Xác mẹ tôi bị chế thành Nữ Cổ - Chương 05

Cập nhật lúc: 2025-03-01 11:42:31
Lượt xem: 110

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ Triệu Khuê nghe xong thì mở trừng mắt, chỉ tay vào quan tài đầy lọ cổ mà nói:

“Sao anh bảo chôn lại như thế? Chuyện này mà chưa giải quyết mà, làm sao mà được? Vậy con tôi không thể cưới vợ khác mà phải để người phụ nữ này theo hầu thằng bé hay sao? Cần bao nhiêu tiền, anh cứ nói thẳng đi, chúng tôi trả bao nhiêu cũng được!”

Nói xong, bà ta nhìn vào hai t.h.i t.h.ể nối liền với nhau như cặp song sinh trong quan tài, mặt tái xanh rồi ngất xỉu ngay tại chỗ. 

Cha Triệu Khuê vội đỡ lấy bà ta, quay sang tôi mà nói:

"Xin cô thông cảm cho tình cảnh gia đình chúng tôi, mẹ nó chỉ muốn con tôi được an nghỉ. Nhưng giờ chúng tôi không biết phải làm sao cả. Cần bao nhiêu tiền, cứ nói rõ, nhà chúng tôi sẽ lo liệu."

Thực ra, họ chỉ muốn tìm cách ép giá xuống.

Tôi  xoa nhẹ bụng dưới căng cứng, khẽ cười khổ, liếc nhìn Bạch Ly, thầm nghĩ: “Liệu đây có phải trọng tâm không nhỉ?”

Bạch Ly nhìn mẹ Triệu Khuê đang ngất, lạnh lùng cười khẩy, rút ra một cây kim bạc rồi đ.â.m thẳng vào lưng t.h.i t.h.ể của Triệu Khuê trong quan tài.

 Lần này, anh ta tăng thêm lực, cây kim đ.â.m sâu vào hơn một nửa.

Mẹ Triệu Khuê đau đớn hét lên, bật dậy như cá chép, tay ôm lấy lưng, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc.

Cha Triệu Khuê cũng đau đến mức ôm lưng, không tin nổi mà nhìn chằm chằm vào t.h.i t.h.ể trong quan tài.

Bạch Ly không buồn giải thích nhiều, chỉ muốn họ tự mình hiểu ra sự thật.

Thấy cha mẹ Triệu đã tỉnh lại, anh ta bắt đầu từ từ rút cây kim bạc ra. Mỗi lần rút ra một chút, cha mẹ Triệu  Khuê lại cảm nhận rõ ràng cơn đau.

Khi cây kim được rút hết, cả hai đều sợ đến mức chân mềm nhũn, ngồi phịch xuống bên mộ.

Chân mẹ Triệu Khuê không còn chút sức lực nào để đứng vững, ngất xỉu một lần nữa.

Bạch Ly lạnh lùng cười, không quan tâm đến họ, tiếp tục đi vòng quanh mộ.

Cha Triệu Khuê sau khi trấn tĩnh lại, vội quay sang tôi nói:

"Cô Điền, chuyện này vượt quá khả năng của chúng tôi, xin nhờ cô hỏi đại sư Bạch xem chúng tôi nên làm gì tiếp theo!"

Hai t.h.i t.h.ể trong quan tài có liên kết huyết thống với gia đình, nếu không xử lý, sự nguyền rủa sẽ chuyển sang tôi đang mang thai quỷ thai. Cơ thể cô đã bắt đầu thối rữa từ từ, chịu sự giày vò của côn trùng.

Bạch Ly vẫn không đưa ra yêu cầu gì về tiền bạc, chỉ lắc đầu, chờ đi hết một vòng mộ rồi mới dừng lại, ánh mắt dõi theo họ, không biết phải nói thế nào.

Chuyện này quá kỳ dị, đã vượt xa sự hiểu biết của họ. Ngay cả hỏi gì cũng không biết.

Có lẽ vì ánh mắt vô cùng đáng thương và bất lực của tôi, cặp mắt đào hoa của Bạch Ly liếc nhìn tôi, thở dài một tiếng, nói:

"Đầu tiên phải cắt đứt mối liên kết giữa hai t.h.i t.h.ể trong quan tài!"

 

Cha Triệu Khuê gật đầu ngay, không chút do dự.

