Xác mẹ tôi bị chế thành Nữ Cổ - Chương 04

Cập nhật lúc: 2025-03-01 11:41:57
Lượt xem: 129

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tất cả những người đứng cạnh mộ đều sợ hãi đến tột cùng, không thể thốt nên lời.

Mẹ của Triệu Khuê hét lên một tiếng rồi ngất xỉu. Cha của Triệu Khuê vội vàng ôm lấy bà, nhìn vào quan tài với sắc mặt trắng bệch, không biết phải nói gì.

Dù cậu của tôi là một người đàn ông gan dạ nhưng cũng bị cảnh tượng này làm cho hoảng loạn. 

Tôi đỡ cậu mình sang một bên để nghỉ ngơi.

Tuy tôi vẫn sợ những con giòi đó nhưng so với mọi người thì tôi vẫn giữ bình tĩnh hơn. 

Tôi cố gắng chịu đựng mùi tanh hôi, tiến lại gần kiểm tra kỹ hơn, đặc biệt là phần bụng của mẹ mình.

Tôi phát hiện rằng bụng của mẹ mình hơi nhô lên, nhưng không căng tròn lên như bụng người mang thai mà giống như một lớp mỡ thừa. 

Khi nhìn kỹ hơn, tôi cảm thấy có thứ gì đó bên dưới da đang khẽ động đậy.

Tôi giật mình quay đầu nhìn Bạch Ly, nhỏ giọng hỏi: “Anh có nhìn thấy thứ gì vừa động đậy trong bụng mẹ tôi không?”

Bạch Ly khẽ gật đầu, mỉm cười với tôi rồi quay sang bẻ một nắm lá thông từ cây gần đó.

Trước khi châm kim vào bụng của mẹ tôi, Bạch Ly nhìn tôi và nhẹ nhàng nói: “Chắc sẽ hơi đau một chút, cô nên uống chút nước trước để bình tĩnh lại.”

Nhưng ánh mắt anh ta không hề cho thấy chút do dự nào.

Chưa kịp hỏi rõ là sao lại hơi đau, Bạch Ly đã cầm lấy cây kim thông, nhắm thẳng vào huyệt vị trên bụng dưới của mẹ tôi rồi cắm xuống từng mũi kim như đang châm cứu.

Nhưng điều kỳ lạ là, dù mũi kim rõ ràng đ.â.m vào bụng mẹ tôi, tôi lại cảm nhận được cơn đau nhói như bị kim đ.â.m ngay chính bụng mình. Sau đó, bụng tôi như thể có thứ gì đó đang cuộn lên, dường như muốn chui ra ngoài.

Ban đầu, tôi còn cố chịu đựng nhưng theo từng mũi kim dần cắm sâu hơn, cơn đau càng thêm dữ dội. Không còn là đau do bị đ.â.m nữa, mà giống như có một con d.a.o đang xé nát bụng tôi. Thứ gì đó trong bụng cứ không ngừng cuộn quậy, muốn tìm lối ra.

Tôi đau đến mức đứng không vững, suýt chút nữa đã ngã chúi đầu vào quan tài. May thay, tôi kịp nắm lấy thành quan tài, dù bề mặt đầy ốc vít bám chặt. Dù đã gắng hết sức chịu đựng, mồ hôi lạnh vẫn tuôn ra như suối, gân xanh nổi rõ trên trán.

Bạch Ly giữ cây kim xoay nhẹ trong tay, đôi mắt đào hoa ánh lên tia dò hỏi nhìn tôi.

Tôi gục xuống cạnh quan tài, ánh mắt không rời khỏi bụng mẹ mình, nơi những cây kim đang cắm.Tôi bắt đầu hiểu lời Bạch Ly nói trước khi bắt đầu, rằng tôi sẽ cảm nhận được nỗi đau như lúc sinh con.

Tôi cảm giác toàn thân mình như đang bị kết nối kỳ lạ với cơ thể mẹ mình, không còn ranh giới nào giữa hai người.

