung quanh, ném về phía con rắn lớn để cản đường. Nhưng con rắn hai đầu không hề quan tâm, cái lưỡi dài của nó vẫn nhắm thẳng Bạch Ly mà lao tới.
Khi thấy Bạch Ly vẫn không chút sợ hãi, Hoa An Bình cười lạnh, ra lệnh cho đuôi rắn cuốn lấy tôi.
Bạch Ly vẫn điềm tĩnh, giữ chặt cây kim bạc và tiếp tục châm vào cơ thể tôi.
Ngay lúc đuôi con rắn cuốn chặt lấy tôi, đầu nó cũng lao xuống định cắn vào tim tôi, Nhưng cơ thể Bạch Ly bất ngờ xuất hiện chín chiếc đuôi cáo trắng muốt.
Một chiếc đuôi của anh chuyển động nhẹ nhàng quất mạnh vào con rắn hai đầu, khiến nó phát ra tiếng rít đau đớn.
Như một tờ giấy đen chạm phải lửa, con rắn lập tức hóa thành tro bụi.
Hoa An Bình hét lên, cơ thể bị một làn khói đen bao phủ, rõ ràng đã bị thương nặng nề.
Nhìn thấy chín chiếc đuôi cáo của Bạch Ly, hắn ta kinh ngạc thốt lên:
"Hồ ly chín đuôi… Sao lại dùng sức mạnh vào chuyện nhỏ như thế này mà không cứu A Chước?”
Bạch Ly vẫn giữ vẻ thản nhiên, không hề đáp lời, tiếp tục cắm kim, giống như không nghe lời hắn ta nói.
Hoa An Bình liếc nhìn tôi, ánh mắt đầy hận ý. Hắn vội điều khiển những tàn tích của con rắn hai đầu quay lại tấn công. Nhưng trước khi nó kịp hành động, tất cả đã bị thiêu rụi thành tro tàn.
Nhận thấy tình thế không thể xoay chuyển, Hoa An Bình đành phải chạy trốn qua cửa kính.
Từ đầu đến cuối, Bạch Ly không hề bận tâm đến hắn ta, chỉ chăm chú hoàn thành việc châm cứu.
Sau khi Hoa An Bình rời đi, bồn tắm đầy những con trùng độc cũng lập tức trở nên yên tĩnh. Tiếng khóc của quỷ thai không còn vang lên nữa.
Đến khi cây kim cuối cùng được cắm vào bụng dưới, tôi cảm nhận cơn đau như xé nát ruột gan. Sau đó, một luồng khí lạnh buốt bất ngờ tràn ra từ cơ thể tôi.
Bạch Ly nhẹ nhàng mỉm cười, vươn tay che mắt tôi lại, nói với tôi:
"Đó là khí âm của quỷ thai nên mang lại cảm giác lạnh buốt, khó chịu. Nhưng quỷ thai đã bị loại bỏ rồi. Giờ thì mọi chuyện đã ổn."