Bạch Ly chỉ vào dấu chân quanh mộ, nói:

"Hãy chôn 12 củ tỏi độc dưới mỗi dấu chân, sau đó đến ngôi chùa linh thiêng gần đây xin một vài mảnh vải che tượng Phật và tro hương từ lư hương chính. Dùng những thứ đó bọc kín quan tài rồi chôn lại."

Anh ta nhấn mạnh:

"Phải thực hiện ngay để cắt sự liên kết của hai thi thể. Nếu không, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!"

Cha Triệu Khuê nhưng vẫn không hiểu rõ, ngơ ngác hỏi lại:

"Thế cần bao nhiêu tiền? Chúng tôi trả ngay, chỉ cần thầy làm giúp!"

Ông sợ Bạch Ly không hài lòng, vội nói thêm:

"Một triệu cũng được, nếu cần thêm, chúng tôi sẵn sàng trả hai triệu!"

Bạch Ly nhíu mày, nhìn vào t.h.i t.h.ể trong quan tài, lạnh lùng cười một tiếng, rồi quay sang tôi nói:

"Cô đang mang thai quỷ, cơ thể đã bắt đầu thối rữa. Trước tiên tôi sẽ kê thuốc cho cô, nếu uống xong mà cần gì thêm thì hãy gọi tôi!"

Cha Triệu Khuê vội đứng lên, nói:

"Chúng tôi sẵn sàng trả hai triệu nhưng những thứ như tỏi độc, tro hương...gì đó chúng tôi không biết tìm sao cả!"

Đáng tiếc vào lúc đó, Bạch Ly đã bước nhanh đi mà không ngoái lại.

Cha của Triệu Khuê kéo tôi lại, nói:

“Cô gái trẻ à, cô chính là cái dây cứu mạng cuối cùng của gia đình chúng tôi. Ngôi mộ này là nơi mà nhà chúng tôi phải làm rõ mọi chuyện. Bao nhiêu tiền cũng được, chúng tôi sẽ trả, nếu cần gì cứ thuê người, hãy tìm bất cứ ai có cách giải quyết đến nhé. Miễn sao mọi thứ được giải quyết.”

Tôi đang ghi chú lại những điều mà Bạch Ly dặn dò trên điện thoại nhưng bị ông ta kéo mạnh một cái khiến điện thoại tôi rơi xuống đất.

Tôi cúi xuống nhặt điện thoại, cẩn thận lau đi lớp bùn trên màn hình.

Cha Triệu Khuê khoát tay nói:

“Cô để ý đến cái điện thoại này làm gì? Chỉ là điện thoại cũ thôi, hỏng thì chúng tôi sẽ đền. Nhưng chuyện này phải giải quyết ngay!”

Ông ta vẫn không buông tay, tiếp tục nói:

“Vợ tôi xỉu rồi, chúng tôi sẽ đưa bà ấy đến bệnh viện. Còn những điều mà đại sư Bạch vừa nói thì cô lo liệu đi. Bao nhiêu tiền cứ nói, chúng tôi sẽ chuyển khoản cho cô ngay.”

Nói xong, ông ta cũng không chờ tôi đồng ý, quay sang dặn dò những người làm gọi tài xế lái xe. 

Ông ta bế vợ mình lên xe, vội vàng rời đi, để lại mọi việc cho tôi.

Cậu tôi đang cẩn thận dùng cành cây đánh dấu những dấu chân mà Bạch Ly để lại, để tránh làm mất đi dấu vết quan trọng.

Thấy cha mẹ Triệu rời đi, ông vội đuổi theo, gọi lớn:

“Ấy, chuyện này không phải chỉ dùng tiền là giải quyết được đâu!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/xac-me-toi-bi-che-thanh-nu-co/chuong-05.html.]

Nhưng cha mẹ Triệu hoàn toàn không thèm nghe, họ đã nổ máy xe và rời đi mất.

Cậu tôi quay lại nhìn những dấu chân đã được đánh dấu bằng cành cây rồi liếc nhìn tôi, lẩm bẩm với mấy người đứng bên:

“Thật không hiểu nổi. Chuyện này rõ ràng liên quan đến mạng sống của họ cơ mà, sao lại chỉ quan tâm đến tiền chứ..."