Nhìn cơ thể mẹ mình nằm bất động như đang ngủ, không hề có dấu hiệu thối rữa nhưng tôi biết rõ rằng, những gì t.h.i t.h.ể mẹ mình đang trải qua đều được truyền qua người mình.

Gắng gượng chịu đựng, tôi bẻ gãy một con ốc vít bám trên thành quan tài, cảm giác chúng giống như sinh vật sống bám rất chặt. Không phải là loại ốc bình thường, mà giống những con hà biển hơn.

Tôi mở mắt to nhìn Bạch Ly, cố chịu đau, khuôn mặt nặn ra một nụ cười: “Anh cứ tiếp tục đi, tôi chịu được mà!”

Bạch Ly gật đầu nhẹ, phát ra một tiếng "ừm" khe khẽ. Anh ta lại tiếp tục đ.â.m thêm kim vào bụng mẹ tôi. Theo từng mũi kim cắm xuống, thứ đang quậy trong bụng dần lộ rõ, giống như có thứ gì đó lớn đang cố chui ra.

Tôi đau đớn đến không chịu nổi, toàn thân run rẩy, cảm giác như d.a.o cắt từng thớ th//ịt trong bụng.

Khi kim chạm đến rốn của mẹ tôi, tôi cảm giác bụng mình như bị đ.â.m xuyên qua. tôi không chịu nổi, tiếng rên rỉ vô thức vang lên, tay nắm chặt thành quan tài, mắt hoa lên, cả người gần như sụp xuống.

May thay, Bạch Ly kịp thời đưa tay đỡ lấy eo tôi, bàn tay anh ta đặt lên bụng tôi.

Bàn tay anh ta ấm áp, tựa như một quả trứng luộc vừa bóc vỏ, áp vào bụng tôi khiến cơn đau nhanh chóng giảm bớt.

“Chỉ còn hai mũi kim nữa thôi!” Bạch Ly khẽ cười, an ủi tôi trước khi cắm thêm hai mũi kim cuối.

Mặc dù vẫn cảm thấy đau nhói, nhưng mỗi khi kim được cắm xuống, bàn tay Bạch Ly lại áp chặt lên bụng tôi, giúp xua đi phần nào của cơn đau.

 

Ngay sau đó, từ rốn mẹ tôi chui ra một sinh vật trắng nhầy, dài như ngón tay. Chính là loại sâu đã xuất hiện trong bức ảnh bố Triệu Khuất từng cho tôi xem.

Sinh vật vừa thoát ra đã giãy giụa dữ dội, đầu trắng tròn của nó rung lên, phát ra âm thanh the thé chói tai.

Âm thanh này khiến tôi cảm giác như có thứ gì đó đang xuyên qua tai mình, còn cơn đau trong bụng thì càng ngày càng dữ dội hơn.

Sinh vật nhỏ ấy không chỉ giãy giụa, mà còn cố gắng kéo theo phần cơ thể còn lại từ bên trong bụng mẹ tôi ra ngoài.

Bạch Ly hừ lạnh, nhìn sinh vật kia với ánh mắt sắc lạnh. Anh ta nhanh chóng rút hết những cây kim đã cắm, khiến sinh vật kia đột ngột thu mình trở lại vào bụng mẹ tôi.

Cảm giác như có một con rắn đang bò khắp cơ thể, tôi đau đến mức không chịu nổi, mắt mờ đi, chỉ kịp cảm nhận bàn tay Bạch Ly vẫn áp lên bụng mình.

Con sâu từ rốn mẹ tôi cố sức kéo phần thân dài của nó ra nhưng không tài nào thoát hoàn toàn. Bạch Ly nghe tiếng rên đau đớn của tôi, liếc nhìn con sâu đang kêu lên một cách điên cuồng, ánh mắt lóe lên vẻ sắc lạnh.

Bạch Ly nhanh chóng rút ra một chiếc kim bằng lá thông. Ngay lập tức, con sâu trắng thét lên và nhanh chóng rụt lại, chui tọt vào bụng mẹ tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/xac-me-toi-bi-che-thanh-nu-co/chuong-04.html.]