Tôi nhìn thoáng qua chiếc quan tài với t.h.i t.h.ể nằm bên trong, lòng thầm hiểu rõ sao cha mẹ Triệu chỉ nghĩ đến việc dùng tiền để giải quyết mọi chuyện. Đối với họ, tiền là thứ quan trọng nhất, mọi chuyện đều có thể giải quyết bằng tiền.

Nếu họ chịu chú ý nghiêm túc hơn đến chuyện kết âm hôn thì mọi việc đã không đến nỗi rơi vào tình cảnh này.

Cậu tôi thở dài, không biết phải làm sao, hỏi lại:

“Rồi tiếp theo chúng ta phải làm gì đây?”

Tôi lấy điện thoại mở lại ghi chú và bản thu âm để kiểm tra lần nữa, chắc chắn không bỏ sót hay làm sai điều gì.

Sau đó, tôi nhờ chú trông coi khu vực này, dựng tạm một cái lều để che t.h.i t.h.ể trong quan tài, đồng thời cẩn thận giữ lại các dấu chân đã đánh dấu. Còn tôi sẽ đi mua tỏi độc theo lời dặn của Bạch Ly.

Cậu của tôi có nhiều mối quan hệ nên tôi nhờ ông tìm giúp một ngôi chùa lớn có hương khói thịnh vượng trong thành phố. Tôi sẽ lần lượt đến từng nơi để xin vải đỏ che tượng Phật và tro từ lư hương, theo như lời Bạch Ly chỉ dẫn.

“Những việc này cần người trông coi, cậu ở lại đây trông giúp cháu nhé. Để cháu đi làm những chuyện khác.”

Cậu tôi nhìn chiếc quan tài rồi lại liếc nhìn những dấu chân được đánh dấu, lo lắng nói:

“Cháu để anh họ cháu trông coi đi, cậu sẽ đi cùng cháu.”

“Không cần đâu, cậu cứ ở đây, làm đúng như Bạch đại sư dặn là được rồi.”

Thấy tôi gọi điện cho anh họ nhờ trông coi, cậu tôi vẫn lo lắng dặn dò:

“Chuyện liên quan đến thần linh, không được đùa giỡn. Cứ làm đúng như Bạch đại sư nói, đừng tự ý thay đổi, nếu không thì…”

Ông nhìn tôi một lát, thở dài:

"Con bé này thật sự cố chấp, chuyện liên quan đến mạng sống mà vẫn cố tự lo liệu hết... Mẹ nó cũng..."

Dứt lời, ông liếc nhìn hai t.h.i t.h.ể bị ghép lại trong quan tài rồi cũng không nói thêm gì nữa.

Tỏi độc cũng không khó mua, tôi bắt xe đến chợ, mua vài túi lớn và nhờ người giao đến khu nghĩa trang. Trên đường, tôi còn tra cứu thêm về tác dụng của tỏi độc trong việc trừ tà với gi/ế/t cổ trùng để xác định chắc chắn rằng nó cần thiết.

Sau đó, tôi theo chỉ dẫn của cậu tìm đến ngôi chùa nổi tiếng để cầu xin vải đỏ che tượng Phật và tro từ lư hương.

"Chùa lớn, thần Phật được thờ cúng cẩn thận, chẳng phải nhà họ Triệu có tiền sao? Cứ để họ quyên góp thêm đi." Tôi nghĩ. "Để họ trả chi phí cho việc này cũng không phải quá đáng."

Thế nhưng, khi tôi đề nghị xin vải đỏ che tượng Phật, chùa lập tức từ chối, dù tôi có ngỏ ý quyên góp thêm mười phần tiền dầu đèn hoặc hỗ trợ trùng tu tượng Phật.

"Vải đỏ che tượng và tro lư hương đều đã được nhận linh khí, sao có thể dùng để bọc quan tài trừ tà được? Đây là điều tối kỵ."

Tôi chỉ những đốm đen trên thân mình, nói về quỷ thai để giải thích chuyện này liên quan đến mạng sống con người nhưng nhà chùa lại cho rằng cô mang uế khí vào nơi thanh tịnh, suýt nữa đuổi cô ra khỏi cổng chùa.

Tôi không ngờ những thứ này lại khó xin đến vậy. Nếu không có vải đỏ và tro lư hương, quỷ thai trong bụng tôi sẽ tiếp tục lớn lên từng ngày. Cơ thể tôi  sẽ thay thế t.h.i t.h.ể mẹ Triệu trong quan tài mà thối rữa dần dần.

Nhìn lên Đại Hùng Bảo Điện, tôi cười khổ rồi cắn răng quỳ xuống trước tượng Phật.

Ngày trước xem tivi, tôi không hiểu tại sao người ta lại phải quỳ lạy cầu xin. Bây giờ, tôi đã hiểu rồi, vì không còn lựa chọn nào khác.

Mua không được, vì đây là những thứ thiêng liêng, chẳng ai muốn bán. Trộm thì tôi không có cái gan đó.

Người nhà cũng không thể giúp nên ngoài việc quỳ xin thì tôi chẳng còn cách nào khác cả.

Ít ra nhà họ Triệu còn có tiền, họ vẫn có thể tìm những thầy pháp khác để giải quyết. Nhưng tôi thì không thể. Bạch Ly đã chỉ cho tôi con đường duy nhất, thậm chí ông còn không lấy tiền của tôi, chỉ dặn cách làm.

Quỳ trước Đại Hùng Bảo Điện, tôi nhìn ánh sáng từ vàng nhạt chuyển sang vàng đậm rồi thành cam. Cuối cùng tắt dần, chỉ còn những ánh đèn trường minh lấp lánh trước tượng Phật.

Hai đầu gối tôi từ đau như kim châm, dần tê cứng, cuối cùng mất hẳn cảm giác.

Một việc tưởng chừng đơn giản lại khó khăn đến vậy.

Tôi nhìn ánh sáng yếu ớt trước tượng Phật, lần nữa cảm thấy mình thật bất lực.

Tôi nhớ lại khi cha bị bệnh, tôi đã ở bệnh viện suốt một tuần, cùng mẹ chạy khắp các khoa để khám nhưng không ai tìm ra được bệnh.

Nhìn thấy ông đau đớn đến mức nôn ra máu, cuối cùng m.á.u chảy ra từ mắt và mũi, không có cách nào giảm bớt nỗi đau của ông.

Chỉ vài ngày sau, mẹ tôi lại tái giá với Hoa An Bình. Ban đầu tôi khuyên ngăn bà, sau đó xảy ra cãi vã, thậm chí mắng nhiếc bà như một người đàn bà chanh chua nhưng chẳng thay đổi được gì.

Sau đó, bà ta mang thai và tôi vẫn không thể làm được gì. Đến khi bà ta qua đời, x//ác bà bị bán để phối âm hôn, tôi đã đến bệnh viện chỉ thẳng mặt Hoa An Bình mà mắng chửi nhưng mọi chuyện vẫn không thay đổi.

Đến tận bây giờ, tôi quỳ trước nơi này, chỉ cầu xin một mảnh vải đỏ để cứu mạng sống của mình nhưng cũng không thể cầu được.

Tôi nhìn vào những ngọn đèn vĩnh cửu nhỏ bé trong đại điện, bỗng nhận ra rằng có những việc làm được hay không vốn dĩ chẳng mấy quan trọng.

Bởi vì tôi chẳng thể thay đổi được gì cả.

Giống như việc tôi cầu xin một mảnh vải đỏ kia.

Thực ra, chẳng phải tôi cũng đang tự đặt mình vào vòng trói buộc của đạo đức sao?

Tôi ngẩng đầu nhìn tượng Phật với ánh mắt đau khổ rồi từ từ ngẩng đầu lên, nhìn trăng sáng sau bầu trời đêm. 

Những cảm giác lo lắng và tức giận suốt hơn hai tháng qua, cùng nỗi bất lực lúc nãy bỗng chốc tan biến.

Hẳn là lúc tôi từ từ thẳng lưng, đôi đầu gối tê cứng ngay lập tức đau nhói như kim châm.

Tôi định ngồi xuống bên cạnh để nghỉ một chút nhưng cơn đau ở đầu gối lại càng dữ dội, đến mức hoa mắt, suýt nữa ngất đi.

Ngay khi ấy, có một bàn tay vững chãi đặt lên vai tôi, giữ chặt tôi lại.

Giọng cười khẽ của Bạch Ly vang lên cắt đứt suy nghĩ của tôi.

"Đã nghĩ thông rồi à?"

 

Loading...