Nhưng ngay lúc đó, tôi cảm nhận rõ ràng một thứ gì đó vô hình đang luồn lách trong bụng mình. Da bụng phồng lên, như có một luồng khí lạnh chạy khắp cơ thể.

Bạch Ly đặt tay lên bụng tôi, đầu ngón tay di chuyển nhanh chóng theo dòng khí lạ kia. Con sâu dường như cảm thấy nguy hiểm, liền tiếp tục thu mình, chui sâu hơn vào cơ thể mẹ tôi.

Rõ ràng, con sâu này không chỉ đơn thuần nằm trong x//ác mẹ tôi, mà còn liên kết với một thứ gì đó trong cơ thể tôi, như là có một sợi dây vô hình gắn liền hai mẹ con. Con sâu trắng đó bò đến nơi nào trong bụng mẹ tôi thì tôi cũng cảm nhận được.

Cho đến khi Bạch Ly ấn mạnh một điểm trên bụng tôi, dòng khí lập tức dừng lại. Nhưng điều đó không ngăn được con sâu tiếp tục bò sâu vào trong hơn.

Tôi quay sang nhìn Bạch Ly, ngạc nhiên hỏi: “Làm sao có thể chặn nó lại được? Nó còn muốn đào sâu đến não tôi sao?”

Nhưng khi tôi nhìn kỹ, thấy khuôn mặt Bạch Ly thoáng đỏ bừng. Đôi mắt ánh lên vẻ kỳ lạ, ngón tay thì xoay xoay lá thông, trông như đang suy nghĩ sâu xa.

Sau đó, giọng Bạch Ly trầm xuống, trả lời tôi: “Không phải nó muốn vào não cô. Mà là nó đang tìm cơ hội chui vào t.h.i t.h.ể của Triệu Khuê. Cả hai t.h.i t.h.ể này đã bị kết nối với nhau thông qua con sâu này.”

Màu đỏ trên khuôn mặt Bạch Ly nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự nghiêm trọng. Anh ta nhìn thoáng qua x//ác của Triệu Khuê rồi quay sang kiểm tra cho mẹ Triệu Khuê vẫn đang mê man.

Lấy cây kim lá thông, Bạch Ly đ.â.m sâu vào quan tài của Triệu Khuê. Ngay lập tức, mẹ Triệu Khuê bật dậy, thét lên đau đớn, tay ôm chặt gáy.

Những tiếng rên rỉ của bà khiến cha Triệu Khuê hốt hoảng, cuống cuồng đến gần ôm bà. Ông ta hoảng loạn, run rẩy hỏi: “Rốt cuộc đây là chuyện gì? Phải làm sao bây giờ?”

Bạch Ly không trả lời, chỉ cúi đầu, vòng quanh mộ, kiểm tra kỹ từng chi tiết như đang tìm kiếm điều gì đó.

Trong khi đó, tôi ngồi bệt bên cạnh, mất sức vì cơn đau vừa rồi nên tôi có chút choáng váng, nhìn chằm chằm vào quan tài với đống ốc bám đầy trên bề mặt. Tôi thử gỡ một vài con xuống, càng nhìn càng cảm thấy không bình thường.

Ốc là sinh vật sống cả trên cạn và dưới nước nhưng đáng lẽ chúng không thể tồn tại trong môi trường đất khô như thế này. Hơn nữa, vỏ ốc mỏng đến bất thường, chỉ cần bóp nhẹ cũng vỡ tan, giống như loài ốc bươu vàng.

Ngay cả khi đây là loại ốc bươu vàng thì chúng cần có trứng để nở ra nhiều thế này.

Dù cho thuật nuôi sâu có lợi hại đến đâu, cũng không thể "từ không sinh ra có".

Tôi chưa từng nghe nói đến việc sử dụng thuật này trong các đám cưới âm, nhưng t.h.i t.h.ể khi chôn cất ít nhất cũng cần phải mặc quần áo mai táng chứ?

Thế mà trong quan tài, cả t.h.i t.h.ể mẹ tôi và Triệu Khuê đều trần truồng, nằm úp vào nhau như hai người sống.

Vậy quần áo mai táng đã biến đi đâu?

Nhìn cách xây dựng mộ phần nhà họ Triệu, với đá mới và cẩn thận, có vẻ như họ không phải kiểu người thiếu tiền hay làm qua loa.

Lẽ nào những con ốc này sinh sôi nảy nở từ đất, hay được chôn cùng với t.h.i t.h.ể từ trước?

Tôi cảm thấy càng nghĩ càng lạ, liền bẻ thêm vài con ốc nữa. Cuối cùng, phát hiện trên mặt quan tài có một khe hở nhỏ.

Nhìn kỹ vào khe hở, tôi giật mình phát hiện bên trong đầy những con ốc nhỏ bé, đang ngọ nguậy bò ra ngoài.

Không chần chừ, tôi liền gọi lớn: “Bạch Ly! Đây có phải là ngăn kép trong quan tài không?”

Bạch Ly dừng lại, tiến lại gần nhìn kỹ, sắc mặt đầy nghi hoặc. Anh ta lấy một chiếc lá thông, luồn vào khe hở, chọc mạnh.

Một tiếng "rắc" vang lên, lớp ngoài của quan tài lập tức rơi ra.

Bên trong lộ ra một lớp ngăn kép chứa đầy những chai sứ nhỏ, bằng kích thước ngón tay cái. Các lọ này được xếp chặt chẽ, kín khắp lớp ngăn.

Tuy nhiên, một số lọ không được đậy nắp kỹ, khiến những con ốc nhỏ từ bên trong bò ra. Ngoài ốc, còn có những con giun nhỏ, và cả loài mối trắng cùng các loại côn trùng khác đang không ngừng chui ra từ khe hở.

Cha mẹ Triệu Khuê đứng ngỡ ngàng, miệng lắp bắp không thốt nên lời, chỉ tay vào cỗ quan tài rồi nói:

“Đây là cỗ quan tài bằng gỗ bách long phụng mà sư phụ Hoa thượng đích thân đặt từ Liễu Châu. Quan tài này làm bằng gỗ bách loại lớn nhất, vừa đắt đỏ lại vừa hiếm có. Nhìn xem... quan tài này sao lại như thế này rồi!”

Quan tài gỗ bách long phụng quả thực rất quý giá. Đây là một cỗ quan tài lớn hơn hai mét, làm từ gỗ nguyên khối, giá trị chắc chắn không nhỏ.

Thế nhưng, lúc mở nắp quan tài, mọi người không để ý đến quan tài mà lại bị thu hút bởi hàng loạt đinh ốc bám đầy trên đó.

Bạch Ly vòng quanh quan tài xem xét kỹ lưỡng, lấy một nhúm kim nhỏ bằng gỗ thông rồi bóc lớp ngoài của cỗ quan tài. Bất ngờ, từ lớp gỗ bên trong lộ ra một lớp kén chứa đầy những lọ nhỏ bé, bên trong là các loại côn trùng kỳ dị không ai nhận ra. 

Chỉ cần dịch chuyển quan tài, từ lớp kén sẽ lòi ra những con mối ch/ế/t, mảnh vải của áo quan bị chúng ăn mòn và cả những mảnh tàn dư của hai t.h.i t.h.ể bên trong.

Hoa An Bình chuyên về luyện cổ thuật nên đã tinh xảo giấu cổ trùng trong lớp kén của quan tài, nhằm gắn kết hai t.h.i t.h.ể này lại. 

Điều này khiến mọi người càng thêm sợ hãi.

Mọi chuyện đã rõ ràng, tôi vốn chỉ muốn tìm hiểu nguyên nhân để cứu bản thân mình nhưng không ngờ sự việc lại phức tạp đến vậy.

Bạch Ly xem xét xong thì quay sang cha mẹ Triệu Khuê và nói:

“Quan tài này nên được chôn cất lại, không cần xử lý thêm gì nữa.”

 

Loading...